Chương 1311: Âm Linh Trải Nghiệm Nhân Sinh
...............
Theo lẽ thường, người sau khi chết đều sẽ hóa thành oán linh, hiếm khi tồn tại linh thể mang khí tức bình hòa, bởi vì chẳng mấy ai cam tâm tình nguyện lìa đời. Bọn họ luôn lưu luyến cõi trần, sợ hãi cái chết, để rồi cuối cùng tất cả đều bất lực hóa thành oán khí.
Thấy linh thể của gã trung niên say khướt lảo đảo tiến đến trước mặt, Mạc Phàm khẽ điểm ngón tay, đối phương liền hóa thành một làn khói xanh u linh. Làn khói u linh lượn lờ mềm mại bay đến bên cạnh, để hắn tước đoạt toàn bộ linh trí và ký ức.
Mi tâm căng lên đau nhói, ý thức bỗng nhiên bành trướng, Mạc Phàm đọc được những mảnh ký ức vỡ nát khi gã trung niên còn sống.
Gã chết vì trúng phải lời nguyền. Do say rượu mà đi nhầm đường, gã tình cờ đi ngang qua miệng giếng cổ, định tìm một thùng rác để nôn, nhưng lại vô tình nhìn thấy thi thể của Trần Tuấn Kiệt, và thế là bị nguyền rủa. Gã sợ hãi tột độ, liều mạng chạy từ miệng giếng cổ đến tận ngõ Duy Hưng, nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi sự truy sát của ác quỷ. Cái chết của gã tương tự như Trần Tuấn Kiệt, nằm sõng soài trong một đống rác, tứ chi gãy ngược, co quắp một cách dị dạng, gương mặt méo mó đến biến dạng, trong ống tai, lỗ mũi, hốc mắt đều chứa đầy chất dịch màu đen... có thể thấy trước khi chết đã phải chịu đựng sự thống khổ tột cùng.
Bởi vì ra đi không cam lòng, suy nghĩ cuối cùng còn sót lại của gã là sự hối hận vì đã uống rượu.
Nếu không uống rượu, nếu đi thẳng về nhà mà không nửa tỉnh nửa mê lạc bước đến nơi quái quỷ đó, có lẽ gã đã không gặp phải chuyện kinh hoàng này.
“Nếu có kiếp sau, ta sẽ không bao giờ uống rượu nữa.” U linh mở mắt, gương mặt tràn đầy hối tiếc thốt lên lời trăn trối cuối cùng.
Tuy có phần bực bội, nhưng sau khi đọc hết ký ức của gã trung niên, Mạc Phàm mới biết vợ gã vừa mới sẩy thai, cho nên tâm trạng gã hôm đó đặc biệt tồi tệ, phải dùng rượu để giải sầu, để rồi cuối cùng tất cả đều mất đi ý nghĩa.
Ý thức Mạc Phàm quay trở lại, mang theo một nỗi bi thương và mờ mịt đến khoan tim thấu xương.
Cảm nhận cuộc đời của một người trước khi chết quả là một trải nghiệm không hề dễ chịu.
Hắn ngồi đó, mờ mịt, rất lâu sau vẫn không có biểu cảm gì.
Một lúc sau, Mạc Phàm mặt không cảm xúc, lại búng tay một cái, thu lấy u linh này làm vật tẩm bổ cho Dạ Hoàng Kim Quân Long. Dạ Hoàng Kim Quân Long vốn là một U Linh Long, Âm Linh Thuật của Mạc Phàm đã chuyển hóa nó hoàn toàn thành một sinh vật Âm Linh, mà sinh vật Âm Linh có thể thôn phệ các âm linh khác để gia tăng sức mạnh.
Mặc dù chỉ là một gã say rượu cấp Thống Lĩnh, nhưng có còn hơn không, tích tiểu thành đại. Dù sao đi nữa, cảm giác no bụng một cách trực quan và sự tăng tiến sức mạnh có thể thấy được này cũng khiến người ta vui mừng.
Qua lần điều tra này, hắn càng chắc chắn đối phương không chỉ có một người. Bởi vì linh thể của gã trung niên này không hề nhìn thấy con quái vật bên dưới giếng cổ, Mạc Phàm cũng không cảm nhận được khí tức của Sa Đọa Đế Hoàng.
Công việc vẫn tiếp tục.
Mạc Phàm không ngừng gọi đám linh thể đang xếp hàng dài lần lượt tiến lên theo nhóm bốn, năm người. Trong quá trình không ngừng hấp thụ linh thể để chuyển hóa thành sức mạnh tẩm bổ cho Dạ Hoàng Kim Quân Long, vô số mảnh ký ức cũng như thủy triều ồ ạt tràn vào tâm trí hắn.
Tất cả các cái chết đều giống nhau, đều bị sát hại theo cùng một cách thức, đều đi ngang qua giếng cổ vào khoảng nửa đêm lúc Trần Tuấn Kiệt bị sát hại. Bọn họ bị lời nguyền ám ảnh trong mộng du, liều mạng chạy trốn cho đến khi giấc mộng kết thúc, cũng là lúc hồn lìa khỏi xác. Nếu sáng nay Triệu Mãn Duyên và Eileen không thoát ra khỏi mộng cảnh, chín phần mười bọn họ cũng sẽ chết thảm như vậy.
Chỉ có điều...
Giống như gã trung niên đầu tiên.
Khi Âm Linh Pháp Thuật được triển khai, Mạc Phàm cuối cùng cũng hiểu được vì sao Diêm Vương dưới Cửu Tuyền phải trả cho hắn mức lương cao đến thế.
Bởi vì ngoài tiền công ra, còn cần có cả tiền chữa bệnh, đặc biệt là chữa trị chứng trầm cảm.
Tâm linh ma pháp chỉ có thể đọc ký ức, chứ không thể cảm nhận sâu sắc cảm xúc của đối phương. Còn việc hấp thụ âm linh, chính là để toàn bộ cuộc đời của họ như thủy triều tràn vào tâm trí mình.
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, Mạc Phàm thậm chí đã khóc. Hắn khóc vì nỗi đau tột cùng, khóc vì tủi nhục, khóc vì ghê tởm, khóc vì sợ hãi. Hắn khóc một cách tự nhiên theo cảm xúc của những người đã khuất.
Ví như, một linh thể đến từ kỹ viện lầu xanh.
Đó là một nữ nhân có ngũ quan xinh đẹp, dáng người thon thả lả lướt, trên người khoác bộ xiêm y khêu gợi nhưng cũng không kém phần xa xỉ, rõ ràng là một nữ nhân thuộc hàng tuyệt sắc.
Ban đầu, Mạc Phàm chỉ cảm thấy có chút tiếc nuối khi một người trẻ trung xinh đẹp như vậy lại phải lìa đời. Dù hắn không rung động, nhưng cũng chẳng muốn thấy người ta chết.
Chờ đến khi hấp thụ ký ức, Mạc Phàm mới phát hiện trên lồng ngực nàng có những vết roi hằn sâu, khắp lưng là những vết cào cấu, trên người còn có những vệt nến sáp nóng bỏng. Mông nàng cũng hằn lên những lằn roi, khóe miệng bầm tím, sau gáy dường như còn có một vết cắn khó có thể tưởng tượng nổi. Rõ ràng những vết thương này không hề liên quan đến lời nguyền từ miệng giếng kia.
Lẽ nào trước khi chết nàng còn bị một hung thủ khác hành hạ tra tấn?
Mạc Phàm có chút bất ngờ, nghi ngờ đây có thể là một manh mối.
Ngay sau đó, hình ảnh bị tua ngược lại. Hắn trông thấy một đôi chân thon dài trắng nõn, nữ nhân xinh đẹp kia đang ở trong một căn phòng sang trọng, nàng ngồi bên giường, chậm rãi cuốn đôi vớ cao màu đen lên đùi, sau đó từ từ quỳ xuống đất.
Lúc này, từ phía trước truyền đến giọng nói a dua của một gã thanh niên: “Hai cái tên Sở Nguyệt Cát và Chúc Chi Sơn đáng ghét, mỗi lần nhìn thấy mặt chúng nó là ta lại muốn phanh thây xẻ thịt. Ngươi lại đây đi, nhanh lên.”
Giọng nói đó là của Trần Tuấn Kiệt.
Gã thanh niên trẻ tuổi tay cầm một sợi roi da, giọng điệu nghe vô cùng đáng ghét.
Mạc Phàm trong lòng sững sờ, vội vàng xóa sạch toàn bộ ký ức nhân sinh này.
Lầu xanh, căn phòng xa hoa, gã thanh niên biến thái, nữ nhân quyến rũ, tất lưới đen, roi da, nến sáp, tư thế quỳ gối... chỉ cần không phải kẻ ngốc cũng có thể mường tượng ra cảnh tượng sắp diễn ra.
Hình ảnh kết thúc, Mạc Phàm vội mở mắt, day day mi tâm, trong lòng thở phào một hơi ngao ngán.
Sau này vẫn nên điều tra nhanh một chút, không cần xem toàn cảnh, càng không nên tùy tiện thôn phệ linh thể của nữ nhân. Những cảnh tượng thác loạn này thật không phù hợp với trẻ vị thành niên!
Trên thực tế, hắn vừa mới thầm cảm thấy may mắn không gì sánh được. Cũng may ký ức bắt đầu từ lúc nàng mang tất rồi quỳ xuống, nếu như tua về sau vài phút nữa, không chừng tay hắn đã nắm phải thứ gì, hoặc miệng ngậm nhầm thứ gì, hay là đang nằm...
Âm Linh Pháp Thuật mang lại cảm giác chân thật như chính mình đang trải qua, quả thực rất dễ gây trầm cảm.
Ân, Mạc Phàm cảm thấy trong miệng mình cũng không có mùi vị lạ, cũng không cảm thấy bên dưới có chỗ nào bị đâm, may quá may quá...
Tên Trần Tuấn Kiệt này, hóa ra cũng có tiếp xúc với Sở Nguyệt Cát, chẳng trách lại xui xẻo tận mạng như vậy, đến cả đám bạn bè của hắn cũng bị vận rủi đeo bám theo. Ngu ngơ thế nào mà nửa đêm đi chơi gái còn lén lút đến gần giếng cổ.
Mạc Phàm cảm thấy tên Trần Tuấn Kiệt này lúc sống cũng chẳng tích được bao nhiêu đức, vậy mà trước khi chết còn kịp giải tỏa lần cuối, coi như cũng được tổ tiên phù hộ.
Ngược lại là thiếu nữ kia, tội gì phải cùng một kẻ dở hơi như vậy làm chuyện đó. Trong lòng gã ta thực sự đâu có nàng, trong lòng Trần Tuấn Kiệt chỉ có Chúc Chi Sơn và Sở Nguyệt Cát thôi. Đến lúc làm chuyện đó mà cũng chỉ nghĩ đến việc oán giận hai tên kia, đúng là oan gia ngõ hẹp.
.......................
Đề xuất Voz: Ấu thơ trong tôi là ... Truyện/Chuyện Ma