Chương 1404: Hàn Hải Thẩm Tước mới là bồ tát

...............

Mạc Phàm nhìn chằm chằm Lê Minh và Trương Hoàng Tuấn. Giờ phút này, thân thể chúng được từng tầng huyết hồn quang tia bao bọc, Mạc Phàm muốn ngăn cản chúng kích hoạt thần quyền Thiên Đạo mang tên Cơ Quan Thí Thần cũng đành bất lực.

Giờ có giết chúng cũng vô dụng, Thiên Đạo Diệt Tuyệt đã khởi động thông qua hai kẻ đó làm vật dẫn.

Pháp lực của Thần Mẫu đã cạn kiệt, nên mới cần hai gã Thiên Đạo Đế Hoàng này gánh vác, mượn pháp tắc linh năng của chúng để vận hành Cơ Quan Thí Thần. Bây giờ, mọi chuyện đã rồi...

Chúa công Lê Minh mang vẻ mặt áy náy đối diện với ánh mắt của Mạc Phàm. Sau khi liên tiếp hứng chịu đả kích, hắn đã ý thức được mình ngu muội và bốc đồng đến nhường nào. Hắn xấu hổ cúi gằm mặt, thậm chí không dám nhìn con trai mình là Lạc Nhạn và Lê Phước Nam. Một nỗi uất nghẹn dâng trào trong lòng, chính hắn cũng không hiểu vì sao mình lại làm vậy, vì sao lại cố chấp mù quáng đứng về phía Thần Mẫu.

Bất quá, không thể phản kháng.

Ngược lại, Trương Hoàng Tuấn trút toàn bộ phẫn nộ và uất ức lên đầu Mạc Phàm, gã điên cuồng gào thét: “Mạc Phàm, là ngươi! Chính ngươi đã gây ra nghiệt chướng thì tự mình gánh lấy, tại sao lại muốn kéo chúng ta xuống nước? Chính vì ngươi mà Thần Mẫu mới phải hủy diệt chúng sinh, hủy diệt cái thế đạo này, là...”

“...”

“Điên hết thuốc chữa.” Eileen vốn trầm lặng cuối cùng cũng không nhịn được mà buông lời mắng Trương Hoàng Tuấn.

Đúng là mất hết cả mặt mũi. Cái lý lẽ ‘vì ngươi nên ta mới phải hủy diệt thế giới’, nói ra vào lúc này, ngươi tưởng thế nhân đều ngu ngốc và vô tri cả chắc!?

Thế nhân cũng chẳng phải kẻ mất trí, họ chỉ muốn góp chút công sức để lấy lòng Thần Mẫu, nào ngờ mình đang ngồi trên đống lửa. Cho đến khi mọi chuyện vỡ lở, họ mới nhận ra đúng sai, cũng coi như lạc đường biết quay về.

Kẻ trước đây hùa vào tấn công, giờ cũng có kẻ lập tức quay lưng.

Lời của Trương Hoàng Tuấn bây giờ chẳng lừa được ai, không những thế còn gây phản cảm tột độ, ngay cả người của Nhật Minh Giáo cũng không muốn thừa nhận vị Thiên Đạo Đế Hoàng này là tôn thần của họ.

Thậm chí, có lẽ chính Trương Hoàng Tuấn khi nói ra những lời đó, trong lòng cũng chẳng hề dễ chịu. Gã đã bị dồn vào đường cùng, và khi cùng đường, người ta thường cố chấp tìm một kẻ để đổ lỗi.

Hành động của Thần Mẫu thật quá bất ngờ.

Mạc Phàm vốn đã thấy trước viễn cảnh này trong Thần Tỉnh Bỉ Ngạn, những manh mối trong bức họa đã ám chỉ rõ ràng về tận thế của sa chi thế giới. Cũng chính vì vậy, hắn mới dốc toàn lực, liều mạng quyết chiến với Lucifer, sẵn sàng đốt sạch ma năng chỉ để tách Thần Mẫu và Thiên Đạo ra, ngăn không cho thảm họa trong lời tiên tri tái diễn.

Đáng tiếc, đã không kịp nữa rồi.

Hành vi của Thần Mẫu... haizz, là hắn đã đánh giá quá cao danh dự và lòng tự trọng của một Chí Tôn Đế Hoàng rồi.

Bảo sao...

Bảo sao năm đó mụ ta lại bị Cổ Nguyệt Đế, Bàn Cổ và Long Thần nhắm đến đầu tiên, quyết bóp chết từ trong trứng nước.

“Có những kẻ tự cho mình là Thượng Đế, nhưng thực chất chỉ là một tà ma ngoại đạo, một Thượng Đế Giả Mạo Súc Sinh, lòng dạ còn thua cả cầm thú.” Mạc Phàm thở dài.

Hành vi của Thần Mẫu đã chứng minh tất cả, rõ ràng mụ ta không phải là Ác Thần bình thường, mà xứng đáng với cái danh xưng Thượng Đế Giả Mạo Súc Sinh hơn.

“Ha ha ha ha, kế hoạch hồi sinh bản thân để tranh đoạt với Cổ Nguyệt Đế ở chặng cuối cùng, đó từng là bố cục ta yêu thích nhất.” Thần Mẫu Gaia đột nhiên cất tiếng cười ghê rợn.

“Nhưng so với kế hoạch hiện tại, nó chẳng là gì cả. Đây vốn là thứ ta chuẩn bị để đối phó với Bàn Cổ và Cổ Nguyệt Đế nếu chúng dám dồn ta vào đường cùng, không ngờ, không ngờ a. Mạc Phàm, Lucifer, là hai con súc sinh các ngươi đã đẩy toàn bộ Siêu Duy Vị Diện vào chỗ chết, gánh lấy nhân quả này đi!”

Nhìn khuôn mặt khổng lồ của Thần Mẫu bao trùm mặt đất đang cười một cách điên cuồng, trơ trẽn thốt ra những lời lẽ vô liêm sỉ đó, giờ đây, tất cả mọi người đều đã nhìn thấu bộ mặt thật của mụ.

Đây chính là bộ mặt thật của Đức Mẫu, Địa Mẫu, Mẫu Nghi Thiên Hạ!

Tất cả mọi người, tất cả sinh linh, đều chỉ là quân cờ phục vụ cho một mình mụ.

Sống trên thân thể của mụ, chẳng khác nào tự chui đầu vào chỗ chết.

Trái ý mụ, làm mụ không vui, vậy thì tất cả cùng chết, tất cả cùng làm lại từ đầu.

Bây giờ họ đã biết Thần Mẫu là một Ác Mẫu, nhưng đã quá muộn.

Nếu không phải hôm nay Mạc Phàm và Lucifer bức ép Thần Mẫu đến bước này, thì trăm ngàn năm sau, khi nhân tộc, yêu tộc, thú tộc, ma tộc, mộc tộc sinh sôi nảy nở khắp thiên hạ, mụ ta lại phát động cảnh diệt chủng này lần nữa. Nhưng lần sau, sẽ là bị mụ thôn phệ chứ không phải cùng chết, nhân gian khi đó sẽ biến thành bộ dạng kinh khủng đến mức nào, đây là một tham vọng kinh thiên động địa đến nhường nào chứ!?

Thủ đoạn này có khác gì hắc ám vị diện, thậm chí hắc ám vị diện còn chưa từng có tiền lệ một kẻ hủy diệt cả một thế giới như vậy.

Thần Mẫu quá độc ác!!!

Giống như Sở Giang đã nói lúc trước, bọn họ đã vái lạy sai Bồ Tát, đã cầu khẩn nhầm Tiên Phật rồi.

“Vậy ra Hàn Hải Thẩm Tước lại cứu chúng ta một mạng.” Giữa đám đông, không biết nữ tử nào thuộc Hàn Hải Điện đã thốt lên một câu như vậy.

Câu nói này tức thì thức tỉnh tất cả mọi người.

Người làm việc tốt thật sự, người có đức hạnh chân chính, người đang cứu nhân độ thế, trước kiếp nạn lại bị chôn vùi trong chỉ trích. Thậm chí chính những kẻ ngu xuẩn như họ còn nhẫn tâm gây khó dễ, tăng thêm độ khó cho thế đạo, tạo ra gian khổ mà người thường không thể nào chịu đựng nổi.

“Phải, phải, chính là Mạc Thẩm Tước, mọi người mau dừng tay! Là Mạc Thẩm Tước và đồng bạn của ngài ấy đang thay chúng ta chống lại mụ yêu phụ kia!” Một gã hán tử của Nhật Minh Giáo lớn tiếng nói.

“Hàn Hải Thẩm Tước mới là Bồ Tát, ngài ấy mới là bồ tát cứu độ chúng ta!” Càng lúc càng có nhiều người hô vang tên Mạc Phàm.

Giờ khắc này, họ chẳng còn sợ Trương Giáo Chủ, Lê Minh, hay Đế Tuấn... nữa.

Chưa đến ngày tận thế, chưa thấy rõ bộ mặt thật.

Thiên Đạo Đế Hoàng, Sa Đọa Đế Hoàng, tất cả đều chỉ là những danh xưng ấu trĩ và vô dụng.

Kẻ được xưng là Thiên Đạo Đế Hoàng thì đẩy mọi người xuống vực sâu không đáy, chẳng những không đưa tay cứu vớt, ngược lại còn đạp thêm một cước, để họ bị bùn lầy nhấn chìm đến không thể thở. Ánh mắt đẫm lệ và khát vọng sống của họ đều bị phớt lờ. Còn người bị gọi là Sa Đọa Đế Hoàng, lại chính là người đứng về phía họ, dùng tấm lưng của mình để gánh vác, che chở cho mầm sống của chúng sinh.

Sa Đọa Đế Hoàng mới là người mang lại hy vọng.

Nói một cách nghiệt ngã, ngoài niềm hy vọng đáng thương đó ra, đám người hèn mọn này cũng chẳng còn gì để bấu víu.

Bao nhiêu vốn liếng còn lại, họ đều tất tay đặt cược vào Sa Đọa, thoi thóp níu kéo chút khí vận cuối cùng vào người duy nhất có thể thay đổi cục diện.

Và người đó hiện tại, không ai phù hợp hơn Mạc Phàm!!!

Hắn từng là Hàn Hải Thẩm Tước, sau này trở thành Xích Tâm Thẩm Thần, là Tuần Thiên Thiên Đạo Đại Phán Quan. Hắn mặc kệ bị người đời nguyền rủa và nghi ngờ, thậm chí bị người người hợp sức tấn công, nhưng cuối cùng khi mây tan sương tan, mọi người mới nhận ra hắn mới thực sự là ánh sáng của trời, hắn mới là Thiên Đạo Đế Hoàng duy nhất đáng tin cậy!

Tất cả mọi người ở Siêu Duy Vị Diện đều cảm thấy áy náy, cảm thấy hối hận.

.........................

Đề xuất Voz: Điều tuyệt vời nhất của chúng ta: Chúng ta - Thanh xuân
BÌNH LUẬN