Chương 1398: Trải nghiệm vỗ mặt

...........

“Chư vị, vì một tương lai tốt đẹp hơn, có chết cũng đừng oán trách Mạc Phàm ta.” Mạc Phàm nắm chặt Vĩnh Dạ Ma Kiếm, thi triển từng hệ ma pháp vẫn còn sót lại ma năng.

Hắn đúng là toàn hệ pháp sư, nhưng Hắc Ám hệ, Thủy hệ, Hỏa hệ, Thổ hệ, Quang hệ, Không Gian hệ, Triệu Hoán hệ, Thực Vật hệ, Tâm Linh hệ đều đã tiêu hao quá nhiều ma năng, gần như không muốn tiếp tục lãng phí vào trận chiến này.

Triệu Hoán hệ tuy không dùng trong trận chiến ở Triều Ca, nhưng hệ này đã bị lạm dụng suốt thời gian trước đó tại ba vị diện khác nhau khi phụ thân vào Tiểu Mei, Apase cùng Viêm Cơ, hiện tại hào quang của Tinh Vũ Bỉ Ngạn cũng đang ảm đạm u tối.

Bất quá, Băng hệ và Phong hệ tạm thời vẫn có thể dùng, chưa tiêu hao quá nhiều, nhất là Băng hệ, mới chỉ vẻn vẹn dùng vài lần. Chúc Phúc hệ cùng Trì Dũ hệ cũng vẫn còn, Huyền Âm cũng như thế.

“Bạch Bạch, ngươi cùng Xích Thố trực diện công kích vào địa mạch nơi Thần Mẫu đang ở, tiếp tục nung đốt.”

Bạch Phượng Hoàng cùng Xích Thố Chiến Hoàng Hạt gầm lên một tiếng. Cả hai mặc dù cũng đã suy yếu nhiều sau hai năm giao chiến, nhưng không thể so với sự cạn kiệt của Lucifer và Mạc Phàm. Dù sao đi nữa, hai tên kia thực sự muốn thoát ly khỏi tầm mắt của Thần Mẫu, nên phải diễn cho thật, phải đánh cược hết mình thì mới được. Diễn xuất đạt đến trình độ mà ngay cả Bạch Phượng Hoàng và Xích Thố Chiến Hoàng Hạt đều bị lừa, còn cho rằng hai vị chủ nhân thực sự muốn quyết chiến đến không chết không thôi.

Thấy Bạch Phượng Hoàng cùng Xích Thố Chiến Hoàng Hạt được Mục Bạch và Tô Lộc dẫn đường, một mạch lao thẳng xuống lòng đất, nơi trước đó bị Mạc Phàm một đòn Thánh Hỏa Tịnh Thế đánh xuyên qua, tạo thành một hỏa huyệt với ngọn lửa vĩnh viễn không tắt.

Xông vào sâu trong lòng đất, Bạch Phượng Hoàng khống chế Hư Vô Bạch Diễm Thánh Hỏa, kết hợp cùng Hoàng Thao Phi Hỏa của Xích Thố Chiến Hoàng Hạt, biến đại địa bên dưới thành một lò luyện mênh mông. Diễm hỏa thổi bùng Thần Lô do Thánh Hỏa Tịnh Thế để lại, những đòn công kích dồn dập khiến cho toàn bộ phần lõi đại địa càng lúc càng nóng đến cực điểm.

Rõ ràng là dùng hỏa công để đối phó Thần Mẫu, nhiệm vụ của Bạch Phượng Hoàng và Xích Thố Chiến Hoàng Hạt là làm cho Thần Mẫu càng thống khổ càng tốt. Bọn nó sử dụng tất cả thủ đoạn, từ Tinh Diệt Chi Trảo càn quét phá nát tất cả tinh phách cùng u hồn oán linh, đến việc thổi lửa nhấn chìm vô số linh bản và linh năng được tích trữ bên trong. Tất cả những điều đó khiến cho gương mặt Thần Mẫu Gaia càng thêm vặn vẹo, gần như muốn thốt lên lời thề sẽ xé xác lũ con hoang phản tặc này.

Không bao lâu sau, lõi trung tâm của Thần Mẫu cũng chìm trong cảnh tượng hoang tàn của Thần Lô Dung Hỏa. Nó đã sớm rã rời không chịu nổi, nhưng vẫn không chết, bởi thân thể Thần Mẫu vốn là bất tử, trên thế gian này, không có thứ gì có thể giết được nàng.

.............

Dưới lòng đất nóng rực là thế.

Nhưng trên mặt đất, toàn bộ những kẻ tham gia vào chiến dịch lần này do Thần Mẫu phát động lại đang lần đầu tiên trải nghiệm mùa đông lạnh giá bậc nhất trong vòng vài trăm triệu năm trở lại đây.

Tựa như một Kỷ Băng Hà vừa giáng xuống.

Phe Mạc Phàm, tất cả mọi người cũng đã hành động. Ai nấy đều nhắm vào một phương địch nhân rộng lớn mà tung ra công kích của riêng mình, mỗi một đòn tấn công đều ngập tràn sát ý, thể hiện rõ quyết tâm không chết không thôi.

Chẳng mấy chốc, thứ sát khí tuyệt vọng đó đã làm cho phần lớn phiến quân trên chiến trường bắt đầu rụt rè sợ hãi, cảm thấy cuộc phân tranh này đã biến chất, đã trở nên quá đẫm máu.

Lại xuất hiện thêm lớp lớp người quay đầu bỏ chạy. Dòng người đông đảo giẫm đạp lên nhau tháo chạy, cũng bị Thập Điện Diêm Vương và Thiên Địa Bát Hồn tích cực tàn sát trong trận này.

“Cũng tốt, cho các ngươi trải nghiệm, cái gì gọi là khung cảnh Kỷ Băng Hà.” Mạc Phàm cười nói.

Hô!

Mạc Phàm nắm Vĩnh Dạ Ma Kiếm, sử dụng Băng hệ ma pháp cho phù hợp với chiến trường của Lucifer. Hắn vẻn vẹn vung kiếm trước mặt, tạo ra một đạo bình phong băng giá. Khi La Hầu Ma Tổ cầm Kim Thiếc Bảng cùng Đế Tuấn Yêu Tổ dùng bàn tay Thần Chùy chạm đến trong nháy mắt, cả hai đều cảm giác cánh tay mình run lên, toàn thân như rơi vào hầm băng Vĩnh Dạ, vừa đen tối, vừa lạnh lẽo vô ngần.

Triệu Mãn Duyên xuất hiện sau lưng Mạc Phàm, tiến lên một bước nhỏ, kề sát lưng vào vai hắn. Thân pháp nhẹ nhàng như hồng vũ, lĩnh vực Tiên Sâm Nông Thực phần nào hạn chế những ảnh hưởng xấu từ kẻ địch, cũng giúp cho lớp phòng ngự của Mạc Phàm gia tăng thêm một phần, chống đỡ thêm một phần.

Mạc Phàm suy kiệt là điều hiển nhiên, nhưng cảm giác có Triệu Mãn Duyên ở bên cạnh gia cố, hắn đánh đấm cũng an tâm hơn phần nào. Trong nháy mắt, kiếm quang của hắn lấn át cả thiên quang, trở thành vũ điệu kiếm quang chói mắt nhất toàn bộ chiến trường.

Hắn cùng với Lucifer, song trọng Băng hệ bùng nổ. Mỗi lần vung ra một kiếm, một thương, trường thiên vân khí liền nghịch chuyển một lần, thiên địa lại thay đổi quỷ quyệt.

Khi thì băng vũ khuếch tán ngập trời, khi thì mưa sao băng ầm ầm rơi xuống! Trong mắt thế nhân, ban ngày và đêm tối Vĩnh Dạ nhanh chóng giao thoa, không phải do ngày đêm luân chuyển, hay trời bỗng nhiên sáng lên, mà là thương của Lucifer và kiếm của Mạc Phàm đã lấn át cả Thiên Huy cùng Nhật Nguyệt. Ban ngày vốn có, lại giống như đêm tối ảm đạm, mà khi cả hai bộc phát cấm chú Băng hệ, lại không khác gì tái hiện khung cảnh Luyện Ngục Vĩnh Dạ.

Lại nói về tổn thương, khi quần chiến, thể lực suy kiệt, dù là Mạc Phàm hay Lucifer cũng sẽ bị thương. Lúc trước chiến đấu, Mạc Phàm cần những trị liệu sư siêu cấp như Diệp Tâm Hạ hay Tiểu Mei ở bên cạnh mình.

Thế nhưng bây giờ, hắn là một cỗ máy tự hồi phục, thêm vào đó Lucifer cũng sở hữu năng lực trị thương không hề thua kém. Song trọng phối hợp chữa trị cho nhau, phảng phất khiến cho chiến trường đông đúc này cảm thấy càn khôn càng ngày càng bị đảo lộn.

Lucifer và Mạc Phàm từng bước một tiến về phía bốn vị Thiên Đạo Đế Hoàng, sau lưng là Triệu Mãn Duyên hỗ trợ. Hai người bọn họ có lẽ đã không biết bao nhiêu lần vận dụng đến cực nghệ thương pháp và kiếm pháp trong tay. Mạc Phàm không có kiếm cảnh, nhưng Vĩnh Dạ Ma Kiếm thì có. Lucifer lại càng là một thiên tài thương pháp. Tất cả đối với hai người bọn họ đều tự nhiên mà thành, vừa chữa trị cho nhau, vừa phối hợp cận chiến, dùng vô số chiêu thức Băng hệ phức tạp phóng xuất ra lực lượng cùng khí tức bá đạo nhất trong kiếm ý và thương ý.

Bốn vị Thiên Đạo Đế Hoàng thế mà liên tục bại lui. Toàn bộ sở học và kỹ năng chiến đấu cả đời của bọn hắn ở trước mặt song trọng lĩnh vực chồng chéo của Lucifer và Mạc Phàm lại giống như một tên học trò mới nhập môn võ học, bị đại sư chân chính từ đầu tới đuôi đè ép. Những thủ đoạn có thể thi triển bị áp chế đến mức phi thường có hạn.

Bọn hắn cũng chỉ có thể dùng những chiêu thức nguyên thủy và mộc mạc nhất để ứng đối, nhưng vô luận là lực đạo hay khí tức, đều khó mà địch nổi đối phương. Hơn nữa, đối phương lại có thể phối hợp chữa trị cho nhau, phía sau còn có một nửa bước Đế Hoàng cực mạnh về phòng ngự là Triệu Mãn Duyên nắm trong tay quá nhiều thủ đoạn gia cố, lại có lĩnh vực Tiên Sâm hạn chế ảnh hưởng xấu...

Quan trọng nhất chính là, lĩnh vực Băng hệ của hai tên kia phối hợp quá cường đại, thần khí trong tay lại nương theo lĩnh vực mạnh mẽ mà đối kháng, thực sự không khác gì có thêm hai vị Kinh Thế Đế Hoàng. Kim Thiếc Bảng mà La Hầu vẫn lấy làm kiêu ngạo đã xuất hiện rạn nứt, khiến nó khóc không ra nước mắt.

Lép vế toàn tập, chủ yếu là không ngờ tới, sát ý của đối phương lại mãnh liệt đến vậy. Vấn đề không phải là thực lực tổng hợp bên nào mạnh hơn, mà căn bản là Mạc Phàm cùng Lucifer ra tay quá nặng, đòn nào đòn nấy đều là sát ý ngập trời.

Việc này khiến cho các vị Thiên Đạo Đế Hoàng kia có chút hoang mang, ra tay cũng có phần rụt rè bị động.

Ai dám tin, đối phương vậy mà vẫn còn thực lực mạnh mẽ cùng hậu phương vững chắc đến thế? Lại còn sẵn sàng liều mạng đến mức này.

Phải biết, trong nhà Mạc Phàm còn một tiểu hoa đán tam nương, còn một nương tử phi cơ đại năng chưa triệu hồi ra đấy.

Nếu để các nàng đến, cuộc chiến này sẽ mất đi cái thú vỗ mặt.

Cả Mạc Phàm và Lucifer đều là những gã ưa thích giả heo ăn thịt hổ, tại thời khắc giả nghèo giả khổ đến phút cuối, mới lộ ra bản chất trang bức vỗ mặt người khác.

Mới bắt đầu là thế cô người ít, thể lực có chút suy yếu.

Đợi cho đối phương có chút niềm tin, nhen nhóm chút hy vọng, tập hợp quân lực ngày một đông đổ về nơi này, bắt đầu le lói tia mừng chiến thắng.

Bùm!

Lật bàn.

Cuộc đời tát cho bốp bốp.

Trải nghiệm vỗ mặt.

Bóp chết dần dần, bóp chết niềm tin, bóp chết hy vọng, để kẻ địch từ hưng phấn và kiêu ngạo ngút trời bị hung hăng xô ngã xuống vực sâu vạn trượng, sau đó chỉ còn lại tâm trí tuyệt vọng.

Sảng khoái...!

Sảng khoái...!

...............

Đề xuất Tiên Hiệp: Ở Rể - Chuế Tế (Dịch)
BÌNH LUẬN