Chương 1405: Thiên Đạo Diệt Tuyệt

...........

Lúc trước, bọn họ đã dốc sức chèn ép Mạc Phàm và Lucifer. Thật ra, lời hiệu triệu của Thần Mẫu Gaia chỉ là một phần nguyên do, phần lớn còn lại bắt nguồn từ lòng đố kỵ sâu thẳm trong nội tâm của mỗi một vị cường giả nơi đây.

Mạc Phàm và Lucifer tuổi đời còn quá trẻ, trẻ hơn rất nhiều so với tuyệt đại đa số người tu hành. Vậy mà bọn họ lại nhận được thứ ân điển sức mạnh to lớn hơn tất cả chúng sinh, lớn đến mức phảng phất như đã chạm tới ngưỡng cửa của Thiên Đạo Thượng Thương. Tất cả những điều này đều cho thấy đạo trời bất công. Hai người bọn họ có tài đức gì mà lại được thiên mệnh ưu ái đến thế, giống như một trò đùa của số phận, có kẻ tìm kiếm cả đời không thấy, lại có người chỉ sau một giấc ngủ đã trở thành Thái Thượng Thiên Đế.

Cho dù là bạn bè thân hữu, cũng chẳng có ai thật lòng mong muốn hai vị thiên kiêu này cứ thế lên như diều gặp gió. Tận sâu trong tâm khảm, ai rồi cũng sẽ nảy sinh một chấp niệm ghen ghét, mong cho họ thất bại thảm hại. Và chỉ cần một chấp niệm nhỏ nhoi như vậy thôi, cũng đủ để Thần Mẫu thao túng tâm lý, biến bọn họ thành những ngọn roi tâm ma hung hãn, quất thẳng vào Mạc Phàm và Lucifer. Mà thường thì, những đòn roi xuất phát từ dã tâm con người lại chính là thứ tàn độc nhất, khiến người trong cuộc không thể nào chịu đựng nổi.

Ngọn gió... đã đổi chiều. Bọn họ đã tỉnh ngộ.

Nếu Mạc Phàm và Lucifer không xuất hiện, một khi Thần Mẫu Gaia thật sự thức tỉnh và trở lại đỉnh phong, hậu quả sẽ còn khủng khiếp hơn nữa. Thậm chí, có khả năng trong một thời đại nào đó, đa vị diện, đa thế giới, không chừng bao gồm cả Thần giới cũng sẽ sụp đổ hoàn toàn, quay về thời kỳ Mãng Hoang, trở lại Ma Ngục.

Chứng kiến tất cả những điều này, Mạc Phàm cũng tự thấy bản thân thật nực cười, không hiểu sao trước đây mình lại đặt Thần Mẫu Gaia ngang hàng với Cổ Nguyệt Đế và Bàn Cổ.

Bây giờ nghĩ lại, Thần Mẫu hoàn toàn không có tư cách.

Nàng ta không giống Cổ Nguyệt và Bàn Cổ. Không phải hắn đồng tình với cách làm của Cổ Nguyệt Đế, nhưng phải công nhận rằng, Thần Mẫu quá thiếu phẩm chất của một vị Cổ Thần Chí Tôn Đế Hoàng. Sở dĩ nói như vậy, bởi vì nàng ta xứng đáng bị loại bỏ. Nàng ta chính là loại đàn bà tiện nhân, cặn bã, ăn không được thì phá cho hôi, kinh tởm, thô bỉ, thứ cặn bã của cặn bã.

Về phương diện thiện ác, ai được lòng người, ai nhận được sự ủng hộ của thế nhân, chỉ trong nháy mắt đã có câu trả lời.

Chỉ là, tất cả đã không còn ý nghĩa.

Hổ thẹn thì hổ thẹn, hối hận thì hối hận, nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ sẽ nguyện ý hóa thân thành thiên sứ, trợ giúp Mạc Phàm diệt trừ mụ Ác Mẫu này...

Đám đông chính là như vậy. Khi bị dẫn dắt để nghĩ xấu về ai đó, ghen tị với hành vi của ai đó, họ cảm thấy chỉ cần nhẫn tâm kéo kẻ đó xuống, trong lòng sẽ thoải mái vạn phần. Nhưng khi trắng đen đã tỏ tường, có lẽ, họ chỉ biết che mặt bỏ trốn. Đạo lý rất đơn giản, đã thua rồi thì thôi, nói gì cũng vô ích.

Đã quá muộn.

Giá như lúc đó bọn họ có thể tỉnh táo dẹp bỏ lòng ghen ghét và đố kỵ với sức mạnh của Mạc Phàm và Lucifer, bỏ qua những lời đường mật dụ dỗ, chung tay giúp sức cho hai người họ sớm tấn công vào khối u Thần Mẫu này, có lẽ nàng ta và Thiên Đạo đã sớm tách rời, và nàng ta cũng không thể khởi động Cơ Quan Thí Thần đại trận.

Cũng chính vì sự ngu muội của thế nhân... cuối cùng đã kéo dài thời gian, tạo điều kiện cho Thần Mẫu Gaia thực hiện nước cờ đồng quy vu tận này...

Lời sám hối đã quá muộn màng...

Mạc Phàm và Lucifer nhìn nhau, rồi lại nhìn đám người Triệu Mãn Duyên, chẳng buồn để tâm đến đám đông vô tri hỗn loạn tựa lũ chuột nhắt kia.

Sau đó, ánh mắt hai người lại một lần nữa rơi xuống thân ảnh đang vặn vẹo với khí chất vô cùng lạ lẫm của Lê Minh và Trương Hoàng Tuấn. Không, chính xác hơn là chỉ có Lê Minh. Còn Trương Hoàng Tuấn, Mạc Phàm cố tình lờ đi.

Hắn hít một hơi thật sâu, cất tiếng hỏi: “Vì sao lại đến nông nỗi này? Ngươi không thể buông bỏ được sao?”

“Trước khi suy nghĩ thấu đáo, ta đã từng áy náy. Nhưng khi càng nắm giữ Thần Quyền cường đại này, càng dâng nó lên để chưởng khống, cống hiến cho nó công trình vĩ đại của cả đời mình, ta đã hiểu ra.” Hốc mắt Lê Minh đỏ ngầu, con ngươi hóa thành màu nâu sa mạc, xung quanh cơ thể xuất hiện những quỹ đạo bằng cát li ti, hoàn toàn ngăn cách hắn với thế nhân.

“Vận mệnh, có một số người, vận mệnh của họ sinh ra chính là để làm việc này. Ta không vào Địa Ngục, thì ai vào Địa Ngục đây? Sống đủ lâu rồi, ta cảm thấy sống lâu hơn nữa cũng thật nhàm chán. Thà một lần huy hoàng rồi vụt tắt, còn hơn sống vật vờ mãi trong vô nghĩa, chẳng có gì thú vị cả.” Lê Minh chậm rãi nói ra những lời hoàn toàn đối nghịch với lý tưởng thường ngày của hắn.

Lúc trước, Lê Minh từng dạy dỗ Lê Nam Phước rằng, muốn chiến thắng sau cùng, trước tiên phải sống sót đến sau cùng.

Có lẽ bây giờ, hắn đã đánh mất khí chất của chính mình trong từng lời nói.

Khi bất ngờ nhận được sức mạnh quá lớn, một vài người sẽ trở nên lạc lõng như vậy, cho dù đó có là Đế Hoàng. Không phải thứ do mình từng bước giành lấy, thì cũng sẽ khiến họ lầm tưởng, sẽ có xu hướng thể hiện một cách thái quá, khoa trương, thực chất là đã hoàn toàn bị sức mạnh đó khống chế.

Giống như ác ma vậy, Mạc Phàm ngày xưa cũng suýt chút nữa bị ác ma thao túng tâm trí, làm bại hoại tâm thần của chính mình.

Ào ào ào ào ào ~~~~~~~~~~~~~~~~~!

Khi vị chúa công của Hàn Hải Điện dứt lời, hắn giơ cánh tay còn lại lên trời cao. Bão cát ngập trời thôn phệ sườn núi đang dần sụp đổ, ngay sau đó cả bầu trời bị che kín bởi thần chi hạo kiếp. Mưa cát bắt đầu trút xuống nhân gian đại địa, vô số Thiên Phạt Chi Sa rơi xuống không ngớt. Chúng là những hạt cát sa mạc dày đặc, từng cồn cát khổng lồ mênh mông, hùng vĩ đổ ập xuống. Có những cồn cát như thác nước giông tố tráng lệ, có những cồn cát lại tựa như móng vuốt của Thiên thú, hung hăng chà đạp thế gian, lại có những cồn cát giống như những ngôi sao băng, tràn ngập khí tức hủy diệt, vẽ thành những đường tử vong rơi xuống từ chân trời.

“Diệt Tuyệt!!! Thiên Đạo Diệt Tuyệt thế giới! A a a a a, Thần Linh ơi, Thần Linh ơi, xin hãy cứu lấy chúng con!”

Cơ Quan Thí Thần thiên địa chi kiếp hiện ra trước mắt mọi người, vô số người bị những cồn cát khổng lồ đè cho nát bấy, bất luận là Vương cấp hay thậm chí là Sử thi cấp đều không thể thoát khỏi cuộc thảo phạt hủy diệt từ trên trời giáng xuống này.

Một vài Đế Hoàng... cũng không ngoại lệ, nằm trong danh sách tử vong, không thể thoát khỏi kiếp số.

Khuôn mặt Đế Tuấn và La Hầu cũng kinh hãi tột độ, bọn họ vẫn chưa tu luyện được Thần Hồn. Thần Hồn nhìn thì vậy, nhưng thật không dễ tu luyện, không phải ai cũng có thể cảm ngộ ra. Trương Hoàng Tuấn cũng thế, cũng chưa từng tu luyện được. Ở Siêu Duy Vị Diện, người tu ra được quả dục Thần Hồn, không kể Bàn Cổ và Mạc Phàm, dường như cũng chỉ có Lucifer, Sở Giang và Lê Minh.

Bây giờ mà chết, thì thật sự là tất cả đều chấm hết.

Từ trước đến nay, mọi người đều cho rằng, Vị Diện khởi động kỷ nguyên tận thế, đó chẳng qua là cơn phẫn nộ của Thượng Đế, là Thiên Đạo muốn tiến hành quá trình tái lập, là một sự chèn ép đối với tuyệt đại đa số sinh linh muốn nghịch thiên cải mệnh. Vì vậy, mọi người luôn mang lòng kính sợ, không dám có một tia mạo phạm.

Nhưng lúc này, khi thấy Thần Mẫu vậy mà có thể giao phó Thần Quyền cho Lê Minh và Trương Hoàng Tuấn thi triển, giáng xuống sa mạc kiếp bàng bạc ngút trời như vậy, bọn họ mới đột nhiên ý thức được, cho dù là tận thế, cho dù là tái lập kỷ nguyên, thì thực chất cũng là do một loại Thần Quyền pháp tắc nào đó trong thế gian nắm giữ. Thần Quyền này có thể được trao tặng, chỉ là nếu không phải vạn bất đắc dĩ, kẻ được trao tặng hoặc kẻ cướp đoạt sẽ không bao giờ phô diễn thần thông này ra cho thế nhân biết.

Mà kẻ nắm giữ Thần Quyền tối cao này, e rằng cũng đã ở rất gần với Thượng Đế chân chính, bất chấp cảnh giới của những người khác cao thâm đến đâu, những kẻ nắm giữ Thần Quyền này cũng sẽ luôn luôn ‘cao hơn một bậc’ trong vị diện đó.

Bọn họ càng hiểu rõ hơn, vì sao Thần Mẫu kiên quyết không buông tha Thiên Đạo. Nàng ta bằng mọi giá muốn nắm giữ Thiên Đạo, bởi vì đó chính là quyền chấp chưởng tối cao, là pháp tắc duy nhất trên thế gian có thể tái lập toàn bộ kỷ nguyên một cách hung bạo. Đây chính là thứ quyền lực độc tài, độc đoán, dùng để uy hiếp cả thế gian!!!

......................

❀ Vozer ❀ Dịch VN hay

Đề xuất Tiên Hiệp: Thái Hư Chí Tôn (Vô Sắc Linh Căn)
BÌNH LUẬN