Chương 1365: Quân Tử

............

Chúc Chi Sơn giả vờ ngây ngô, chớp chớp mắt đáp: “Ta có nói thế sao? He he, ta quên mất rồi. Sở Nguyệt Cát, đời người không có chữ ‘nếu’, chỉ có ‘hậu quả’ và ‘kết quả’. Thời gian trôi qua, một ngày nào đó khi ngươi ngoảnh đầu nhìn lại, ngươi sẽ phát hiện ra rằng, những thứ mà ngươi từng cho là không thể buông bỏ, thực chất chỉ là một lực đẩy giúp ngươi dần trưởng thành mà thôi.”

Sở Nguyệt Cát không hề dừng tay, sự kiên nhẫn là thứ mà một thiếu niên chưa bao giờ thiếu. Cậu nhẫn nại lau người cho Chúc Chi Sơn, trong lòng không ngừng cầu nguyện một kỳ tích sẽ xuất hiện.

Vô dụng ư?

Mặc kệ.

Bởi vì, đây là tất cả những gì cậu muốn làm, phải làm, và chắc chắn sẽ làm.

Con ngươi của Chúc Chi Sơn đã ngày một vẩn đục.

Có lẽ, vì muốn tạo ra cơ hội cho Mạc Phàm, Chúc Chi Sơn đã không tiếc thiêu đốt sinh mệnh của chính mình, hắn phải dùng đến cả nguyên hồn để neo giữ cánh cổng mộng cảnh, cố tình để lộ sơ hở cho Mạc Phàm phát hiện.

Chỉ bằng cách đó, mới có cơ hội chém giết Dạ Du Thần trong thế giới của nó...

Tình trạng của Chúc Chi Sơn lúc này, dù cho Diệp Tâm Hạ có đến đây cũng đành bó tay, không thể cứu vãn.

“Có muốn nghe chuyện thật về cha mẹ của mình không?” Chúc Chi Sơn đột nhiên hỏi.

Sở Nguyệt Cát lắc đầu. Thiếu niên hiểu rõ lễ nghĩa nhân sinh, mặc dù cậu rất yêu thương và muốn nghe về cha mẹ mình, nhưng vào giờ khắc này mà lại quan tâm đến chuyện đó thì thật quá bất công với Chúc Chi Sơn.

Thế nhưng.

Điều đó không quan trọng.

Chúc Chi Sơn chẳng bận tâm Sở Nguyệt Cát có muốn nghe hay không, hắn dùng chút hơi tàn cuối cùng, kể lại toàn bộ cuộc đời của Phong Thanh Dương, đương nhiên, bao gồm cả tội lỗi của chính mình đối với người sư đệ ấy.

...

Từ đầu đến cuối, Sở Nguyệt Cát vẫn khư khư giữ im lặng, gương mặt u buồn hiện rõ.

“Đỡ hơn chưa?” Thiếu niên có chút hụt hơi, giọng nói nghẹn ngào.

“Đỡ rồi...”

“Đỡ rồi...”

“Sở Nguyệt Cát, cha ngươi chưa từng khóc trước mặt bất kỳ ai. Ngươi có biết không?”

Thều thào nói ra câu cuối cùng, Chúc Chi Sơn mỉm cười, nắm chặt lấy tay Sở Nguyệt Cát.

“Khóc cho mình nghe...”

“Cười cho người khác nhìn...”

“Đó được gọi là quân tử.”

Hoàng hôn buông xuống ngôi miếu cổ trong con hẻm vắng. Tiếng chim hót líu lo, từng đàn chim sà xuống bay vào miếu, quây quần quanh Sở Nguyệt Cát và Chúc Chi Sơn thành một vòng tròn, tựa như một vũ điệu tiễn biệt người bạn cố tri.

Cuộc đời dằng dặc, có người đến, có người đi, cũng có người phải ở lại.

Chúc Chi Sơn nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Sở Nguyệt Cát, bất giác thấy được bóng dáng của tam sư đệ Phong Thanh Dương năm nào đang mỉm cười với mình.

Con đường trăm vạn dặm, đi hết chín mươi vạn dặm, mới nhận ra đó mới chỉ là nửa chặng đường.

Điều đáng mừng là, nửa chặng đường còn lại, cuối cùng mình cũng có thể mỉm cười.

Chúc Chi Sơn bật khóc.

Mãi cho đến khi người ta thấy thiếu niên đọc sách của huyện Phúc Lộc rơi lệ, thì đó đã là câu chuyện được ghi vào sử sách.

Hắn là quân tử...

Nhị đệ tử Quỷ Cốc Tông, Thiết Quân Tử Chúc Chi Sơn!!!

..........

Ánh chiều tà hắt lên đôi mắt Mạc Phàm.

Lúc này, Sở Nguyệt Cát đã bước ra ngoài.

Khi thiếu niên chân trần bước ngang qua, Mạc Phàm liền gọi lại: “Trông vẻ mặt đưa đám của ngươi, hẳn là có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại không thể nói ra. Bây giờ có muốn tâm sự với ta không?”

Sở Nguyệt Cát dừng bước, đứng im tại chỗ, liếc nhìn vị thầy bói thần thông quảng đại này. Ban đầu cậu vốn không muốn nói gì, nhưng sau một hồi suy nghĩ, lại mở miệng: “Tiên sinh, ta biết ở Triều Ca có rất nhiều người giống ngài, không phải là người thường. Ta có tài quan sát rất tốt, từ khi ngài, Triệu tiên sinh, Tô Lộc tiên sinh, Mục Bạch tiên sinh đặt chân đến con phố nhỏ này, khắp nơi liền xuất hiện những chuyện kỳ lạ. Ai cũng kỳ lạ, nhưng lạ ở đâu thì ta chỉ có thể cảm nhận chứ không tài nào hiểu rõ được...”

“Ví như con ngựa khổng lồ biết phun lửa xuất hiện từ giếng cổ gần đây, ví như Chúc Chi Sơn lại chính là sư huynh của cha ta luân hồi chuyển thế, ví như kẻ tự xưng là Dạ Du Thần có thể tạo ra cả một thế giới...”

Thiếu niên dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Có quá nhiều chuyện vượt ngoài tầm hiểu biết của ta. Cũng giống như người phụ nữ kỳ quặc Mệnh Liễu Vương Linh Đan kia, nàng ta nói rất nhiều về thân phận của ta, nói ta là tông chủ Quỷ Cốc Tông, nói về thứ thần bí sâu xa, nguy hiểm đến tính mạng ta là Ngọc Hoa Cẩm Ly... Nàng ta nói nếu ta không cẩn thận, nhất định sẽ bị người khác hãm hại đến chết. Ta biết... ta biết dù nàng ta là kẻ xấu, nhưng ta cảm giác những lời đó đều là sự thật. Có phải không?”

Mạc Phàm đanh mặt lại, nghiêm túc nhìn thiếu niên.

Cuối cùng, Sở Nguyệt Cát lại nói: “Tiên sinh, ngài lại càng là một sự tồn tại khác thường trong số họ. Ta biết ngài bói toán là thật, không hề giả dối, bởi vì nếu là lừa đảo, chắc chắn ngài đã bị người ta tìm đến đánh từ lâu rồi. Vì thế ta mới xin ngài lá bùa cầu âm đức cho cha mẹ. Mà hôm nay, chứng kiến ngài đại triển thần uy, sức mạnh của ngài thậm chí có thể phá vỡ cả một thế giới... thật sự rất giống một vị Thần.”

Nói đến đây, thiếu niên cúi gằm mặt.

“Tiên sinh, ta mong ngài hứa với ta một chuyện, nếu ngài đồng ý, bất kể tiếp theo ngài muốn ta làm gì cũng được. Nếu ngài không đồng ý thì thôi vậy, ta cũng sẽ không giảm đi nửa điểm kính trọng đối với ngài.”

Mạc Phàm dùng ngữ khí nhỏ nhẹ, mang theo phong thái của một trưởng bối ân cần: “Chuyện gì, ngươi cứ nói đi, ta giúp được nhất định sẽ giúp.”

Thiếu niên nhà nghèo ngẩng đầu lên, ánh dương chiều tà không làm cho đôi mắt cậu bớt đi phần kiên định. Cậu thiếu niên vốn luôn mang đến ấn tượng thật thà, chất phác nay lại lộ ra vẻ e dè tự trách, xen lẫn vài phần thấp thỏm, nhỏ giọng đáp: “Cha mẹ ta qua đời từ sớm, khi ấy ta còn quá nhỏ, nhỏ đến mức... ngay cả gương mặt của họ, ta cũng không thể nhớ rõ, chẳng cách nào hình dung được. Thứ duy nhất ta biết, là cha ta có một thanh kiếm, tiếng kiếm rít vẫn thường văng vẳng bên tai mỗi lần ta ngủ, rất dễ chịu, mang lại cảm giác an toàn vô cùng. Về sau khi ta bị bỏ lại thư viện sau núi, mọi chuyện đã là quá khứ rồi... Ta nói với ngài, đương nhiên, ta không có gì hối tiếc cả, cả đời này, hai người thân nhất của ta, Chúc Chi Sơn và Trịnh Khắc Thiên đều đã ra đi, ta... ta...”

Sở Nguyệt Cát cứ vòng vo mãi không đi thẳng vào vấn đề, mãi cho đến khi Mạc Phàm nhíu mày, thiếu niên mới cúi thấp đầu, giọng nói nặng trĩu: “Ngọc Hoa Cẩm Ly trong người ta có lẽ là báu vật quý giá nhất. Tiên sinh... Tiên sinh... ta có thể giao nó cho ngài, ta tin tưởng ngài là người tốt. Chúc Chi Sơn tin tưởng ngài, ta tự nhiên sẽ không nghi ngờ. Chỉ mong ngài có thể... có thể làm phép phù hộ cho cha mẹ ta nơi suối vàng được siêu thoát, xin ngài nhắn với họ rằng, ta nhất định sẽ sống tốt, bảo họ hãy vì ta mà yên lòng rời khỏi nhân thế. Ta thực sự rất sợ, sợ cha mẹ vì cảm thấy có lỗi với ta mà mãi mãi không thể đầu thai. Tiền duyên của họ đã quá lận đận, cha ta... cha ta đã đủ khổ rồi, rất rất khổ rồi, ta thật lòng mong muốn họ có thể đến được với nhau ở kiếp sau.”

Mạc Phàm lặng người, cổ họng có chút nghẹn lại.

“Nếu chuyện đó ngài không làm được, vậy ngài có thể làm phép cho ta biết, khi nào Chúc Chi Sơn và Trịnh Khắc Thiên có thể luân hồi không? Giống như Chúc Chi Sơn nói, hắn có thể luân hồi một lần... chẳng hay...”

Thiếu niên vẫn cứ thế nói.

Chỉ là, lần này Mạc Phàm không trả lời.

Sở Nguyệt Cát nhếch miệng cười gượng, gãi đầu nói: “Không được thì thôi vậy. Cũng phải, trên đời này làm gì có chuyện vô lý như vậy, ta đã làm khó tiên sinh rồi.”

Mạc Phàm cười khổ: “Đi đi. Ngọc Hoa Cẩm Ly là món quà của cha mẹ ngươi. Ngươi giữ lấy mới là tốt nhất, ta không cần nó, cũng không ai được phép lấy nó khỏi người ngươi. Lần tới gặp mặt, ta sẽ giúp ngươi vẽ lại chân dung cha mẹ ngươi để ngươi thờ phụng, được không?”

Sở Nguyệt Cát cảm thấy mắt mình đã rưng rưng, vội vàng cúi đầu cảm tạ, sau đó xoay người lại, nói: “Ta đem thi thể Chúc Chi Sơn đi chôn cất.”

Mạc Phàm không nói gì, chỉ đứng đó, dõi mắt nhìn theo cậu thiếu niên tội nghiệp đang cố kìm nén cảm xúc, đẩy cửa miếu bước ra ngoài.

Sương lạnh rơi xuống mảnh đất hoang tàn hiu quạnh.

Thiếu niên nhà nghèo giữa ngõ vắng, cõng trên lưng thi thể của huynh trưởng Chúc Chi Sơn, trong lòng như đang hoài niệm lại những tháng ngày hạnh phúc nhất cuộc đời.

Quân tử... không khóc trước mặt người khác.

Thiếu niên cô nhi đó, bước một bước, lại nhớ đến Chúc Chi Sơn.

Bước hai bước, lại ngậm ngùi ký ức về Trịnh Khắc Thiên.

Mỗi một bước đi, cõi lòng cậu lại quặn thắt đến không thể chịu nổi.

Đi xa khỏi miếu cổ... rốt cuộc, thiếu niên không thể kìm nén được nữa, nước mắt bỗng tuôn rơi như mưa.

...................

“Phong Nguyệt Cát, nếu có thể, ta muốn ngươi gặp Thiên Hy một lần.”

Ánh mắt Mạc Phàm sắc bén nhìn về phía chân trời.

Ở nơi đó, có một con Sa Đọa Đế Hoàng...

.................

Đề xuất Tiên Hiệp: Chăn Nuôi Toàn Nhân Loại
BÌNH LUẬN