Chương 1318: Nợ mới nợ cũ trả một lần
..............
Mạc Phàm chẳng màng nghỉ ngơi.
Ngay trong ngày, hắn lập tức bay đến Bắc Đẩu Trung Châu, thẳng tiến đến Phương Thiên Vân Lĩnh, một trong Bát Đại Thiên Phong Chi Sơn.
Lạc Nhạn đã cho hắn biết manh mối này vô cùng quan trọng, bây giờ không đơn thuần là vấn đề Bạch Bạch có thể đột phá hay không, mà quan trọng hơn là Phương Thiên Vân Lĩnh còn tiềm ẩn một nguy cơ khôn lường.
Trung Châu có vô số đại tộc Yêu chúng, Thú chúng, Ma chúng, mỗi tộc chiếm cứ một phương. Ví như Đại Nam là địa bàn của Ma Tổ, Đông Hành có Yêu Tổ tọa trấn, còn tít tận phía Bắc, thường xuyên làm mưa làm gió nơi biên giới, đó chính là địa bàn của Vũ Tộc, cấm địa Phương Thiên Vân Lĩnh.
Mà bên trong Phương Thiên Vân Lĩnh, kẻ nào có tư cách dùng Phí Thủy Liên Hoa để thử vận may đột phá nhất?
Chẳng phải chính là tên cẩu tạp chủng Tinh Phượng Minh Chủ đó sao.
Tính theo dòng thời gian của Siêu Duy Vị Diện, đã hơn một trăm năm không gặp, nhất là sau sự kiện thánh tích bảo tàng ở Trung Châu bị nó cướp đoạt, hẳn là nó cũng thu hoạch không ít. Lại thêm những năm Mạc Phàm tu luyện trong Kiếm Đạo Trường Hà, nó liên tục gây loạn ở biên giới, e rằng nó đã chạm đến ngưỡng cửa Đế Hoàng rồi.
Là cảnh giới Kinh Thế!!
Tinh Phượng Minh Chủ đang âm mưu đột phá lên Kinh Thế Đế Hoàng!!
Chuyện này cực kỳ nguy hiểm.
Tạm gác lại chuyện của Bạch Phượng Hoàng, Mạc Phàm nói thế nào cũng không thể để con cẩu tạp chủng có cánh này đột phá thành công.
Trong đầu Mạc Phàm tuôn về vô số ký ức, về việc đã kết thù với con chim chó này ra sao, chơi trò mèo vờn chuột với nó thế nào, rồi lại chém giết nó kịch liệt đến mức nào...
Đây chính là gã chó điên khó dây dưa nhất mà hắn từng gặp trong chuyến đi Trung Châu năm xưa. Tinh Phượng Minh Chủ đã lừa Mạc Phàm một vố, nó giả dạng thành Phượng Già bị trọng thương hấp hối, tổ chức lễ truy điệu trên núi để chờ con cháu đến viếng, nhưng thực chất là giăng bẫy chờ Mạc Phàm dẫn theo Nhàn Nhàn – chiếc chìa khóa vạn năng có thể mở ra cấm chế của Thánh Tích cổ xưa ở Trung Châu, cuối cùng bất ngờ úp sọt.
Bao nhiêu công sức, bao nhiêu tiền của bỏ ra ở Cổ Thành đấu giá hội để mua bản đồ thánh tích, cuối cùng lại bị đối phương lợi dụng chiếm đoạt trong nháy mắt, không thể nào cứu vãn.
Phải biết rằng, bảo tàng thánh tích kia vốn không thuộc địa bàn của Tinh Phượng Minh Chủ, đó là một nơi không có mấy bộ lạc hùng mạnh sinh sống.
Năm đó Mạc Phàm cũng là quá chủ quan, hắn đã sớm nhận thấy một luồng khí tức suy yếu của Phượng Già trên đỉnh núi, còn cố ý lảng đi rất xa, không ngờ con Phượng Già giả chết này lại giảo hoạt đến vậy. Một kẻ nửa bước Đế Hoàng lại giả vờ hấp hối, so với trí tuệ của những sinh vật khác mà Mạc Phàm từng gặp ở Siêu Duy Vị Diện, nó rõ ràng vượt trội hơn hẳn.
Nhưng sự việc chưa dừng lại ở đó, Mạc Phàm chạy trốn khỏi phía Bắc Trung Châu đến vùng Tây giáp giới, cố ý nán lại một thời gian để lịch luyện, cuối cùng tìm được một thánh tích khác.
Hắn còn chưa kịp vui mừng, Tinh Phượng đã đuổi tới, lúc nào cũng quấy nhiễu quá trình lịch luyện và truy cầu kỳ ngộ của hắn. Nó tựa như một hung thần quỷ sát đeo bám trong vận mệnh, quyết cùng mình không chết không thôi!!!
Mạc Phàm cũng chẳng phải dạng vừa. Nếu tính tổng hợp thực lực, bao gồm tất cả hồn cách và hai thanh thần kiếm, hắn vậy mà chỉ thua Tinh Phượng một chút. Dù vẫn là thua, nhưng không đến mức gục ngã sau vài trăm hiệp, đánh xong rồi chạy cũng không thành vấn đề.
Có một lần, Mạc Phàm cố tình hủy đi một trong ba thánh tích tìm được, theo phương châm ăn không được thì phá cho hôi, để cho Tinh Phượng tiến vào rồi trúng phải Tình Dục Chi Độc của Mục Bạch. Đến đêm, hắn lại dùng Ám Ảnh Ma Pháp lén lút đột nhập sào huyệt, vụng trộm thiến đi bộ phận sinh dục của Tinh Phượng, sau đó lướt đi như một cơn gió, chuồn khỏi Trung Châu.
Trong lúc bị truy sát đến phẫn nộ tột cùng, giữa hoàn cảnh cửu tử nhất sinh, Mạc Phàm khi đó đã bộc phát toàn lực, hai tay hai kiếm dồn hết ma năng chém sập tòa cung điện ở Phương Thiên Vân Lĩnh, ép Tinh Phượng phải quay về cứu đồng tộc và lãnh địa đang sụp đổ.
Mặt khác, nếu không phải vì Tinh Phượng e ngại sau khi rời khỏi Trung Châu sẽ gặp phải mai phục nguy hiểm hơn, ví như đụng phải Hàn Hải Điện hay chúa công Lê Minh, nó tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Mạc Phàm dễ dàng như vậy.
Bây giờ thì gay go rồi, Mạc Phàm biết nó sắp có cơ hội đột phá, chẳng khác nào khiến cho con đường thoát khỏi Siêu Duy Vị Diện của mình càng thêm gian nan!
Chuyện ngươi chết ta sống ngày xưa ở Trung Châu, chẳng qua cũng chỉ là tranh đoạt bảo vật trong phạm vi nhỏ. Giờ đây là nguy cơ từ một Đế Hoàng mang thù hận ngút trời, đủ để khiến Mạc Phàm phải thực sự động tâm.
Phải giết!!!
Tinh Phượng này... Mạc Phàm đã sớm muốn phanh thây nó, nó nhất định phải chết!!!
Kinh Thế Đế Hoàng ư? Tên cẩu tạp chủng Tinh Phượng Minh Chủ này cũng xứng sao?
Vừa hay, nợ cũ thù mới tính chung một lượt.
Không cho nó cơ hội tấn thăng Đế Hoàng, chiếm bảo đoạt tinh phách.
Đương nhiên, Mạc Phàm cũng vẫn phải cảm tạ Tinh Phượng Minh Chủ thời gian qua đã khá vất vả, giúp mình tìm ra khối Phí Thủy Liên Hoa hiếm có, giúp mình đỡ được bao nhiêu công sức.
Tốt nhất là có thể đoạt được Phí Thủy Liên Hoa kia, như vậy Bạch Phượng Hoàng sẽ có cơ hội thử đột phá đến cảnh giới Đế Hoàng...
.....
Sau khoảng hơn một giờ phi hành, Mạc Phàm đã từ vùng biển xanh vô tận của Hải Châu, vượt qua mấy cương vực cùng hàng trăm thành thị để tiến vào biên giới.
Nếu không phải hoàn cảnh Trung Châu tương đối đặc thù, có tới ba vị Thiên Đạo Đế Hoàng tọa trấn ở đó, để tránh kinh động những gia chủ không cần thiết, Mạc Phàm thậm chí đã muốn dùng Không Gian Thần Nhãn để dịch chuyển tức thời. Bất quá, làm vậy chắc chắn sẽ tạo ra xoáy không gian, dao động khí tức từ thứ nguyên sẽ va chạm vào lĩnh vực của ba vị Đế Hoàng kia.
Cũng may tốc độ phi hành của Phong hệ Mạc Phàm quả thực siêu nhanh, mà đạo hạnh lại cao, di chuyển trăm triệu dặm cũng không hao tổn quá nhiều thể lực và ma năng.
Líu lo líu lo~~~~~~~~~~~~~~
Tám ngọn Thiên Phong trùng điệp, chủ phong của Phương Thiên Vân Lĩnh, từng ngọn núi sừng sững ẩn hiện trong mây mù tiên khí. Thỉnh thoảng có thể thấy vài con Lão Vân Hạc nhã nhặn, một đàn Thất Thải Vũ Điểu uốn lượn múa lượn cùng bầy Họa Mi hót líu lo xung quanh. Nếu không hiểu rõ bản chất của gã tộc trưởng, người ta thật sự sẽ ngỡ như mình đang lạc vào Vũ Tiên Cảnh trong truyền thuyết.
Bất luận Tinh Phượng Minh Chủ, cái tên cẩu tạp chủng này, có thối nát đến đâu, toàn bộ Vũ tộc của nó bề ngoài đều tỏ ra là chính đạo tiên gia, cả ngày bay lượn hiền hòa, đóng giả làm phật của chúng sinh, ngụy tạo một khung cảnh hiền hòa bên ngoài.
Hừ hừ. Mạc Phàm lộ vẻ khinh bỉ.
Chính hắn cũng từng bị cái ổ chó giả nhân giả nghĩa này lừa gạt.
Vạch tấm màn che bệnh hoạn giả tạo kia xuống, phía sau đó đã chôn vùi bao nhiêu xương trắng, cướp đoạt bao nhiêu chiến lợi phẩm thì không ai hay biết.
Bất quá.
Thủ hạ đông đảo quả thực có tác dụng nhất định. Tinh Phượng Minh Chủ kiểm soát gần như toàn bộ bầu trời phía Bắc Trung Châu, còn có Lục Đại Thiên Phong giăng thiên la địa võng khắp biên giới. Chắc hẳn chúng cũng giống như lũ chó hoang thích gặm xương, từ khi sinh ra trên mảnh đất này đã không ngừng tìm kiếm thiên địa tài nguyên để vơ vét về cho tên cẩu tạp chủng kia.
“Tai mắt nhiều như vậy, thảo nào lần trước mình trốn kỹ thế cũng bị nó phát hiện, đến cả một thánh tích xa xôi tận phía Tây cũng bị nó lần theo ấn ký trên người mình mà tìm ra.” Mạc Phàm chợt nhớ ra chuyện này.
Xem ra, kẻ đáng chết không chỉ có mình Tinh Phượng, mà cả cái Phương Thiên Vân Lĩnh này chính là một tổ chức bộ tộc chuyên đi ăn cướp có định hướng chuyên nghiệp.
Mạc Phàm đương nhiên không có ý định diệt tộc người ta.
Nhưng hắn đã quyết.
Kẻ nào chống đối, kẻ nào cản trở hắn thi hành công vụ... kết cục chỉ có một.
....................
Đề xuất Linh Dị: Hoa Dạ Tiền Hành - Vô Thanh Lạc Mạc