Chương 1392: Truyền Thuyết Bỉ Ngạn – Mạn Đà La Hoa
...........
Phiên ngoại Nam Thành Triều Ca.
Thượng nguồn sông Nê Hà, Vãn Sơn Lai Trường Phú Động kéo dài 6000 vạn dặm về hướng Đông.
Mục Bạch và Tương Thiểu Nhứ biết rõ địa phương này, bởi vì trước khi thảm họa Triều Ca diễn ra, bọn họ đã từng đến đó thăm dò một vòng, gặp phải vô số sự kiện dị thường đến kinh ngạc.
“Nơi đó... nơi đó... Mục Bạch!” Tương Thiểu Nhứ dường như bừng tỉnh ngộ ra điều gì đó.
Mục Bạch gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Ừm.”
Hắn nhớ rõ, khi đó, Hắc Thiên Họa Kích của Lucifer chính là cây Hắc Thương khổng lồ cắm ngược xuống vùng ngoại biên Nam Thành, có chiều dài không kém gì vạn dặm Thanh Long. Xung quanh nó là vô số thiên thạch bụi bặm to lớn như những ngọn núi trên lục địa, chúng vì lực va đập quá hỗn loạn mà hoặc lơ lửng, hoặc treo lơ lửng, hoặc vỡ nát trôi dạt, hệt như vành đai của Thổ Tinh.
Không biết bao nhiêu năm đã trôi qua, cây Hắc Thiên Họa Kích cắm xuống đã gây ra một tai nạn tuyệt chủng. Thuộc tính Tử Khí khiến vạn vật khắp nơi biến dị, vạn chúng vẫn lạc trong một vùng hư vô, mặt đất trơ trụi. Đồng thời, nó cũng khiến Mục Bạch mơ hồ cảm nhận được một loại năng lượng vật chất mang tử khí từ Hắc Ám Vị Diện không ngừng khuếch tán và càn quét toàn bộ thế giới.
Phàm là sinh vật có sức sống, dường như đều sẽ bị rút cạn, không còn một tia linh khí, càng không có sinh vật nào tu luyện thành tinh. Nơi đây suy nhược và nguyên thủy đến mức, dường như chỉ cần một Quân Chủ cấp bình thường nhất đến cũng có thể thâu tóm toàn bộ khối lãnh địa ngoại biên này để xưng Vương.
Lúc đó, cũng là lần đầu tiên tại Siêu Duy Vị Diện này, Mục Bạch nhìn thấy Mạn Đà La Hoa, thấy được đóa Bỉ Ngạn trắng tinh khiết.
Sau đó, chính là kết cục dẫn đến hiện tại, bọn họ đã thực sự đụng độ Lucifer.
Mục Bạch và Tương Thiểu Nhứ đem toàn bộ câu chuyện kể lại cho mọi người.
Mọi người nghe xong, duy chỉ có hai người có trí lực cao nhất là Lạc Nhạn cùng Thế Mỹ là mi tâm khẽ giật. Bọn họ rơi vào trầm mặc, từ trầm mặc cho đến khi vô tình chạm phải ánh mắt của nhau trong giây lát, khuôn mặt cả hai bỗng nhiên thanh thoát hơn rất nhiều.
“Ngay từ đầu, Lucifer đã gửi thông điệp cho ngươi rồi.”
Mục Bạch: “?????”
Thế Mỹ thở dài một hơi, suy nghĩ xem nên bắt đầu câu chuyện từ đâu để giải thích. Một lúc sau, hắn sắp xếp lại ngôn từ rồi nói:
“Hắc Ám Vị Diện có một truyền thuyết thế này: Khi xưa có một đôi nam nữ sinh ra trong vương triều của Hoàng Tộc Ảnh Duệ Giới, theo luật lệ của Hoàng Tộc, họ không được phép gặp gỡ nhau. Nhưng rồi một ngày, cả hai đã phá vỡ giới luật để tìm đến nhau. Vừa gặp đã thân, quyến luyến không rời, họ nguyện thề đời đời kiếp kiếp ở bên nhau. Đây chính là hành vi vi phạm hoàng quy nghiêm trọng nhất. Chính vì thế, cả hai bị nguyền rủa, đày xuống nơi sâu nhất của Âm Giới, biến thành hoa và lá của cùng một loài cây đẹp kiêu sa nhất trong Hắc Ám Vị Diện.”
“Mạn Châu Sa Hoa, Bỉ Ngạn Đỏ sao?” Eileen tò mò hỏi.
“Ừm. Lá xanh, hoa đỏ kiều diễm đẹp lạ thường. Đó chính là hoa bỉ ngạn Mạn Châu Sa Hoa. Điều kỳ lạ là, loài hoa này vô cùng đặc biệt. Có hoa thì không có lá, mà có lá lại không bao giờ thấy được hoa. Giữa hoa và lá cuối cùng mãi mãi không thể gặp được nhau. Vẻ đẹp của hoa với sắc đỏ kiều diễm lay động lòng người nhưng lại chất chứa nỗi buồn man mác, tựa như hoàn cảnh của hoa và lá trên cùng một thân cây. Vì vậy người ta mới nói rằng, Hoa Bỉ Ngạn chính là hoa của tử thần.”
“Hậu duệ của Mạn Châu Sa Hoa đời đời phải gánh chịu nhân quả do tổ tiên để lại, bắt đầu từ từ trải qua mọi đau khổ ở Âm Giới, vượt qua Âm Giới, lại bị ném vào Hoàng Tuyền, mỗi trăm năm sẽ đến nhân gian trải nghiệm đau thương một lần. Bởi vì quy củ muốn chúng vĩnh viễn thấu hiểu, cho chúng biết cái gọi là đi ngược thiên quy thì phải chịu đọa đày đau khổ trong tình yêu. Chúng sẽ bị nguyền rủa, tình yêu vừa chớm nở sẽ đứt đoạn, sẽ bi thương, sẽ phải ly biệt, chết ở nhân gian, nữ tử sẽ trở về Địa Ngục chịu đọa đày. Những cảm xúc của con người ấy phải được thanh tẩy khỏi hoa bỉ ngạn, kết thành một đóa hoa đỏ rực lửa rơi xuống Vong Xuyên, sau đó trả về Ảnh Duệ Giới, trở thành một Vu Hậu bù nhìn cho Ảnh Duệ Vương. Tất cả những hỉ, nộ, ái, ố, tình si, nhung nhớ, u sầu đều không được phép tiến vào nơi đây.”
“Quy tắc của Hắc Ám Vị Diện lại tàn ác và hủ lậu đến vậy. Thật ghê tởm.” Triệu Mãn Duyên lè lưỡi miệt thị nói.
Mục Bạch tuy cũng là một phần của Hắc Ám Vị Diện, là Hình Thư La Sát đứng đầu trong Thập Điện Diêm Vương, nhưng tuổi đời của hắn còn quá trẻ, những kiến thức này quả thực hắn chưa từng được biết đến.
Tuy nhiên, nói quy củ của Hắc Ám Vị Diện vô cùng độc địa, thủ đoạn nguyền rủa lại cực kỳ ác đức, điểm này hắn hoàn toàn đồng tình.
Lúc này, Thế Mỹ lại kể tiếp: “Bất quá, Hắc Ám Vị Diện cũng có Phật. Đến một ngày nọ, khi Địa Tạng Bồ Tát đi ngang qua, thấy trên mặt đất có một loài hoa đỏ rực như lửa nhưng lại không có lá. Từ bông hoa bỉ ngạn toát lên vẻ đẹp kiều diễm vừa nhung nhớ lại vừa u sầu. Từng cánh hoa như đang vươn lên cầu khẩn. Địa Tạng Bồ Tát vừa liếc qua đã thấu tỏ được huyền cơ bên trong.”
“Câu thơ này ta cũng từng đọc trong sách. Một đoạn thơ rất nổi tiếng.” Lạc Nhạn nói bổ sung.
“Ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn.
Hoa vừa kịp nở, lá đã vội tan.
Lá vừa chớm mọc, hoa rụng về đất.”
Chỉ thấy hoa không thể thấy lá, khi thấy lá lại chẳng thể gặp hoa. Trớ trêu thay dù cùng chung gốc rễ, vốn rất gần nhau mà lá với hoa chẳng thể gặp nhau. Tình không vì nhân quả, duyên đã định tử sinh.
“Địa Tạng Bồ Tát xót thương nhỏ xuống một giọt nước mắt. Giọt nước mắt của vị Hắc Ám Chúa Tể nổi tiếng là đức phật được vạn yêu chúng tôn kính nhất Hắc Ám Vị Diện này liền trở thành một loại thánh thủy gột rửa và tẩy uế cho phần hậu duệ kia của Mạn Châu Sa Hoa, đồng thời giải trừ lời nguyền từ quy củ.”
“Vì vậy, khi Mạn Châu Sa Hoa này được giọt nước mắt của Địa Tạng Bồ Tát thanh tẩy lời nguyền, về sau hoa bỉ ngạn trong tay Phật đã hóa thành một màu trắng thanh thuần tinh khiết không nhuốm bụi hồng trần. Cái tên Mạn Đà La Hoa xuất phát từ đây, hoa nơi cửa Phật mang ý nghĩa hồi ức cũng chính là một loài hoa bỉ ngạn.”
“Chỉ cần thành tâm, chỉ cần có thể vượt qua đau khổ bi ai, một ngày nào đó, Tử Thần Hoa đều sẽ trở thành Mạn Đà La Hoa.”
“Bỉ Ngạn Đỏ bi ai, chia ly, đến một lúc nào đó, sẽ là tinh khiết, là thủy chung không oán hận, là mãi mãi hướng về chiếc lá của đời mình.”
Thật giống như Thiên Quốc năm đó, có một vị nữ tử vốn là dòng dõi không chính thống của Tử Thần Hoa, nhưng nhờ một nam tử đầu đội trời chân đạp đất, không thẹn với chúng sinh, không thẹn với thiên địa, vị nam tử bị mọi người xưng là Đọa Lạc Thiên Sứ này đã giúp cho nàng hiểu được, mối tình tinh khiết nhất thế gian là thứ gì.
Nàng về sau khi chết đi, đã trở thành Mạn Đà La Hoa.
Không hận, không thù, không oán, không còn bi ai.
Nàng mang theo đóa hoa tinh khiết nhất tặng cho người mình yêu.
Nàng là Venus.
Người yêu nàng, là Đại Thiên Sứ sáng chói nhất ở nhân gian, Lucifer.
Lucifer phải mất rất nhiều thời gian giãy giụa trong tuyệt vọng để có thể thông suốt được lựa chọn của nàng.
Nàng lựa chọn tha thứ cho tất cả mọi người.
Lucifer cũng sẽ như vậy.
Chẳng qua là, hắn đã muộn một bước.
Ngày mà Lucifer có thể hạ quyết tâm ký kết khế ước với Mạn Đà La Hoa, hắn liền đã quay đầu.
“Này này... nói như thế, khi đó đóa Mạn Đà La Hoa mà Lucifer cố tình để cho Mục Bạch nhìn thấy...” Giang Dục hơi ngấn lệ, có chút sụt sịt nói.
“Ừm, Lucifer đã cố tình để lại manh mối. Hắn muốn nhắn cho Mục Bạch biết, hắn không đến đây để giết chúng ta, hắn muốn hợp tác, chẳng qua là, có người theo dõi hắn, cho nên hắn không thể đường đường chính chính xuất hiện.” Thế Mỹ nhẹ giọng giải thích.
Mục Bạch căn bản không thể chạy thoát khỏi tay Lucifer.
Nếu Lucifer có sát ý thực sự, Mục Bạch đã sớm chết rồi.
Có thể là, đến tận bây giờ bọn họ mới hiểu được manh mối quan trọng mà Lucifer để lại.
.............
.............
Thế giới ma pháp.
Thành Milan, nước Ý.
Ngay tại lúc ông Mạc Gia Hưng vừa khai trương chi nhánh mới, vẫn còn đang tất bật bận rộn đun nước nấu hủ tiếu cho khách.
Bên kia, Vu Hậu bưng một khay trà ra cho thực khách thưởng thức.
Trà này là một loại trà đặc biệt, đang trở nên nổi tiếng khắp toàn bộ thành Milan.
Không bàn tới hương thơm cùng chất lượng, chỉ riêng trong ấm trà, rõ ràng có một đóa hoa trắng tinh khiết và thanh tịnh đến cực điểm, hoa và lá quấn quýt xung quanh, quyện vào nhau vĩnh viễn không rời.
“Mạn Đà La Hoa.”
Mạn Châu Vu Hậu đang sống trong những chuỗi ngày hạnh phúc nhất cuộc đời, nàng từ Tử Thần Hoa, bây giờ đã trở thành Mạn Đà La Hoa.
Venus năm xưa khi trở thành Mạn Đà La Hoa, nàng không còn kịp ở bên cạnh Lucifer. Nhưng Vu Hậu có thể đã khác.
Vu Hậu cười tươi như hoa, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ phòng trà, thanh tịnh mà xinh đẹp.
“Cảm ơn ngươi, Lucifer, Venus.”
Phải không...
Vu Hậu thoát ly khỏi quy tắc nguyền rủa, được trở lại nhân gian gặp lại người mình yêu, ngoài Lucifer, kẻ không sợ trời không sợ đất kia, còn ai có thể giúp nàng được chứ...
...................
Đề xuất Voz: Đạo sĩ tản mạn kì