Chương 1319: Hủ lậu cầu may
........
Cảnh giới của Mạc Phàm hiện tại và Tinh Phượng Minh Chủ khác biệt một trời một vực, chênh lệch không tài nào đo đếm nổi. Với Ám Ảnh hệ, Âm Linh hệ, Huyền Âm hệ và Không Gian hệ, chỉ cần không sử dụng những pháp thuật hủy diệt quy mô lớn, hắn có thể như một bóng ma u linh thực hiện vài động tác nhỏ mà những kẻ dưới cấp Đế Hoàng cũng không tài nào phát hiện.
Quân tử báo thù, trăm năm chưa muộn.
Trước khi đến đây, Mạc Phàm cứ ngỡ mọi chuyện sẽ vô cùng nhẹ nhàng. Hệt như trong truyện kiếm hiệp, khi còn là tân thủ thì bị phe phản diện lôi ra làm bao cát, sau khi lên núi luyện được một thân võ nghệ cao cường, bây giờ xuống núi, thời gian phảng phất đã trôi qua cả một thế kỷ, chỉ cần tiện tay là có thể giải quyết gọn gàng tên ác ôn đã từng trêu chọc mình.
Nhưng sau khi đến đây xem xét, Mạc Phàm phát hiện sự tình không hề đơn giản như vậy.
Bản thân thế lực Phương Thiên Vân Lĩnh này toàn là một lũ cô hồn du đãng, Mạc Phàm có đồ sát toàn bộ bọn chúng cũng không chút gánh nặng trong lòng, thậm chí Thiên Đạo Thần Mẫu có khi còn ngồi uống trà ăn bánh, thưởng thức hắn với danh xưng đại thẩm phán.
Ngay cả Tinh Phượng Minh Chủ, Mạc Phàm thực ra cũng chẳng đặt vào mắt, huống chi là bộ tộc sau lưng nó.
Vấn đề là, thằng chó đẻ Phượng Già này không phải là một tên đầu đất vô phương cứu chữa, nó là phượng hoàng chứ đâu phải công, nếp nhăn trong não dĩ nhiên cũng nhiều hơn.
Nó biết mấy ngày tới là giai đoạn mấu chốt để chuẩn bị đột phá lên Kinh Thế Đế Hoàng, thế nên đã sớm tìm đến Yêu Tổ ở Đông Hành Trung Châu và Ma Tổ ở Đại Nam Trung Châu xa xôi để mượn một vài trợ lực cao cấp, hộ pháp cho giai đoạn phá cảnh của nó!
Nhiều cường giả như vậy lại tình nguyện đến hộ pháp cho Tinh Phượng, xem ra hoàn cảnh ở Trung Châu không phải là mạnh ai nấy sống. Bọn chúng hẳn là rất hài lòng với mối quan hệ hợp tác xã giao và liên minh trong những năm qua, cho nên khi Tinh Phượng Minh Chủ có cơ hội trở nên mạnh hơn, cũng sẽ có kẻ sẵn lòng dốc sức tương trợ.
Một vị Nhàn Tản Thần Minh, một vị Thiên Cương La Hán, rất nhiều Thần Tử võ tăng...
Đảo mắt nhìn một vòng, đánh giá sơ bộ tổng hợp chiến lực của đối phương, Mạc Phàm phát hiện có đến chín vị cường giả cấp Sử Thi không thuộc bộ hạ trong tộc của Tinh Phượng, hai trong số đó đã gần kề cảnh giới Sát Vách Đế Hoàng, thậm chí có thể coi là trợ thủ đắc lực bên cạnh hai vị Đế Hoàng là Ma Tổ và Yêu Tổ.
Phải, mấu chốt của vấn đề nằm ở đây.
Đối với Tinh Phượng mà nói, đây không đơn thuần là sự trợ giúp về mặt thực lực, bởi thực lực chưa chắc đã giúp được nó quá nhiều. Điều nó tha thiết mong muốn nhất chính là tạo ra một cú hích chấn nhiếp đủ lớn mang tính cảnh cáo. Việc tiến cử những tay sai đắc lực đến hộ pháp cho người khác đã nói rõ quan điểm của các đại biểu Thiên Đạo Đế Hoàng này, nếu bây giờ còn muốn động thủ, chính là không nể mặt hai vị Ma Tổ và Yêu Tổ của Trung Châu rồi.
Kẻ địch của Tinh Phượng quả thật không dễ ra tay, dù sao nơi đó cũng có dấu hiệu cảnh cáo của Thiên Đạo Đế Hoàng, cũng không ít phe phái của bọn chúng mong muốn Trung Châu sẽ có thêm một vị Thiên Đạo Đế Hoàng. Dưới góc độ của kẻ địch Tinh Phượng, nếu đơn thương độc mã tiến đến chẳng khác nào tự mình gây chiến với toàn bộ Trung Châu!?
Nơi này cách địa bàn của Yêu Tổ cũng không xa lắm, vạn nhất đang giao chiến với Tinh Phượng mà Thiên Đạo Đế Hoàng giáng lâm, chính mình cũng sẽ lâm vào khổ chiến.
Nha...
Bất quá, hăm dọa được kẻ khác, chứ không hăm dọa được Mạc Phàm.
Gặp phải tình huống khó xử thế này, Mạc Phàm chỉ cười gằn, hắn ghi nhớ những khuôn mặt mới không thuộc Phượng tộc và Vũ tộc kia, trong lòng chỉ tự dặn mình nên đánh nhẹ tay hơn một chút.
Mặt mũi các ngươi lớn bằng ta sao??
Không chém đã là cho các ngươi mặt mũi rồi!!
Trường hợp này khác với việc trực tiếp động thủ với Trương giáo chủ của Nhật Minh Giáo. Lần này, dù cho Hoàng Đế Hạ Băng có đến bảo lãnh thì Mạc Phàm vẫn sẽ trảm Tinh Phượng như thường.
“Austin, Bạch Bạch, hai ngươi đến mấy rặng núi phía Đông Thiên Phong phun ra long tức và phượng tức, giả làm Thần Thú ác bá đang nổi điên, cố gắng dụ đám hộ pháp của Phương Thiên Vân Lĩnh đi.”
“Tử Lộc, Tiểu Dạ, lát nữa nghe hiệu lệnh của ta, dùng tốc độ nhanh nhất xông vào vòng vây địch, đánh loạn bên trong, rồi kéo bằng được đám ma tộc và yêu tộc ra ngoài. Nhớ kỹ, không giết bọn nó, chỉ được phép chém bọn vũ tộc.”
“Lonna, ngươi quan trọng nhất, bắt giữ toàn bộ đám lính đánh thuê yêu tộc và ma tộc bị dụ ra ngoài, tìm một nơi nào đó nhốt chúng lại là được. Đừng lo hai tên gần kề Sát Vách Đế Hoàng, để Tiểu Dạ cầm chân chúng.”
“Lão Lãnh, Vũ Ngang, Lãnh Tước, ba người các ngươi trà trộn vào quân doanh của địch, phá nát toàn bộ cấm chế, nghi thức trận pháp của chúng. Thứ gì có thể cuỗm đi được thì cứ cuỗm. Tinh Phượng muốn đột phá Đế Hoàng, dĩ nhiên nó cần một mảnh vỡ vị diện có thể chấp nhận được, nói không chừng còn cần thêm nhiều thứ hi hữu khác, tóm lại là vơ vét sạch sẽ.” Mạc Phàm một hơi truyền đạt kế hoạch.
Chuyến này hắn đi không có Tô Lộc. Tô Lộc là quân sư của Mạc Phàm, vẫn còn đang ở Triều Ca quan sát động tĩnh.
Nhìn thấy Vũ Ngang sở hữu toàn bộ thần kỹ và năng lực biến hóa của tám vị Hồn Cách Thiên Địa cổ đại. Hắn khi thì biến thành Âm Gian Hung Thú Chimera, khi thì lại hóa thành Thôi Phủ Quan, có lúc chẳng khác gì Hắc Du Hoạn Ứng Long, rồi lại biến thành Đoạn Cổ Trường Thảo, Long Diên Thảo đủ loại hình dạng. Những năm gần đây sau khi đột phá vào cảnh giới Sử Thi, Vũ Ngang một thân phép thuật thông thiên, kỹ năng Tà Thần thiên biến vạn hóa, là kẻ toàn diện và toàn năng nhất trong tất cả hồn ước của Mạc Phàm. Nếu nói về kẻ khó chơi nhất, e rằng Vũ Ngang bây giờ cũng chỉ sợ mỗi Bạch Phượng Hoàng mà thôi.
Hơn nữa có Lão Lãnh đi kèm, thực lực tà dị của Vũ Ngang và Lãnh Tước đều tăng lên nhiều, còn có thể thi triển một vài thần thông cường đại hơn.
......
Bên trong Phương Thiên Vân Lĩnh, ánh nến sáng tỏ, lư hương tỏa ánh bích ngọc kim huy, một khối thánh địa ở Bắc Đẩu Trung Châu vốn đã giàu đến chảy mỡ giờ đây tựa như tiên gia đang cử hành một đại lễ thăng tiên long trọng.
Giữa tế đàn, Tinh Phượng Minh Chủ cùng đám vũ điểu yêu chúng dưới trướng còn đang thắp nhang cầu khấn, cử hành nghi thức một cách thận trọng.
Bọn chúng quả là một chủng tộc đã thành tinh và có trí tuệ, không phải loại gà công phượng chó nào đó, vẫn biết trên thế gian này có một thứ gọi là vận may, vận khí.
Sử dụng Phí Thủy Liên Hoa chẳng qua cũng chỉ để đảm bảo quá trình đột phá sẽ không bị năng lượng thất thoát, giữ vững tỷ lệ thành công. Tuy nhiên, chỉ cầm một khối Phí Thủy Liên Hoa thì có phần trông chờ vào may rủi, tựa như Lạc Nhạn đã nói, khả năng gốc thực vật này chịu tải toàn bộ năng lượng để đột phá Kinh Thế Đế Hoàng là rất khó, trừ phi cực kỳ may mắn, gốc Phí Thủy Liên Hoa kia biểu hiện ra sức sống và tinh thần mãnh liệt hơn bình thường thì mới có thể...
Nhìn thấy mấy chục vạn Vũ Điểu đầy trời đầy đất chắp cánh nghiêng mình, trước kính Thiên Đạo Thần Mẫu, sau kính ông bà tổ tiên, vái lạy bầu trời, van xin thổ địa, dò xét thương linh thế gian mà phát ra lời cầu nguyện, tỏ lòng thành kính để cầu may mắn khí vận.
“Làm vậy cũng được sao?” Mạc Phàm có chút buồn cười.
Đúng là hủ lậu.
...........
✼ Vozer ✼ Dịch VN hay
Đề xuất Tiên Hiệp: Giết Địch Bạo Tu Vi, Ta Công Lực Ngập Trời! (Dịch)