Chương 1391: Nghịch Thiên
..............
Những vòng cung thủy ngân rực rỡ kim quang này đều nhắm thẳng vào Lucifer mà truy sát. Vị Đọa Lạc Viêm Quân này mượn Xích Dực bay lượn trên hư không, hắn có thể xuyên qua từng tầng không gian, điều này giúp hắn chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã vượt qua mấy khối thiên thạch cùng vài vệt sao băng lơ lửng. Nhưng bởi vì không thể gia tốc dòng thời gian được nữa, Mạc Phàm vẫn có thể khóa chặt vị trí của Lucifer để khai hỏa.
Hết cách, Lucifer lại phải vận lực đối kháng. Hắn triển khai toàn bộ phòng ngự, Thần Chủng Hỏa hệ cấp Tà Phượng cùng lĩnh vực Vô Sắc của Xích Quỷ Luyện Ngục bao bọc lấy thân thể. Bàn tay thì điêu luyện múa thương, đánh văng những quả đạn đạo khổng lồ kia, cố gắng hết sức hạn chế số lượng đạn đạo xuống mức thấp nhất.
Tiếng nổ kinh thiên động địa, rung chuyển cả thái dương hệ.
Lucifer gồng mình chống trả, tử kỳ, thần hỏa và nguyền rủa ma pháp có thể vô hiệu hóa hơn hai phần ba số lượng đạn pháo của Mạc Phàm. Mặt trời bị xé toạc, vô số tinh cầu vỡ nát. Mỗi một vệt sáng mang theo Vòng Cung Thủy Ngân Ánh Vàng Kim xẹt qua, chắc chắn sẽ để lại một vết thương kinh tâm động phách. Những vết thương này nếu đặt ở Triều Ca, mỗi một quả đạn đạo đều đủ sức kéo một đường từ cực nam đến tận cực bắc của thành thị phồn hoa, thậm chí có thể vắt ngang qua lãnh thổ của một vài quốc gia Tây Giới, đúng nghĩa là một trận tận thế của ngân hà.
Lucifer bị va chạm đánh rơi xuống, đứng trên một tinh cầu màu đen nào đó. Sinh linh trên vùng đất này bị lưỡi đao đồ sát để tiếp tục chống đỡ những đòn tấn công từ họng pháo. Dã thú trên bình nguyên, linh cầm trong núi rừng, gần như không một ai may mắn thoát nạn. Tất cả đều bị tử kỳ đoạt mạng, cùng với tinh cầu chịu thiệt hại nặng nề sau vụ nổ lớn, trở thành một ngôi sao chết.
Thế nhưng, vẫn không thể chống đỡ nổi.
Trên người Lucifer bắt đầu xuất hiện vô số vết sẹo của tuế nguyệt, da thịt hắn hoang tàn, tựa như vùng đất chết trong dị không gian. Sau một thời gian dài chiến đấu và kháng cự, Lucifer vẫn nhìn thấy bóng hình nam tử cô độc lơ lửng trên Hạo Nhật. Hắn là Mạc Phàm, hắn đứng đó quan sát, trên trán có một con mắt tựa như Nguyệt Thương Nhãn.
Mạc Phàm điềm tĩnh và ôn hòa đến mức khiến người ta lạnh gáy, không sai, chính là một vị Xích Miện Thẩm Thần cao cao tại thượng, vân đạm phong khinh nắm giữ thế giới qua trăm vạn năm tuế nguyệt. Hắn không phải một Thiên Đạo Đế Hoàng bình thường, hắn là lãnh tụ của tất cả Thiên Đạo Đế Hoàng.
Hắn, có lẽ không phải là tay sai của Thiên Đạo.
Hắn... nhìn kỹ lại, giống hệt Tà Thương Thượng Đế!!!
Thủy ngân bắn nổ tung tóe, vào lúc này, những giọt thủy ngân liên tục xuyên thủng nhục thể Bất Hủ Đế Hoàng của Lucifer, lần này hắn đã thực sự bị trọng thương.
Theo thời gian trôi đi, thứ thủy ngân kinh khủng từ thể rắn hóa lỏng, rồi lại từ lỏng hóa khí, khiến thương tích của Lucifer càng bị ăn mòn sâu hơn, khó mà chữa lành.
Nhưng điều kinh khủng nhất vẫn chưa dừng lại ở đó.
Vết thương của hắn không thể hồi phục. Bất Hủ Thần Nhãn vậy mà không hiểu sao lại không cách nào tua ngược thời gian để Thần Hỏa chữa lành, dường như có một loại lực lượng bí ẩn nào đó không ngừng phá hoại từ bên trong. Bất Hủ Thần Nhãn vốn đã suy yếu do hoạt động liên tục trước đó, giờ khắc này lại đụng phải một cỗ sức mạnh quỷ dị thừa thắng xông lên, trong khoảnh khắc, cơ thể Lucifer gặp trục trặc.
Quá trình tái tạo và phục hồi liên tục đối chọi với sự thoái hóa và hủy diệt không ngừng.
Thần Quyền?
Thần Quyền đệ nhất do Siêu Duy Vị Diện Thần Mẫu ban cho.
Một Thần Quyền nào đó đang tranh thủ cơ hội giáng lâm lên cơ thể hắn, tạm thời ức chế tốc độ vận hành của Bất Hủ Thần Nhãn và Thần Hỏa nội tại.
Song trọng va chạm, hóa thành hư ảo. Lucifer biết rõ, đây không phải là điều thủy ngân có thể làm được. Từ trước đó, một sức mạnh khác trong vũ trụ đã nhắm vào chính mình, cũng vì hắn đã tiêu hao ma năng và suy yếu nên bây giờ yếu hơn đối phương. Vì vậy, quá trình tái tạo và phục hồi đều trở nên chậm chạp, kiệt quệ. Cả Bất Hủ Thần Nhãn lẫn Thần Chủng Tà Phượng đều không thể bảo vệ tính mạng của hắn.
................
“Xong rồi, thắng bại đã rõ.” Thiên Đạo Đế Hoàng Lê Minh lên tiếng.
“Lucifer chết chắc rồi, đúng ý ngài.” Thiên Đạo Đế Hoàng Trương Hoàng Tuấn thở dài, nói.
Tại Trung Thổ yêu vực, Đế Tuấn chán nản nói: “Thiên Đạo Kiếp giáng lâm, lại một kỷ nguyên nữa bị tuyệt diệt.”
.................
Gương mặt Lucifer tái nhợt, nhưng không hề lộ ra vẻ sợ hãi, ngược lại còn có chút đắc ý.
Hắn nhìn thấy huyết hà lấp lánh giữa vũ trụ tinh mang, nhìn thấy Mạc Phàm từng bước đạp không mà đến, tiến tới đối diện mình. Hắc Thiên Thần Thương bị đánh văng ra, mang theo tử kỳ cực kỳ nồng đậm, giờ đang nằm trong tay Mạc Phàm, bị hắn tóm lấy.
“Địa điểm.”
Chỉ thấy Lucifer cười khổ, nói một câu đầy thâm thúy: “Hiểu rồi sao?”
“Hiểu rồi.” Mạc Phàm gật đầu, nhẹ nhàng cười.
Lucifer cười.
Mạc Phàm cũng cười.
“Nàng hẳn là đang vui mừng lắm.”
Vừa nói, Mạc Phàm vừa thần không biết quỷ không hay, dùng cấm chú trị liệu của mình chữa trị cho Lucifer.
......................
Thân xác vũ hóa, tử thi chất chồng, Triều Ca đại loạn.
Nỗi sợ hãi trùng trùng, ách vận điệp điệp từ trận chiến này cuối cùng đã phá vỡ trận pháp kiên cố vạn năm của Sở Giang tại Triều Ca.
Dạ Du Thần và Mộc Tinh Quái không bị Sở Giang giết chết. Vào phút cuối, chúng đã tự sát, hiến tế bản thân cho Đại Địa Thần Mẫu. Chuyện này khiến tất cả mọi người, kể cả Triệu Mãn Duyên, đều kinh hãi tột độ.
Thần Mẫu ngủ say đã thức tỉnh.
Tiếng cười ha hả ghê rợn và đáng sợ đến tột cùng vang vọng khắp Siêu Duy Thần Lục, khiến tất cả mọi người đều kinh hãi không thôi. Vô số nhân loại và các sinh vật khác quỳ rạp xuống, vái lạy và muốn dâng hiến bản thân.
Nó khiến linh vận ngàn năm, vạn năm nghịch chuyển tuế nguyệt, tước đoạt tất cả những thứ gọi là linh vận và thần trạch, khiến mọi vật chất, bao gồm cả đất đai và nham thạch, đều mất đi từng tia linh khí, hoàn toàn trở về trạng thái hỗn mang như thuở thiên địa sơ khai.
Chỉ thấy lúc này.
Bầu trời bỗng hóa thành một màn trướng đỏ rực.
Mây đỏ tách ra.
Đó là một vòng xoáy hỏa diễm khổng lồ vô ngần, có thể thôn phệ cả đại dương. Viêm hỏa kịch liệt, đỏ rực chói mắt, Trùng Minh Thần Hỏa và Tà Phượng Thần Hỏa cùng lúc xuất hiện, tạo thành một bản song tấu của tai ương và liệt hỏa, giăng kín bầu trời, còn mênh mông hơn cả đại dương.
Với toàn bộ lực đẩy của Đọa Lạc Viêm Quân, một viên lưu tinh từ giữa thái dương hệ trùng điệp lao thẳng xuống.
Như hỏa tuyến của hoàng hôn, như hừng đông của hạo nhật.
Một nam tử tóc màu xám khói, tay cầm Hắc Thiên Họa Kích, mũi thương chĩa thẳng xuống mặt đất.
Ngọn lửa cực quang từng là điển tích nổi tiếng nhất của Thánh Thành nay lại một lần nữa tái hiện, giáng lâm xuống Siêu Duy Vị Diện này.
Vẫn là nam tử đó.
Vẫn là trận chiến giữa hai con người đó.
Nhưng lần này, sa đọa và ác ma, bọn họ cùng một phe.
Một kẻ cởi hoàng bào, trao lại thần thương.
Một người tháo đế miện, ngồi lên vương tọa.
Ngỗ nghịch thiên đạo, hắn không phải kẻ sa đọa, mà là đấng cứu tinh.
Tuần du thế gian, hắn không phải thẩm thần, mà là kẻ tru diệt Thượng Đế.
Hậu thế xưng ---- Đọa Lạc Viêm Quân.
Người đời tụng ---- Xích Miện Tà Thương.
“Thần Mẫu, ngủ tiếp đi.”
THÁNH! HỎA! TỊNH! THẾ!!!!
...........................
Đề xuất Tiên Hiệp: Kinh Khủng Tu Tiên Lộ