Chương 1399: Thần Mẫu Nhẫn Nhục
............
Rít!
Bằng man lực kinh thế hãi tục của Bất Hủ cảnh, Lucifer tung ra một thương mạnh mẽ tuyệt luân. Hắc Thiên Họa Kích vừa rời tay, lập tức hóa thành một con Cổ Hoang Băng Đầm Cự Xà, lao đi vun vút, rạch một đường băng giá thẳng tắp trên mặt đất. Tốc độ của nó vượt xa âm thanh hàng chục vạn lần, đến khi tiếng rít chói tai kịp truyền đến thì mặt đất đã bị xé toạc thành một đường hầm băng giá. Vô số cường giả hai bên, bất kể tu vi cao thấp, toàn bộ đều bị đông cứng thành tượng băng.
Trương Hoàng Tuấn, một Thú Hồn Sư, vội vàng vận dụng Kim Mao Sư Vương Khải và U Minh Hồ Mạc Tà hộ thể. Nhờ vào sức mạnh cấp Đế Hoàng này, hắn mới may mắn không bị đóng băng khi Hắc Thiên Họa Kích lướt qua. Dù vậy, hắn cũng không tránh khỏi va chạm kinh hoàng, cả người xoay tít như con vụ rồi văng xa hàng trăm mét, trước ngực hằn một vết cắt băng giá sâu đến kinh người.
Mũi thương của Lucifer xé toang trận hình của các Thiên Đạo Đế Hoàng, buộc bọn họ phải tán ra tứ phía để né tránh, cuối cùng đâm sầm vào thanh Kim Thiết Bảng của La Hầu Ma Tổ.
Keng!
La Hầu Ma Tổ quả nhiên thần lực phi phàm, y vậy mà trụ vững, dù cơ thể liên tục bị đẩy lùi. Hàn khí từ ngọn thương khuếch tán, đông cứng cả thanh thần khí cao cấp của y, đồng thời xâm thực vào hốc mắt và bàn tay. Sau khi bị đẩy lùi mấy chục dặm, Hắc Thiên Họa Kích cuối cùng cũng mất đà, đột ngột bị thu về tay Lucifer.
La Hầu Ma Tổ vừa kịp thở phào một hơi thì phát hiện thần khí trên tay mình đã rạn nứt, hàn khí xâm lấn đã phá vỡ kết cấu vật chất bên trong.
“La Hầu, đỡ kiếm!” Mạc Phàm không biết từ đâu lao đến, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy gian xảo.
Trong tay hắn là một thanh hắc ám cự kiếm.
Ngay thời điểm Mạc Phàm vung kiếm, La Hầu kinh hãi khi thấy sau lưng hắn nổi lên một ảo ảnh khổng lồ tựa như một ngọn Tuyết Sơn.
Kiếm ảnh như núi tuyết, hàn phong gào thét, khí thế kinh thiên động địa!
Mạc Phàm chém kiếm xuống, tức thì một ngọn núi tuyết kiếm ảnh thực sự từ trên trời giáng xuống như sấm sét.
Tuyết phong kiếm ảnh rơi thẳng xuống, chém ngay chính giữa Kim Thiết Bảng. La Hầu cảm nhận được thanh Kim Thiết Bảng trong tay mình như phải gánh chịu sức nặng của cả một dãy núi hùng vĩ, đột ngột bị ép chúi xuống mặt đất!
“Kiếm của ngươi… sao lại có uy lực Kinh Thế?” La Hầu khổ sở gầm lên, mặt mày đen kịt, run rẩy cố gắng chống đỡ ngọn núi tuyết kiếm ảnh.
Mạc Phàm thản nhiên đáp: “Ma pháp vị diện cấp Tạo Hóa, Thập Uyên Chúa Tể, đã nghe qua chưa?”
Vừa nói, hắn vừa nhấn mạnh thêm, gia tăng sức ép của thanh kiếm lên Kim Thiết Bảng của La Hầu Ma Tổ.
La Hầu Ma Tổ mặt mày méo xệch, lệ đổ trong tim.
Tại sao vũ khí trong tay đối phương đều có sức mạnh cấp Kinh Thế Đế Hoàng? Đến lúc này, y mới lờ mờ thấu hiểu…
Cái quái gì thế này…
Cấp Tạo Hóa…
Vũ khí trong tay người khác là thứ gì.
Mà vũ khí trong tay mình lại là thứ gì!
Đời người trêu ngươi, đến cả đồ vật cũng biết cách trêu ngươi.
Vừa mạnh lại vừa may mắn, khí vận quả thực nghịch thiên.
Vĩnh Dạ Ma Kiếm đè lên người La Hầu, tựa như một tấm bia đá Vĩnh Dạ vạn năm, mang theo một loại sức mạnh trấn áp tuyệt đối. La Hầu hai chân khuỵu xuống, thanh Kim Thiết Bảng cong oằn dưới sức ép của Tuyết Sơn, mỗi bước đi đều vô cùng gian nan. Cuối cùng, y không chịu nổi kiếm áp kinh hoàng đó, phải phủ phục trên mặt đất!
“Rắc… rắc… Xoảng!”
Gãy rồi, vỡ nát rồi.
Kim Thiết Bảng, thần khí trân quý nhất Trung Châu, cứ thế vỡ tan tành.
Không chỉ La Hầu Ma Tổ phải chịu thống khổ như bị núi băng đè, mà trăm vạn hùng binh yêu tộc phía sau y cũng phải hứng chịu luồng áp lực băng hàn ập tới. Kiếm ảnh sơn phong sừng sững, không biết đã nghiền nát bao nhiêu kẻ hiếu chiến trên đường đi.
Những kẻ còn sót lại trên chiến trường đều là thuộc hạ trung thành nhất của các Thiên Đạo Đế Hoàng. Giờ phút này, chủ nào tớ nấy, chúng như đeo trên lưng một thanh cự thạch trọng kiếm, dù thân thể có kiên cường đến đâu cũng không thoát khỏi sự trấn áp của kiếm ảnh, bị đè bẹp dí trên mặt đất.
La Hầu Ma Tổ chỉ biết khóc thầm, thương cho thanh Kim Thiết Bảng đã gắn bó với mình suốt chục vạn năm.
Khí thế của Lucifer và Mạc Phàm đã lên đến đỉnh điểm. Dù thể lực của cả hai chẳng còn lại bao nhiêu, nhưng khi dốc toàn lực thảo phạt, họ đã hoàn toàn áp đảo tinh thần của các Thiên Đạo Đế Hoàng còn lại.
Một bên sát ý ngút trời, không còn gì để mất, khí thế chưa đánh đã thắng.
Một bên nhu nhược, chỉ biết bị động chống đỡ không dám phản công, cảm nhận được sự trấn áp kinh hoàng, chưa đánh đã thua.
Bất Hủ vẫn là Bất Hủ.
Bất Hủ đối đầu Kinh Thế, ba bốn cường giả Kinh Thế hợp lực cũng khó lòng chống đỡ, đó là chuyện thường tình.
Huống hồ, phe địch lại có đến hai vị Bất Hủ, tay cầm toàn thần binh cấp Kinh Thế?
Sự suy yếu và tiêu hao lúc này không đóng vai trò quá lớn. Chúa tể sơn lâm dù bị thương vẫn là chúa tể sơn lâm, tiếng gầm của nó vẫn đủ khiến vạn vật trong rừng hồn bay phách tán!
Dưới lòng đất.
Thần hỏa, dị hỏa, ma hỏa, thánh hỏa, tà hỏa… đủ loại hỏa diễm bùng cháy, thiêu đốt đến tận xương tủy, phá vỡ các lăng kính chứa đựng tinh phách, hủy diệt toàn bộ tài nguyên mà Thần Mẫu đã tích trữ từ sau trận chiến năm xưa cho đến nay. Sắc mặt Thần Mẫu lúc này đã sớm tái như tro tàn.
Nàng đã tính toán rất lâu, bố cục vô cùng sâu xa, nhưng không thể ngờ rằng hai tên tiểu bối ranh con mà nàng vốn chẳng thèm để vào mắt, vậy mà ở bước cuối cùng lại hóa thành lưỡi dao sắc bén nhất đâm vào tim nàng.
Toàn bộ tài nguyên, toàn bộ duy tâm linh bản, toàn bộ sinh linh tinh phách mà năm xưa Triệu Đế vơ vét, giờ đây đều bị thiêu rụi, không còn lại chút gì. Ngay cả tinh phách của Dạ Du Thần và Mộc Tinh Quái cũng không thoát khỏi sự hủy diệt của Thánh Hỏa Tịnh Thế.
Thua rồi…
Nhìn vào cục diện chiến trường, sớm muộn gì đám thuộc hạ Thiên Đạo Đế Hoàng của nàng cũng sẽ thất bại. Có lẽ chúng sẽ may mắn thoát chết, vì sức lực của Mạc Phàm và Lucifer gần như đã cạn kiệt, khó có khả năng giết thêm bất kỳ một vị Đế Hoàng nào, giỏi lắm cũng chỉ có thể đẩy lùi. Nhưng nếu cứ tiếp diễn thế này, Thần Mẫu thực sự khó thoát khỏi kiếp nạn bị đoạt mất Thiên Đạo.
Thua càng thêm nặng…
Nội tâm đấu tranh dữ dội, Thần Mẫu dù phẫn nộ nhưng không để mất đi lý trí. Nàng tự dặn lòng không thể để thất bại trước mắt hủy hoại cả tương lai của mình. Lần này không được thì phải nhẫn. Nàng tự dặn lòng, ít nhất cũng phải giữ được Thiên Đạo trong tay để chờ thời, lại đợi thêm một trăm vạn năm nữa, rồi vào thời khắc quan trọng sẽ lại châm ngòi đại kiếp.
.....................
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Võ Thiên Tôn