Chương 1366: Cút xuống lỗ
...........
...........
Biên thành Triều Ca.
Ngay tại giao điểm của cuộc tổng tiến công.
Những làn sóng hủy diệt và mùi máu tanh không ngừng cuộn trào, thổi qua tòa thành vốn từng phồn hoa đông đúc. Hơi thở chết chóc từ sa trường ngập thây người khiến bất cứ ai nhìn lại cũng phải rùng mình trước sự tàn khốc của chiến tranh. Xương trắng vương vãi, thịt nát bầy hầy khắp phố phường, đầu lâu và da người treo lủng lẳng trên tường thành, một khung cảnh khô khốc đến tột cùng.
Không có bình minh, cuộc chiến này mãi mãi là một trận cuồng phong không hồi kết, mà thần đô Triều Ca đã hoàn toàn thay đổi, quân lực đưa tới bao nhiêu liền chết bấy nhiêu.
Sau khi các khu căn cứ trải dài bị dọn dẹp, đông đảo giáo phái Dạ Du cùng Mộc Tinh Quái tộc do Nhiếp Hồn Thụ, một gã sử thi cấp dưới trướng tể tướng, thống lĩnh. Nó dẫn dắt đại quân hùng hổ tiến sâu vào trong, phá hủy liên tiếp bốn tòa quan thành.
Chỉ còn thiếu khu trung tâm cuối cùng là có thể kéo sập toàn bộ phòng tuyến Triều Ca.
Hiện tại, đã không còn ai có thể cản bước được bọn chúng. Đánh suốt hơn ba tháng ròng, bọn chúng vẫn không hề biết mệt, ngược lại càng thêm hung hãn đáng sợ.
Giữa không trung, tam tử Nho gia, tam tông Đạo gia, Thiên Cang Hòa Thượng cùng Thập Bát La Hán – những vị khôi thủ chủ trì đại trận – toàn thân đã đẫm máu tươi nóng hổi. Thực lực của họ đều là những nhân vật nổi bật trong Đế Cảnh và Quân Cảnh, thế nhưng giờ khắc này cũng phải mình trần thân trên, cả người tựa như một pho Huyết Tiên Nhân, đã chiến đấu đến cực hạn.
“Thần của ta, Mộc Quái Tổ, ban cho các ngươi cái chết, tất cả chết đi cho ta!” Nhiếp Hồn Thụ sải bước tiến về phía trước, thân hình quỷ thụ của nó còn cao hơn cả lầu các. Nó giống như một vị Cự Linh Thần cổ đại, đang quan sát những phàm nhân nhỏ bé đã không còn sức phản kháng.
Triều Ca của thời đại này đã không còn như trước.
Khi Triều Ca còn do Triệu Hoàng làm Chúa Tể, nó khát máu, tham lam, bạo lực, chỉ biết xâm lược và thống trị. Toàn bộ Siêu Duy chỉ có quân đội Triều Ca đi xâm lăng kẻ khác, chứ không một ai dám động vào Triều Ca.
Mà bây giờ, Triều Ca đã trở thành thuộc địa tư bản hóa, do Sở Giang trấn giữ, dùng Pháp luật để quản chế, bách gia chư tử cùng tam giáo cùng nhau chưởng quản. Học vấn đi lên, xã hội đi lên, văn minh đi lên, đời sống đi lên, ngày càng có nhiều người giàu sang phú quý. Nhưng ngược lại, tuyệt đại đa số đều chỉ phát triển đầu óc mà thoái hóa cơ bắp, trở nên yếu đuối, mỏng manh, dễ vỡ. Chiến tranh ập đến, võ lực thiếu thốn, đám người đọc sách chính là vô dụng.
“So với thời đại trước, Triều Ca bây giờ đã mất đi sự kiêu hùng và uy nghiêm vốn có. Các ngươi không xứng ở trong tòa thành thiêng liêng này.” Nhiếp Hồn Thụ cao giọng tuyên bố.
Trên quảng trường và các đại lộ, không ít binh sĩ Triều Ca còn sống sót nghe thấy vậy, trong lòng quả thực cũng không thể không công nhận cách nói này.
Hạo Nhiên Sở Giang là một nhà cách mạng cải cách, không phải người có thể khiến Triều Ca bành trướng. Kể từ khi Sở Giang lên nắm quyền, các thế lực khắp nơi đã không còn sợ hãi Triều Ca như xưa nữa. Điều này đúng là khiến cho những binh sĩ hiếu chiến năm nào có chút ấm ức không cam lòng.
“Sở Giang không xứng, vậy các ngươi xứng sao?”
Tại trung tâm thành, trên Cao Nguyệt Đài, có một nam tử đang ngồi ở đó.
Bên cạnh hắn không có một hộ vệ nào.
Từ vị trí của hắn nhìn xuống, máu tươi lan tràn, nhuộm đỏ cả vùng bình nguyên giao tranh lẫn đô thành phồn thịnh, thật chẳng khác nào cảnh tượng Địa Ngục.
Chỉ là, nam tử ấy không hề biểu lộ cảm giác non sông sắp mất, thành trì sắp đổ, đôi mắt hắn vẫn sáng ngời có thần, màn đêm dù tăm tối đến đâu cũng chẳng thể che lấp được ánh thần quang ngạo nghễ trong con ngươi ấy.
“Thế Mỹ, ngươi đã thua.” Giữa những đám mây vàng, một yêu vật thực vật hệ khác là Vũ Mộc Đồng điều khiển những cánh hoa dài bay xuống, trên mặt nó lộ ra nụ cười đắc ý, nói tiếp: “Thiên Vực Triều Ca này vốn không thuộc về ngươi, ngươi căn bản không phải con dân Triều Ca, cút về Hàn Hải Điện của ngươi đi. Chúng ta không gây hấn với Hàn Hải Điện, Nhật Minh Giáo mới là kẻ thù của các ngươi, tự lo cho thân mình đi, hà cớ gì phải ở đây ra vẻ ta đây?”
Dựa vào dáng người và khí chất, Nhiếp Hồn Thụ vô cùng chắc chắn người trước mắt chính là Hải Quân Đô Đốc Thánh Binh Gia Cát Thế Mỹ, vị Điện Chủ khét tiếng nhất toàn bộ thế giới vô tận lam hải.
Thật lòng mà nói, sự xuất hiện của Thế Mỹ ở đây cũng khiến cho kẻ nổi tiếng mưu trí như Dạ Du Thần phải vô cùng quan ngại và lo lắng.
Chẳng qua kế hoạch đã chín muồi, không thể vãn hồi.
“Ví dụ như, bây giờ ta cứ thích lo chuyện bao đồng đấy, thì sao nào?” Thế Mỹ hờ hững nói.
Nhiếp Hồn Thụ lườm hắn, quát lại: “Ngươi thật sự cho rằng mình còn cơ hội lật kèo sao? Chỉ bằng sức của ngươi? Có dám ra đây cùng ta quyết một trận sinh tử không?”
Thế Mỹ lẳng lặng đứng đó, ung dung nhìn con chó trung thành của Mộc Quái Tổ sủa inh ỏi, cũng không có bất kỳ hành động biểu lộ cảm xúc nào.
Một lát sau, hắn bình luận: “Thế gian có tôn ti trật tự. Thiên Đạo Đế Hoàng còn đang luận bàn với nhau, rốt cuộc ai cho các ngươi lá gan ở đây âm thầm tập kết binh mã, làm chuyện đại nghịch. Lúc trước, Trung Châu có biến, Hạo Nhiên Sở Giang đã đích thân ra tay giúp các ngươi giải quyết một kiếp nạn, các ngươi không biết quỳ xuống cảm tạ, lại vọng tưởng làm phản thần. Nếu Trung Châu đã không chứa nổi lòng tham của các ngươi, vậy thì cả thế giới này cũng sẽ không dung thứ.”
Bên cạnh Thế Mỹ, là một nữ tử vừa lạ vừa quen.
Nữ tử bước ra, tháo khăn che mặt xuống, đám Mộc Tinh Quái tộc lập tức hoảng hốt không thôi.
“Điện tôn Lạc Nhạn???”
Điện tôn Lạc Nhạn là vợ của Lê Minh. Lạc Nhạn xuất hiện ở đây, ngụ ý rằng, nếu nàng có mệnh hệ gì... chắc chắn Lê Minh sẽ không bỏ qua cho Mộc Tinh Quái tộc.
“Hàn Hải Điện thực sự muốn nhúng tay vào. Tốt, tốt lắm, để ta xem, các ngươi có chịu nổi sức ép từ phiến quân của chúng ta không. Triều Ca có thêm hai người các ngươi, quân lực vẫn chỉ như muối bỏ bể.” Nhiếp Hồn Thụ đắc ý dương oai.
Sự thật là, cả Nhiếp Hồn Thụ và Vũ Mộc Đồng, mỗi tên đều có thể đánh bại cùng lúc sáu vị điện chủ của Hàn Hải Điện, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi.
Thế Mỹ đúng là giỏi quân sự chiến thuật, nhưng quân sự chiến thuật, chính là dùng binh.
Lạc Nhạn cũng giỏi tính toán gài bẫy người khác.
Thế nhưng, hiện tại Triều Ca còn lại bao nhiêu binh lính? Chưa tới 5 vạn quân dự bị.
Mà bên ngoài, liên minh giáo phái Dạ Du và Tinh Quái Tộc, quân số ít nhất cũng phải tính bằng hàng tỷ.
Thắng thua đã rõ như ban ngày.
Chỉ thấy Thế Mỹ rất điềm đạm nói khẽ: “Phù du đúng là phù du, ta thật không hiểu, rốt cuộc các ngươi tu luyện thế nào mà lên được đẳng cấp Sử Thi vậy?”
Khí thế vốn đang hùng hổ khoa trương, nhưng khi nghe những lời này, đặc biệt là từ miệng của kẻ chuyên dụng binh như Thế Mỹ, Nhiếp Hồn Thụ và Vũ Mộc Đồng lại ý thức được có gì đó không ổn.
“Quân sự khác với đánh đấm thuần túy ở chỗ, thắng mười trận chưa chắc đã là thắng. Nhưng chỉ cần thua một lần duy nhất, có muốn vãn hồi cũng không được. Các ngươi quay đầu lại mà xem.” Thế Mỹ mở miệng nói.
Chỉ một câu nói tùy ý và một cái phất tay, trong phút chốc, toàn bộ thế giới tựa như mặt hồ tĩnh lặng bỗng gợn lên từng đợt sóng lăn tăn.
Gợn sóng làm nghiêng ngả vặn vẹo cả tòa thành.
Gợn sóng bóp méo những đại lộ tráng lệ.
Gợn sóng làm biến dạng hoàn toàn các khu căn cứ trung tâm.
Hàng tỷ binh sĩ Mộc Tinh Quái và Điền gia gia nhập giáo phái Dạ Du đều ở đây, vốn dĩ chúng muốn tấn công vào trung tâm thành, nào ngờ lại có cảm giác bản thân bị trói buộc, tựa như bị giam lỏng ngay bên trong tòa thành này.
Khu vực gần Cao Nguyệt Đài, dãy núi xa xa uốn lượn, và cả thành trì với ngàn vạn nóc nhà ở giữa hai nơi đó… bỗng trở nên trống rỗng.
Đúng là không một bóng người, lác đác vài bóng cây cũng không. Khắp nơi chỉ có những ngôi nhà gỗ trống trải và cây cối lít nha lít nhít.
Trên quảng trường, một con Mộc Tinh Quái cấp 0 trông như phiên bản nhái của Vũ Mộc Yêu ngửi thấy mùi người sống không trọn vẹn. Nó giống như một con chó què bị bỏ đói lâu ngày, đánh hơi thấy con mồi liền đủng đỉnh chạy lại, dí mũi vào một hốc tường thành. Cái miệng Mộc Yêu há to, vừa vặn chụp lấy một vật hình gậy có đường kính hơn 5 mét.
Cây gậy hình ống dài, từ góc nhìn của con Mộc Yêu cấp 0 kéo dài lên trên, càng đi xa càng thu nhỏ lại thành một điểm, nằm gọn trong tay một nữ tử xinh đẹp khả ái.
“Ia ia ia ia ia ~~~~~~~~~~~~~~~~~”
Mộc quái cấp 0 thường không có não, chúng vui sướng như gặp được mồi ngon, ra sức cạp lấy cạp để khẩu đại bác. Phía sau nó, vô số mộc quái cấp 0 khác cũng đang túa đến.
Chỉ thấy Nhàn Nhàn tính nóng như kem ở phía đối diện, nháy mắt với đám Mộc Quái cấp 0 một cái, cười đểu, rồi sảng khoái hét lên: “Ăn cứt đi!!!”
Nòng pháo đã lên đạn, họng súng chĩa thẳng vào cuống họng nó… Bùm!!!
“Thế giới này không chào đón chúng mày, cút con mẹ chúng mày xuống lỗ hết đi!”
Ngay khi Nhàn Nhàn khai hỏa phát đạn pháo đầu tiên.
Một lát sau, từ mơ hồ đến rực rỡ sắc màu pháo hoa.
Từ hỗn loạn đến khuếch đại rõ ràng.
Rồi từ khuếch đại đến ngưng tụ chân thực…
Bầu trời đêm vốn như một tấm vải mực phẳng lặng, yên bình. Ấy thế mà chỉ sau một phát súng, hố bom, hỏa diễm, lửa cháy, hầm nhiệt, kính không gian đồng loạt nổ vang, biến nơi đây thành một cái chảo lửa diệt thế.
Khắp nơi, những cỗ chiến xa cơ quan được bố trí sẵn chĩa thẳng vào quảng trường đẫm máu.
Hàng vạn nòng súng được lắp đặt, đồng loạt khai hỏa.
Lại nói, vườn không nhà trống đúng là không sai.
Cái sai ở chỗ, nhà chỉ trống người, chứ không trống bom.
...............
Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Niệm Vĩnh Hằng (Dịch)