Chương 1302: Giếng Cổ

...........

Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch ở lại tòa thành này lâu như vậy, dĩ nhiên là có việc trọng yếu phải làm. Di chúc trước lúc lâm chung của Phong Thanh Dương chính là nhắn lại với Mạc Phàm rằng, hắn ở Siêu Duy Vị Diện này, dẫu thế nào cũng phải đến Triều Ca gặp đại sư huynh Sở Giang một lần. Ván cờ đại trận cuối cùng được đặt ở Triều Ca, liệu đám người Mạc Phàm có thể an toàn rời khỏi đây hay không, trên thế gian này chỉ duy nhất Sở Giang mới có thể phá giải.

Hạo Nhiên chi khí, Thanh Minh nhan trường, Liên Hoa đắc tâm, Pháp Duy trị vì, Quang Lâm thiên hạ. Thiên hạ gọi hắn là Hạo Nhiên Sở Giang, chính là nói người cầm sách trên tay mới là thần thoại, ngôn ngữ của kẻ sĩ, dẫu là trên sa trường có ức vạn thiên binh cũng phải ngã rạp.

Theo lẽ thường, Mạc Phàm sẽ đi tìm Sở Giang để diện kiến.

Đáng tiếc, Thiên Đạo Đế Hoàng đâu phải muốn gặp là gặp, không thể nào nói đi gặp là gặp được.

Ai cũng biết Sở Giang đến từ Quỷ Cốc Tông, Quỷ Cốc Tông trên núi thì dễ dàng tìm thấy, nhưng đại sư huynh Sở Giang thì lại không. Hắn không ở trên núi, thân hành bất định, sâu không lường được, không thể dùng cách thông thường để tiếp cận. Cho dù Mạc Phàm có dùng tinh thần thức hải bao trùm toàn bộ Triều Ca, hắn cũng chỉ có thể biết chắc rằng vị Hạo Nhiên Sở Giang kia đang sinh sống trong kinh thành, ngoài ra, quả thực phạm vi tìm kiếm là vô cùng lớn.

Tuyệt đối không thể làm lớn chuyện, gây phiền phức ở Triều Ca để thu hút sự chú ý, cái giá phải trả đến cả Thiên Đạo Đế Hoàng cũng không thể đặt cược. Mặt khác, nếu Sở Giang muốn gặp họ thì đã sớm tìm đến. Nhưng Mạc Phàm không từ bỏ, đây là một trong những chuyện quan trọng nhất hắn phải làm ở Thiên Vực. Vì vậy, hắn bằng mọi giá phải bình tĩnh, chậm rãi giải quyết từng vấn đề trong cuộc sống ở Triều Ca, đây có lẽ là biện pháp duy nhất hiện tại nếu mong muốn được gặp mặt Sở Giang.

Vì vậy, muốn gặp được Sở Giang, khả năng lớn nhất là phải giải quyết một vài nan đề ở phương diện này, có thể đóng góp không quá lớn, nhưng đủ để khiến người ta hứng thú quan sát.

Còn nhớ Mục Bạch vẽ tranh, viết thơ, câu đối giữa quảng trường, Triệu Mãn Duyên thì không ngừng mở rộng mạng lưới quan hệ, quen biết vô số người, hỏi han khó khăn, giúp họ vượt qua trắc trở.

Mạc Phàm thì làm đủ mọi ngành nghề kiếm sống, khiêm tốn, cống hiến sức lực, đóng thuế, làm tình nguyện, làm từ thiện, giúp đỡ các thế gia vô số chuyện, thậm chí chính bản thân hắn cũng đi làm đạo nhân bói toán, tiên đoán một chút manh mối tương lai gần để cho người ta lời khuyên. Hắn không nói dối, hắn thực sự có khả năng, hắn có năng lực để làm việc đó.

Đương nhiên, miễn là không quá phận, tránh đụng vào lằn ranh đỏ của Thiên Đạo Thần Mẫu hay đại trận mà Sở Giang dày công bố trí ở Triều Ca là được.

Bọn họ làm tất cả những điều này, chậm rãi từng bước nhỏ, chẳng phải đều là để chờ đợi được gặp Sở Giang một lần hay sao...

Hôm nay thậm chí đã tìm ra manh mối, giải mã được thân phận then chốt của Sở Nguyệt Cát, Mạc Phàm có niềm tin, sẽ sớm thôi, Sở Giang không thể nào không ra mặt.

Thú thật, ban đầu mục đích là tìm Sở Giang, nhưng khi biết thân phận của Sở Nguyệt Cát, Mạc Phàm lại càng quan tâm đến nàng nhiều hơn.

Cùng với Triều Ca, bối cảnh của Triều Ca phi thường không đơn giản, luôn cảm thấy bên trong Triều Ca nhất định có một khâu trọng yếu nào đó đã xảy ra vấn đề. Mạc Phàm không biết Sở Giang kia có cảm thấy giống mình hay không, nhưng trực giác của hắn, tinh thần thức hải của hắn luôn luôn bị cảnh báo... là điềm báo vô cùng xấu, phảng phất như đến cả trình độ Thiên Đạo Đế Hoàng cũng có nguy cơ bỏ mạng.

...............

Triều Ca là vùng đất ẩn chứa rất nhiều bí mật.

Nó là ngã tư đường của Siêu Duy Vị Diện, cũng là nơi cất chứa và đóng lại nhiều bố cục long mạch cổ xưa nhất.

Ví như ở phía bắc Triều Ca chính là huyện Phúc Lộc này.

Bên cạnh ngõ Tao Đàn là ngõ Đào Duy Từ, trong ngõ Đào Duy Từ có một cái giếng cổ, được dân chúng gọi là giếng Xích Thố Phi Phượng.

Miệng giếng có một sợi xích sắt màu đỏ khổng lồ, to không kém thân cây Đế Thụ, trên mỗi một mắt xích lại mang theo một lớp văn tự cấm chế kỳ dị, cứ thế rũ xuống dưới giếng hết năm này qua năm khác. Còn sợi xích sắt này có từ bao giờ, ai đã làm ra cái việc kỳ quái này thì không một ai biết rõ, chỉ biết nó đã tồn tại ở đó từ rất lâu rồi, trước cả khi Triều Ca được Sở Giang cải cách, trước khi pháp gia hình thành, thậm chí trước cả khi tam giáo xuất hiện.

Chẳng ai nói rõ được căn nguyên. Thời đại Triệu hoàng đế trước đó, nghe đồn trong tiểu trấn từng có người tò mò, muốn kiểm tra xem rốt cuộc sợi xích sắt này lai lịch ra sao, dài bao nhiêu thước, khảo cổ vết tích có từ bao giờ, nên đã bỏ ngoài tai bao lời khuyên can của người trong trấn mà tự ý nhảy xuống kiểm chứng. Kẻ đó vốn không tin vào quy định truyền miệng rằng “Người nào kéo xích ở miệng giếng, cứ nhích được một phân thì giảm 1000 năm tuổi thọ”.

Kết quả, người nọ gắng sức kéo hết một nén nhang, dùng toàn bộ sức bình sinh của Đế Vương cảnh nhấc được một đoạn vài gang tay. Cùng lúc đó, cơ thể hắn lão hóa với tốc độ mắt thường có thể thấy, da mặt nhăn nheo, đầu tóc bạc phơ, thân thể gầy còm, thọ hết mệnh chung, sức cùng lực kiệt mà chết, hơn nữa còn là chết không nhắm mắt.

Một vị Thương Kim Giả cấp Vương cảnh cứ thế mà lìa đời. Đáng sợ nhất chính là, dù người nhà ra sức vuốt mắt hắn thế nào cũng cứ mở trừng trừng, không chịu khép lại, giống như trước khi chết, linh hồn đã bị cướp đoạt, chỉ còn lại mỗi thể xác khô cứng. Mà sau đó vài ngày, trong miệng giếng lúc nào cũng phát ra tiếng ngựa hí kéo dài, lúc thì lại nghe ra tiếng phượng gáy vang, gây ám ảnh cùng kinh hãi không gì sánh được.

Về sau, có một vị Phù Thủy giải mã rằng, đây là hậu quả của việc đắc tội cổ thần, nhân quả báo ứng trong cùng huyết mạch, phải ném thi thể của một người thân gã kia xuống giếng nước để hiến tế cho cổ thần vì dám khinh nhờn ngài thì thôn trấn mới được tha tội.

Từ đó, vì phong tục cổ hủ cùng dị đoan khắp nơi, suốt mấy trăm triều đại trị vì của các hoàng đế ở Triều Ca, mỗi một lần sa trường đổ máu có người chết, mỗi một lần cần cúng bái hương khói để cầu Địa Thần ban cho may mắn khí vận, các vị hoàng đế cổ đại đều tập hợp rất nhiều phù thủy trong thiên thành để làm một trận pháp hiến tế, đem tất cả binh sĩ sắp chết lẫn tù nhân bị bắt quăng xuống miệng giếng, tế lấy hồn phách, đổi lấy bình an cho tiểu trấn trong thành.

Mãi cho đến thời đại của Hạo Nhiên Sở Giang, phong tục cổ hủ này mới bị xóa bỏ.

Trên đường phố tấp nập, một già một trẻ từ từ đi về phía giếng cổ. Đứa bé thò lò mũi xanh ngẩng đầu, hai mắt to đen như quả nho, sụt sịt hút hai hàng nước mũi vì nhiễm lạnh. Đứa bé nhìn vị tiên sinh lạ mặt đang dùng một tay cầm vò rượu, bĩu môi nói: “Lão già, ta kể cho ông nghe về sự tích giếng cổ xong rồi, ông cũng nên cho ta xem trong vò rượu của ông giấu cái gì đi chứ?”

Lão nhân cười đáp: “Đừng sốt ruột, chờ tới bên giếng ngồi ta sẽ để ngươi xem cho đã thì thôi.”

Đứa bé mặt mày hơi hất lên, ‘tốt bụng’ nhắc nhở: “Không được nuốt lời đâu đấy. Nếu không ông sẽ chết không được yên, vừa tới giếng xích sắt thì ngã cắm đầu vào đó, ta cũng không vớt xác cho ông đâu. Hoặc là bị sét đánh thành than, đến lúc đó ta lấy đá đập cho nát ra từ từ…”

Lão nhân nghe đứa bé nói một tràng những lời rủa xả độc địa xong thì đau hết cả đầu, bèn nói ngay: “Chắc chắn sẽ cho ngươi xem. Phải rồi, mấy lời vừa rồi là ngươi học của ai đấy?”

Đứa bé đáp ngay tắp lự: “Học theo Triệu Mãn Duyên ca ca của ta. Triệu ca ca ngày thường hay mang cho ta rất nhiều bánh ngọt, thỉnh thoảng cũng sẽ dạy ta cách tự bảo vệ mình.”

Lão nhân hơi sửng sốt một chút.

Dạy trẻ con cách nguyền rủa người lớn để tự bảo vệ mình ư?

Vị Triệu tiên sinh này cũng quá… bá đạo rồi…

Lão nhân ho khụ khụ một tiếng, sau đó rất nhanh nghĩ đến việc Triều Ca có pháp trị. Nếu động tay động chân ở đây, quả thật chắc chắn sẽ chết.

Lão nhìn chằm chằm đứa trẻ, cảm khái nói: “Đúng là địa linh nhân kiệt, đất thiêng sinh hiền tài. Thầy giỏi ắt có trò hay, trò hay lại dạy người đời một phen hú vía.”

Đứa bé đột nhiên dừng bước, cau mày nói: “Ông đang mắng người phải không? Ta biết có nhiều người thích nói ngược lắm, ví như thằng nhóc Sở Nguyệt Cát vậy!”

Lão nhân vội phủ nhận, sau đó đổi sang chủ đề khác: “Sở Nguyệt Cát? À, có phải kể từ khi Sở Nguyệt Cát xuất hiện, trong tiểu trấn hay xảy ra một số chuyện lạ không?”

Đứa bé gật đầu.

Lão nhân lại hỏi: “Kể ra nghe thử xem.”

Đứa bé chỉ vào ông, nghiêm túc đáp: “Ví như ông cầm cái vò rượu to tướng nhưng lại không chịu cho người ta bỏ tiền vào. Ông kể chuyện còn chưa xong thì cha ta và mấy bạn nhậu của ông ấy đã bảo ông kể không tồi, nghe như bịp. Nhìn là biết thừa ông quen thói bịp bợm, ta dẫn ông đi coi giếng cổ, bây giờ ông không cho ta coi trong vò rượu có gì, ta sẽ đi mách Sở Nguyệt Cát đấy, Sở Nguyệt Cát mà nguyền rủa ông, ông chết chắc rồi.”

Lão nhân dở khóc dở cười, thế là ậm ừ thực hiện lời hứa.

Lão đem vò rượu tới trước mặt đứa bé, ra hiệu để nó nhìn vào bên trong ngay khi lão hé mở nắp vò một chút.

Không phải là mở toang ra, chỉ là hé mở, giống như nhìn qua ống nhòm vậy.

Đứa bé này tên là Trịnh Khắc Thiên, họ Trịnh chính là dòng dõi thế tộc có tiếng trong Triều Ca. Thằng bé tính tình nghịch ngợm ham vui, nhưng kỳ thực lại là một đứa trẻ ngây thơ tốt bụng, được dạy dỗ đàng hoàng. Chí ít, nó là một trong số rất ít người, thậm chí là một trong hai người duy nhất trong toàn bộ Triều Ca chịu chơi với Sở Nguyệt Cát.

Vò rượu vừa mở ra, Trịnh Khắc Thiên cảm giác nhất định là mình đã gặp quỷ giữa ban ngày, nó khóc rống lên.

Nhưng khổ nỗi, tiếng la hét của nó chẳng ai nghe thấy.

Thiên Đạo Đế Hoàng cũng không phải vạn năng, Sở Giang không thể nào biết hết mọi chuyện, càng không thể nắm rõ tất cả trong lòng bàn tay.

Huống chi, Triều Ca có rất nhiều quy củ do chính hắn thiết lập. Sở Giang muốn động tay giết người, cũng phải xem hắn có dám vì một đứa trẻ họ Trịnh mà phá bỏ quy củ của chính mình hay không.

Phá bỏ một lần, gương vỡ khó lành, hắn sẽ là kẻ đầu tiên phá hỏng nguyên tắc pháp trị, lúc đó toàn bộ tư tưởng hắn xây dựng sẽ đổ sông đổ bể.

Kẻ sĩ thích nói đạo lý trên trang sách, đó chính là con dao hai lưỡi.

“Nhóc con, ngươi phước lớn mạng lớn đấy, về nhà đi thôi.”

...............

.................

Đề xuất Voz: 5 Năm 1 Cái Kết
BÌNH LUẬN