Chương 1394: Ai Mới Giống Ma, Ai Mới Thực Sự Là Yêu Quái

...........

“Thượng Đế? Này, Thần Mẫu à Thần Mẫu, ngươi già rồi, chẳng lẽ đã lẩm cẩm rồi sao? Thượng Đế không phải nên là vị Thiên Khung Thượng Thương kia ư? Thiên Khung ngự trên trời cao, Thượng Đế tất nhiên cũng phải ngồi trên long tọa giữa mây trời, ánh mắt uy nghiêm nhìn xuống nhân gian mới đúng. Ngươi có thấy Thượng Đế nào nằm chình ình dưới lòng đất cho người ta giẫm đạp không? Đừng nói là người, ta lấy ví dụ gia súc gia cầm thôi, bất kỳ con bò, con dê, con chó nào cũng có thể đại tiểu tiện lên mặt ngươi, thế mà ngươi cũng dám nhận mình là Thượng Đế?”

Mạc Phàm trời sinh cái miệng tạo nghiệp, không chửi rủa thì đời không nể.

Gặp chuyện bất bình, hắn chửi trước, đánh sau, phải mắng nhiếc đến tận mười tám đời tổ tông nhà người ta thì mới hả dạ.

Thấy Thần Mẫu im lặng như tờ, gương mặt vì bị chửi mà nhăn nhó, lộ ra vẻ già nua xấu xí như quỷ dữ, Mạc Phàm khoái trá mắng thêm: “Sao? Câm nín rồi à? Bây giờ ngươi dán cái mặt xấu xí của mình ngược lên trời được đi, làm được thì ta công nhận ngươi là Thượng Đế. Còn không thì ngươi chỉ là đồ giả mạo, ngươi muốn thao túng Thiên Đạo, chính ta sẽ đến trả lại sự công bằng.”

Thần Mẫu Gaia rõ ràng vẫn chưa thể phục hồi, nàng ta hoàn toàn không ngờ mình sẽ phải hứng chịu một đòn Thánh Hỏa Tịnh Thế khủng bố đến vậy. Bị thương không nói, toàn bộ nơi chứa đựng tinh phách và bố cục long mạch hàng triệu năm qua đều bị phá hủy. Kho tàng mà Triệu Đế để lại, đại trận Triều Ca vạn linh, những đòn bẩy năng lượng dùng để khởi động các cơ quan bí mật, tất cả đều bị nàng chôn vùi để khởi động đại trận, khâu vá lại linh hồn hoàn chỉnh, vậy mà cuối cùng, vào thời khắc quan trọng nhất, lại bị Mạc Phàm và Lucifer đâm cho tan nát, đúng là công dã tràng.

Thần Mẫu không còn khả năng chiến đấu, pháp thuật của nàng vốn đã chẳng còn chút nào, tất cả đều dựa vào Thiên Đạo Ý Chí để thao túng các Thiên Đạo Đế Hoàng khác. Vì vậy, nàng tuyệt đối không thể hiển hiện gương mặt của mình lên vòm trời kia.

Mạc Phàm biết rõ điều đó, nên mới cố tình nói vậy, khẩu nghiệp đúng là gãi đúng chỗ ngứa.

Tiếng gầm gừ âm ỉ vang lên, mặt đất vốn đã bị Thần Hỏa thiêu đốt đến không chịu nổi, giờ khắc này lại càng nổi sóng biến dị. Gương mặt dữ tợn của Thần Mẫu Gaia dính chặt vào vùng đất ngoại vi Triều Ca, ánh mắt nàng ta sau đó bỏ qua Mạc Phàm, muốn trút cơn thịnh nộ này lên người Lucifer, kẻ vẫn còn toàn thân lành lặn.

Thế nhưng, Lucifer khác Mạc Phàm, gã này vẫn toát ra một khí chất lạnh lẽo và âm trầm, càng nhìn càng khiến Thần Mẫu uất hận khó chịu, điều này không khỏi khiến nàng ta tức điên và càng muốn phát tiết.

“Lucifer, ngươi quên rồi sao? Là ai đã cho ngươi cơ hội trả thù hắn, ngươi quên rồi sao, kẻ thù của ngươi là hắn, không phải ta. Trong ký ức của ngươi, là hắn, chính là hắn, Mạc Phàm mới là kẻ khiến ngươi thân bại danh liệt, là tên súc sinh Mạc Phàm đó. Ta mới là nơi cho ngươi nương tựa, ta đã gợi ý cho ngươi bí mật về Triều Ca, cho ngươi Hắc Thiên Họa Kích để thôn phệ một phần lực lượng tà ác của Triệu Đế lưu lại mà đột phá. Nếu không phải ta cho ngươi thời gian tu luyện rộng rãi, tránh bị các Thiên Đạo Đế Hoàng khác truy sát, thì còn ai khác tin tưởng một kẻ bị xem là nỗi ô nhục của Hắc Ám Vị Diện như ngươi. Tại sao ngươi lại theo phe hắn? Lucifer, bây giờ ta trao cho ngươi thêm Thần Quyền, ngươi giết hắn, ta sẽ chia một nửa tài nguyên của ta cho ngươi.” Thần Mẫu mở miệng, đưa ra vô số lời hứa hẹn.

Chỉ thấy Lucifer từ đầu đến cuối đều không muốn nghe.

Gã lạnh lùng đến cực điểm đáp lại: “Câm miệng. Nói thêm một tiếng nữa, ngươi sẽ chỉ càng thêm đau đớn.”

Đúng vậy, Thánh Hỏa Tịnh Thế không dễ dàng dập tắt. Thần Hỏa Luyện Ngục không hề đơn giản, nó cháy vĩnh viễn, cũng sinh nhiệt vĩnh viễn. Hơn nữa, Mạc Phàm đã dung hợp huyền âm, Hỏa Âm của hắn vốn nổi danh với đặc tính, kẻ địch càng rên rỉ thống khổ thì ngọn lửa càng bùng cháy mãnh liệt.

Thần Mẫu gầm lên như vậy, thì bên trong lõi thân thể, lò luyện ngục tịnh thế vẫn không ngừng bốc cháy hừng hực. Trong quá trình đó, phần nham thạch bên trong lõi, cũng chính là nội tạng của nàng, vẫn không ngừng bị Thần Hỏa thiêu đốt, đau đớn và thống khổ không biết kể sao cho xiết, tất cả đều biểu hiện qua ngũ quan vặn vẹo của nàng lúc này.

Sắc mặt Thần Mẫu Gaia ngày càng nổi gân xanh dị thường, từng cơn sóng đất nhăn nhó bao trùm khắp vùng ngoại vi Triều Ca, cùng lúc đó, âm thanh phẫn nộ lại vang lên: “Được, được lắm, hai kẻ các ngươi đã muốn chết, vậy thì ta tác thành cho các ngươi, đừng trách ta độc ác. Mạc Phàm ngươi, cấu kết với Sa Đọa Đế Hoàng từ Hắc Ám Vị Diện làm xằng làm bậy, ngươi có thực sự là người được thế giới ma pháp lựa chọn không? Ta thấy ngươi cũng là Sa Đọa Đế Hoàng, các ngươi đều là tay sai của ác nhân Cổ Nguyệt Đế...”

“Ngươi lải nhải nhiều quá, bây giờ ngươi còn chẳng có cơ hội thức tỉnh lần nữa, nói nhiều như vậy thì có ý nghĩa gì. Thua là thua. Chẳng phải lúc này nói nhiều cũng vô dụng sao? Chi bằng im lặng nghĩ xem làm thế nào để ngủ tiếp mà vẫn giữ được Thiên Đạo Ý Chí cho mình. Ta thấy ngươi không xứng nắm giữ Thiên Đạo, quyền hành Thiên Đạo không nên thuộc về ngươi.” Mạc Phàm nói.

“Ha ha ha ha ha ha, hai người các ngươi thắng được ta, nhưng không thắng được trật tự của Siêu Duy Vị Diện này. Các ngươi chỉ là lũ tiểu nhân dùng mưu hèn kế bẩn để ngăn cản ta sống lại, nhưng không có thực lực phá bỏ bố cục của ta đối với Siêu Duy Vị Diện, hãy nhìn cho kỹ đi.” Gương mặt vặn vẹo của Thần Mẫu đột nhiên cất tiếng cười lớn.

Mạc Phàm và Lucifer dường như cảm nhận được một luồng khí tức khủng bố đang tràn xuống mảnh thiên địa này. Không gian bên dưới vặn vẹo, bụi bay mịt mù, ánh dương nóng rực thổi bừng bừng vào mặt.

Khi Mạc Phàm và Lucifer nhìn kỹ lại.

Bọn họ thấy một nhóm người và yêu đang lơ lửng trong không gian phía dưới chân mình.

Bọn họ cũng chẳng biết nhóm người này xuất hiện từ lúc nào, hoàn toàn thoát khỏi cảm nhận của cả hai, có lẽ liên quan đến Thần Quyền của Siêu Duy Vị Diện.

Nhưng Mạc Phàm đều nhận ra mấy người này, họ lần lượt là Sở Giang, Hạ Băng, Lê Minh, Trương Hoàng Tuấn cùng La Hầu và Đế Tuấn, tất cả đều là Thiên Đạo Đế Hoàng của thế giới này.

Mạc Phàm tằng hắng một tiếng.

Quả nhiên, dưới trướng Thần Mẫu vẫn còn sáu vị Thiên Đạo Đế Hoàng, mình suýt nữa thì quên mất!

“Mạc Phàm. Đến đây thôi.” Lê Minh chậm rãi nói.

Lê Minh là Quỷ Bí Giả, Quỷ Bí của hắn dường như đã hóa thân thành một đầu Thiên Ngân Thứ Nguyên Long, trên người mọc đầy long lân, sau lưng còn xuất hiện mười hai cánh tay rồng vô cùng quỷ dị, thể hiện uy nghiêm tối cao của người chấp chưởng Hàn Hải Điện. Người này có vẻ còn mạnh hơn cả Dạ Du Thần và Mộc Quái Tổ, chắc chắn đứng đầu trong hàng ngũ Kinh Thế Đế Hoàng.

“Mạc Phàm, trước nay ngươi làm gì cũng được, ngươi tranh đấu với người khác chúng ta tự nhiên không nhúng tay. Ngay cả việc ngươi không ít lần đối phó với Nhật Minh Giáo, chúng ta cũng làm như vậy. Bởi vì chúng ta tôn trọng ngươi, tôn trọng ý chí của Thần Mẫu, nên mới để ngươi sống tới tận bây giờ. Đến đây thôi, Thần Mẫu Gaia không thể sống lại, ngươi còn muốn gì nữa? Ngươi cũng biết Thiên Đạo này không thể dễ dàng xóa bỏ quy tắc vốn có, chúng ta chỉ có thể lựa chọn yên lặng quan sát biến đổi.” Lãnh tụ Nhật Minh Giáo, Trương Hoàng Tuấn, chậm rãi mở miệng.

Trương Hoàng Tuấn là một Thú Hồn Sư, giờ khắc này, sau lưng hắn xuất hiện hai đầu Thú Tộc Mạc Tà và Kim Mao Sư Vương, tất cả đều là Kinh Thế Đế Hoàng, một trong hai lại chính là thần thú ngày xưa của Thần Mẫu.

“Tình xưa nghĩa cũ, Mạc Phàm, chúng ta ân ra ân, oán ra oán. Thật xin lỗi.” Đế Tuấn và La Hầu cũng cùng nhau lên tiếng.

Đế Tuấn và La Hầu cũng là Kinh Thế Đế Hoàng, thực lực tương đương với Lê Minh, mạnh hơn hai đầu hồn ước của Trương Hoàng Tuấn một chút.

Ngoại trừ hai vị Bất Hủ Đế Hoàng là Sở Giang và Hạ Băng không nói gì, thậm chí còn lùi lại một bước, yên lặng tiếp tục theo dõi động tĩnh.

Bốn vị Đế Hoàng còn lại.

Lãnh tụ Nhật Minh Giáo Trương Hoàng Tuấn, lãnh tụ Hàn Hải Điện Lê Minh, Yêu Tổ Đế Tuấn cùng Ma Tổ La Hầu đều đứng ngay trước tầm mắt của Mạc Phàm và Lucifer.

Sau lưng bọn họ là quân đội đông đảo chằng chịt, thế lực của họ giờ khắc này tụ tập lại đây, dĩ nhiên không phải để cho vui.

Đôi mắt của Yêu Tổ Đế Tuấn có một năng lực đặc biệt do tu luyện yêu nhãn mà thành, đó là nhìn thấy số lượng tà linh của một người. Điều này có nghĩa là, hắn có thể biết được trong quá khứ người đó đã giết bao nhiêu sinh linh, đã đồ sát bao nhiêu chủng tộc.

Khi đồng tử của Đế Tuấn chậm rãi quan sát Mạc Phàm và Lucifer, hắn phải dụi mắt mấy lần, giật bắn mình không thể tin nổi, trái tim đập thình thịch, run rẩy không ngừng, suýt chút nữa đã rớt xuống vực sâu.

Một kẻ xông pha thế giới ma pháp, chém giết vong linh và hải yêu, lại đến Siêu Duy Vị Diện, đồ sát tổng cộng vài ngàn tỷ sinh linh.

Một kẻ khác thì lập nghiệp ở Hắc Ám Vị Diện, hủy diệt mấy trăm triệu bộ tộc, thiêu đốt vô số âm hồn.

Cái này... càng đếm số lượng tà linh bị hai kẻ đó giết, chẳng hiểu sao càng kinh hãi đến hoảng sợ.

Đế Tuấn tỏ ra lung lay ngờ vực, hắn không hiểu là do cặp mắt mình có vấn đề, hay là do hai tên ác ma tàn bạo này lấy chém giết làm thú vui nên mới có con số thống kê quỷ khốc thần sầu như thế.

Ngay cả Đế Tuấn thân là Yêu Tổ, tu luyện trăm vạn năm qua cũng chưa giết tới một tỷ sinh mạng. Mà một kẻ dã man như La Hầu Ma Tổ mới hôm qua cũng chỉ vừa chém giết đến linh hồn thứ 900 triệu.

Hai tên nhân loại này...

Một kẻ ngàn tỷ, một kẻ vạn tỷ.

Thật sự khiến người ta phải hoài nghi nhân sinh.

So với Đế Tuấn và La Hầu, chẳng biết hai tên hung thần này, ai mới giống ma, ai mới thực sự là yêu quái.

......................

Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Thần Chúa Tể (Dịch chuẩn)
BÌNH LUẬN