Chương 1361: Tàn Diện Sau Lưng Thần Linh

.........

Tại một góc vắng trong Ngõ Tao Đàn.

Bầu trời Yêu Vân giăng kín, tầng khí quyển mang đến một áp lực nặng nề, phảng phất như có kẻ nào đó đã vẩy mực đỏ lên trang giấy, để thứ mực ấy thấm đẫm cả thương khung, nhuộm đỏ cả thế gian này.

Yêu Vân cuồn cuộn tựa núi non trùng điệp, giao hòa vào nhau, phóng ra từng luồng điện chớp đỏ rực, nương theo tiếng sấm rền vang và tiếng ngựa hí... nhưng đó đâu phải là tiếng ngựa quen thuộc của trăm vạn hùng binh nơi sa trường. Tiếng hí ấy còn kinh hoàng hơn cả tiếng gầm của phong vân ma long, nghe tựa như lời phán của Thần Linh đang vang vọng khắp nhân gian.

Tiểu trấn Thanh An, phố Hàng Mã, đường Đồng Xoài, cùng mấy ngàn ngõ hẻm trong huyện Phúc Lộc đã chẳng còn sót lại một mống văn minh, tất cả đã trở thành một tòa phế tích hoang tàn, lãnh địa riêng của vị Thần Linh kia.

Mưa máu mang theo nỗi bi thương tang tóc trút xuống nhân gian.

Mặt đất chìm trong màn mưa đỏ ngầu, mông lung, tĩnh lặng đến chết chóc, không hề có lấy một tia sinh khí.

Nơi đó, một bóng người xiêu vẹo gượng dậy. Đó là một thiếu niên gầy gò trạc mười mấy tuổi, quần áo lấm lem bùn máu.

Cái giá rét của tháng giêng dường như chẳng hề suy giảm, lạnh đến thấu xương. Thiếu niên đáng thương vịn vào một thanh gỗ mục để đứng dậy, khẽ rên lên vì đau đớn, thân thể run rẩy chống chọi với cái lạnh kinh hoàng.

*Xoảng!*

Giữa đống đổ nát, thiếu niên chân trần loạng choạng bước đi, vô tình giẫm phải một mảnh gương vỡ. Những mảnh sắc nhọn găm thẳng vào da thịt, máu tươi lập tức ứa ra.

Hắn khom người, chẳng nói chẳng rằng, tiện tay xé một mảnh vải từ ống quần rồi băng bó lại vết thương.

Thiếu niên cắn chặt răng để không bật khóc thành tiếng, gắng gượng đứng thẳng, lặng lẽ nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình qua mảnh gương vỡ dưới đất.

Mảnh gương dẫu đã vỡ nát nhưng vẫn phản chiếu lại khung cảnh bầu trời. Thiếu niên nhìn thấy Yêu Vân đỏ rực như muốn che phủ cả thế giới, che lấp chúng sinh, phảng phất khuôn mặt ngựa tàn khuyết của một vị Thần Linh đang hé mở. Từng lọn bờm ngựa rực lửa quỷ dị buông lơi, vừa mang nét hoang dã trần tục, lại vừa toát lên khí chất vương giả không thể xâm phạm, hệt như một vị Chúa Tể hoàng thất bị trục xuất khỏi thần điện, nay trở về độc bước nhân gian để gieo rắc hận thù.

Nhưng khuôn mặt ngựa vẫn chưa đủ kinh hoàng, phía sau yên ngựa, nửa thân sau của nó lại là một thân bọ cạp khổng lồ, thuôn dài.

Rõ ràng, đó là một con Xích Thố Chiến Hoàng Hạt vô song đang ngạo nghễ ngự trị trên bầu trời, thống trị cả thương khung.

Sự tồn tại của nó tự nhiên như mặt trời trên thế gian này, tựa như một vị Tinh Thần.

Dưới chân Thần Linh, chúng sinh đều là giun dế. Tựa như tiết Kinh Trập đánh thức vạn vật, chỉ một tiếng hí của nó cũng đủ để lay chuyển đất trời, khiến mọi quy luật tự nhiên phải đổi thay.

Và giờ khắc này, sắc trời cũng dần lụi tàn dưới tàn diện của vị Thần Linh ấy.

Hoàng hôn buông xuống, mặt trời lặn khuất sau dãy núi của Quỷ Cốc Tông, vị Thần Linh Xích Thố Chiến Hoàng Hạt kia chỉ cần khẽ quay mình cũng đủ che khuất ánh chiều tà, để Yêu Vân tràn ngập khắp thành trì phế tích, bao trùm cả đại địa, phảng phất muốn xóa nhòa hết thảy sự sống.

*Xoảng* một tiếng, hắn đập vỡ mảnh gương, không muốn nhìn trộm đối phương nữa.

“Dường như nó không để ý đến mình,” thiếu niên thầm nhủ.

Thiếu niên nheo mắt, ho khan liên tục. Cái lạnh luồn qua manh áo rách, dần rút đi hơi ấm trên cơ thể, khiến hắn phải co rúm người lại, chui vào một hốc tường đổ nát.

Tuổi đời còn nhỏ nhưng kinh nghiệm sống đã dày dạn, bản năng sinh tồn của thiếu niên vượt xa bạn bè đồng lứa. Vừa thấy hai phiến đá có mặt phẳng gần đó, hắn không chần chừ mà nhặt lấy, ra sức ma sát chúng vào nhau để tạo lửa, bắn ra một tia lửa nhỏ vào đám lá khô trên mặt đất.

Lửa bén, thiếu niên gom thêm lá khô, đặt lên một máng gỗ để lửa cháy dần. Đôi bàn tay lúc này mới cảm nhận được chút hơi ấm của sự sống. Chẳng biết là do ai dạy hay do bản năng mách bảo trước cái lạnh cắt da cắt thịt, thiếu niên còn cố ý dùng tro trét lên mặt và người để giữ nhiệt.

Cách này quả nhiên hiệu quả, thân thể hắn dần ấm lên, cơn ho và sự run rẩy cũng giảm đi trông thấy.

Một lúc sau, khi đã tạm quên đi cái lạnh buốt xương, tinh thần thiếu niên dần hồi phục, bắt đầu ý thức được tình cảnh hiện tại của mình.

“Ta vì sao lại ở đây?”

Một khắc trước, hắn vẫn không tài nào hiểu nổi tại sao mình lại lưu lạc đến chốn này.

Đầu óc có chút choáng váng, lồng ngực đau nhói khôn tả. Như thể đang lần mò trong ký ức, hắn loay hoay cởi bỏ lớp áo bẩn thỉu, để lộ ra một vết thương sâu hoắm giữa ngực.

Vết thương vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, có thể thấy mép vết thương đã chuyển thành màu đen kịt, tựa như bị thứ gì đó độc địa đâm xuyên qua, thậm chí còn rỉ ra một ít huyết thủy.

Thiếu niên cúi đầu nhìn, hít một hơi thật sâu rồi cắn chặt răng, đưa tay khẽ chạm vào miệng vết thương.

Trong chớp mắt, cơn đau kịch liệt như sóng thần ập tới, thân thể thiếu niên bất giác run lên bần bật, nhưng hắn vẫn gắng gượng chịu đựng. Dù vậy, mồ hôi trên trán lại không cách nào kìm được, cứ thế lã chã rơi xuống đất.

“Không chết? Bị đâm thủng ngực như vậy, máu cũng đã hóa đen, tại sao lại không chết?”

Hắn thấy đau, rất đau, nhưng lại không hề cảm thấy cơ thể mất đi sức lực. Quả thực, ngoài cảm giác đau đớn và ký ức có chút mơ hồ ra, hoàn toàn không giống tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, nguy hiểm đến tính mạng.

Chẳng lẽ đây là phúc đức mà cha mẹ nơi suối vàng để lại cho mình sao?

Thiếu niên có khuôn mặt hiền lành, chất phác, luôn mang đến cho người khác cảm giác già dặn và cực kỳ trọng chữ tín. Giống như Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch vẫn thường ngồi hàn huyên với nhau, trên đời này có hai điều chắc chắn... Một là Mạc Phàm vĩnh viễn yếu hơn Vĩ Linh Hoàng! Hai là lời hứa của thiếu niên nghèo ở Ngõ Tao Đàn.

Chỉ cần thiếu niên đã hứa, không cần bất kỳ khế ước nào, cũng chẳng cần Thiên Đạo chứng giám. Dù bản thân không đủ sức, nó cũng sẽ liều mạng dùng hết tất cả vốn liếng, trí tuệ và các mối quan hệ để hoàn thành, tất cả chỉ vì sự tín nhiệm, vì không muốn để người khác phải chịu thiệt.

Phải, thiếu niên đang tạm thời hoang mang không biết tại sao mình lại ở đây, chính là Sở Nguyệt Cát.

Sở Nguyệt Cát mặc lại quần áo, không để tâm đến vết thương nữa. Hắn bước ra khỏi ngôi nhà đổ nát, mặc cho mưa máu rơi trên đỉnh đầu. Dù nước mưa táp vào mặt, ánh mắt thiếu niên cũng không hề chớp lấy một cái, tựa như con vành khuyên nhỏ đang ngóng trông cha mẹ trở về thăm nhà vào dịp đầu xuân năm mới.

Cách đó không xa, một chiếc xe lửa hơi nước cũ nát lún sâu trong vũng bùn. Bên trong, một lão nhân toàn thân ướt đẫm máu đã chết một cách âm u, quỷ dị. Đôi mắt lão đã đục ngầu, dường như còn lưu lại chút oán niệm cô độc trước khi chết.

Bên cạnh lão, có một vò rượu trông vừa lạ vừa quen, chỉ là không khí nơi đây quá ngột ngạt, cộng thêm việc không hiểu sao mình lại xuất hiện ở đây, khiến Sở Nguyệt Cát nhất thời không thể nhớ ra.

...................

Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Hằng Quốc Độ (Dịch)
BÌNH LUẬN