Chương 1411: Sói và cừu

......

Trận chiến Tru Tiên Diệt Thần kinh điển và long trọng ấy đã vĩnh viễn khắc sâu vào tâm khảm của mỗi một người còn sống sót, những kẻ ngày qua ngày bị vùi dập trong mất mát và bi thương.

Sử sách, văn hiến, lăng mộ, bao nhiêu cho đủ một đời cầu ma.

Mạc Phàm lang thang trên con đường tìm về chiếc váy thơm của đời mình để ngủ. Khắp ngõ phố thân thuộc hôm nay bỗng dài lê thê đến lạ, văng vẳng bên tai là vô số tiếng bước chân nặng trĩu. Những người thân còn sống sót nhìn nhau trong nước mắt, những người xa lạ bỗng ôm chầm lấy nhau đầy đồng cảm, những kẻ từng là tử thù nay lại ngồi xuống cùng nhau hoài niệm.

Mạc Phàm thấy cảnh ấy, chỉ thản nhiên bước qua, bóng hình cô tịch lẻ loi đi trên những con đường nặng trĩu tiếng khóc tang.

Hắn lạnh lùng bước đi, chẳng buồn phí lòng thương cảm cho kẻ khác.

Còn người khóc, tức là vẫn còn bất hạnh.

Có lẽ phải đợi cho đến khi người cuối cùng khóc xong, nỗi bất hạnh này mới chịu kết thúc, trời mới lại sáng.

Mà cũng có thể, Triều Ca sẽ vĩnh viễn không bao giờ thấy bình minh nữa.

Chuyện của tương lai, hắn không thể nào biết được nữa rồi.

...............

Triều đình Thanh Vũ dời đô, đóng tại một quốc đảo ở phía bắc Triều Ca.

Bàn Cổ giao cho thái giám Đông Ly Cao Kiệt sắp xếp mọi việc trong cung, bản thân không còn muốn can dự quá nhiều vào triều chính.

10 vạn năm nữa.

Thiên Đạo Siêu Duy thoát khỏi sự khống chế của Thần Mẫu, luận công ban thưởng, hứa hẹn sau khi đại kiếp qua đi và tân kỷ nguyên hình thành, sẽ cho phép vị Đại Tổ Thần Bàn Cổ này rời khỏi, thậm chí sẵn sàng trải thảm đỏ mời hoàng đế trở về Quang Minh Vị Diện.

Đêm khuya thanh vắng, Bàn Cổ ra hiệu cho tần nữ cùng thái giám trong cung lui ra nghỉ ngơi, cho đến khi chắc chắn không còn ai đi theo mình.

Bàn Cổ ngẩng đầu nhìn trăng tròn mà thở dài. Một lúc sau, hắn mang theo một bình rượu trân quý nhất vừa mới ủ xong, loại rượu có cách chưng cất đặc biệt do ‘người đó’ lúc sinh thời biếu tặng.

Hắn đi ra sau cung, men theo thảo nguyên leo lên một ngọn tế sơn, nơi có lăng mộ do chính tay hắn xây dựng để tưởng nhớ. Đã bao lâu rồi người ta mới thấy vị Chí Tôn Đế Hoàng từng oanh liệt một thời này lại bộc lộ cảm xúc dạt dào cùng vẻ ngập ngừng đến vậy.

Thật có chút không quen.

Hắn lặng lẽ ngồi đó, thẩn thờ rót rượu, thẩn thờ uống.

Rót cho mình, rót cho người đã khuất.

Có những lời nghẹn ngào vẫn chưa kịp nói ra.

Có lẽ, đã muộn...

Thần Mẫu và Thiên Đạo đã tách rời, kỷ nguyên cũ đang bị xóa bỏ, những pháp tắc quy củ trước đó tự nhiên cũng không còn được giữ lại.

Ví như một trong số đó, là ký ức.

Thông qua ký ức, Bàn Cổ nhớ lại được nhiều chuyện hơn về người này.

Nhưng rồi, từ trong dòng ký ức đó, bộ não phân tích cực nhạy của hắn bỗng ý thức được một ‘khả năng’ nào đó có thể đã xảy ra.

Lucifer đến thế giới này bằng cách nào???

Cổ Nguyệt Đế biết rõ trong vận mệnh sau cùng của Thiên Cơ, Lucifer sẽ chống lại mình, vậy làm sao có thể không ‘chăm sóc’ đặc biệt cho cái tên này? Mà cho dù Lucifer có nhân vật đắc lực nào đó trợ giúp phía sau, Cổ Nguyệt Đế bận trăm công nghìn việc không thể toàn lực quản thúc, thì cũng không đồng nghĩa với việc hắn sẽ để yên.

Nếu Bàn Cổ là Cổ Nguyệt, dù không cản được vận mệnh Thiên Cơ rằng Lucifer chắc chắn sẽ bất chấp tất cả để đến Siêu Duy Vị Diện, thì hắn cũng tuyệt đối muốn sắp đặt cho Lucifer gặp nạn ở nơi đây. Tại sao mọi chuyện lại yên ổn đến thế?

Dạ Du Thần một đời thông minh và cẩn trọng, Bàn Cổ chưa từng cảm thấy trí tuệ của y kém hơn Thần Mẫu Gaia.

Thực sự.

Chưa từng...

Vị Tổ Thần của Quang Minh Vị Diện cứ thế khẽ trầm mặc, khuôn mặt biểu lộ những tia sâu lắng cùng vẻ nghiêm túc hiếm thấy.

Hắn ngả người vào tường mộ, tay chống trán, bốn ngón tay day day thái dương.

Một lúc sau, hắn bừng tỉnh đại ngộ, bàn tay vô tình làm rơi vỡ chén rượu quý.

“Thật đáng sợ.”

“Cổ Nguyệt Đế, ngươi thật sự đáng sợ. Là kẻ địch lâu năm, lần này ta phải công nhận, ngươi tính toán quá giỏi. Trước đây ta chưa từng nghĩ mình sẽ thua ngươi, nhưng cho đến tận bây giờ, ta mới thấy ngươi đáng sợ đến nhường nào.”

Dạ Du Thần không thể nào là thức ăn cho Thần Mẫu.

Cổ Nguyệt Đế không bao giờ thí quân vô ích.

Nó làm gì...

Nó không cần Dạ Du Thần chiến thắng hay cản bước Mạc Phàm và Lucifer.

Nó dùng Dạ Du Thần để đổi lấy sự hồi sinh cho Thần Mẫu.

Nó muốn Dạ Du Thần cống hiến toàn bộ cho Thần Mẫu, cũng mong muốn Thần Mẫu có thể hồi sinh, hoặc nếu không, thì cũng là để kích hoạt Cơ Quan Thí Thần!!!

Bàn Cổ đã thông suốt hoàn toàn.

Cổ Nguyệt Đế đã nhẹ nhàng tương kế tựu kế, trả Lucifer về bên cạnh Mạc Phàm. Hắn thừa biết có Bàn Cổ ở đây, có Sở Giang ở đây, lại có vô số tính toán hậu trường như Văn Thái, như Thái Quỷ Hoàng dẫn dắt từ Quang Minh Vị Diện, nên dù hắn có thần thánh đến đâu cũng không thể chống cự nổi.

Nhưng hắn không cần cản, cái hắn cần là một kẻ đủ mạnh để làm chốt chặn cuối cùng ở Siêu Duy Vị Diện. Tốt nhất là một mũi tên trúng mọi mục tiêu.

Kẻ đó chính là biến số Thần Mẫu Gaia.

Ngay từ đầu, mục tiêu của Cổ Nguyệt Đế chính là Thần Mẫu Gaia.

Tính cách của Thần Mẫu Gaia không thể nào nhầm lẫn, chấp niệm của nàng đủ mạnh để một lần nữa đứng lên tranh giành Thần Vị, cũng đủ hung ác để ép tất cả đồng quy vu tận. Cả Bàn Cổ và Cổ Nguyệt Đế đều đọc vị được điều này. Long Thần bị diệt trừ toàn diện, nhưng Thần Mẫu Gaia ngày xưa lại có thể còn sót lại một tia tàn hồn linh niệm, đó là do cả Cổ Nguyệt Đế và Bàn Cổ đều giả vờ nhân từ để ngầm tính toán, bởi Thần Mẫu Gaia vẫn còn tác dụng với riêng bọn họ.

Không có nơi cho Thần Mẫu Gaia dung thân, Bàn Cổ quả thực không có vị diện thích hợp để lưu lạc vào thời điểm khó khăn.

Mà Cổ Nguyệt Đế còn tính toán xa hơn thế, hắn thực sự là bậc thầy thao túng tâm lý, không ai ngờ hắn lại lợi dụng cả Thần Mẫu Gaia làm chốt chặn cuối cùng cho mình.

Thông minh quá sẽ bị thông minh hại. Long Thần ngu xuẩn, chết không đáng tiếc. Thần Mẫu Gaia tự cho mình giỏi bày bố cục, ngược lại đó chính là điểm yếu để Cổ Nguyệt Đế khai thác.

Dạ Du Thần chết oan uổng ư???

Không hề, nếu Dạ Du Thần không chết, Thần Mẫu Gaia dù có được dâng Thần Vị đến tận tay cũng không dám cầm, chứ đừng nói là sử dụng.

Sự có mặt của Dạ Du Thần chính là để Cổ Nguyệt Đế đảm bảo 100% Thiên Cơ sẽ không sai. Tối thiểu, Thần Mẫu Gaia chắc chắn sẽ vì tham vọng của mình mà chặn đường Mạc Phàm và Lucifer, thậm chí dẫn đến lưỡng bại câu thương, tự chặn luôn cơ hội trở mình của chính nàng, và chặn luôn Bàn Cổ khiến hắn mắc kẹt lại ở thế giới này.

Cổ Nguyệt thấu hiểu Mạc Phàm và Lucifer như thế nào, thì cũng thấu hiểu Thần Mẫu như thế ấy. Bố cục của Thần Mẫu, chính là nguyện vọng mà hắn muốn thấy nhất.

Dạ Du Thần đã diễn quá xuất sắc, người thực sự bị lừa chính là Thần Mẫu.

Nàng tưởng mình thông minh, nàng tưởng mình là sói, nhưng hóa ra lại là cừu non. Dạ Du Thần, cốt lõi là để dẫn nàng vào chiếc hòm mà Cổ Nguyệt Đế đã dựng sẵn.

Nhìn mà xem, hiện tại ai là người có lợi nhất???

Siêu Duy Vị Diện bị phong bế để khởi động kỷ nguyên mới.

Bàn Cổ 10 vạn năm sau mới được rời đi, Thần Mẫu Gaia thì ngủ say thêm triệu năm, tinh phách tài nguyên bị hủy diệt sạch sẽ. Sở Giang vì bảo vệ Triều Ca mà vĩnh viễn dùng pháp thuật cùng Thần Quyền trấn giữ ở cổng thành, bắt buộc phải đứng đây gánh vác thiên địa suốt 10 vạn năm sau. Thật giống như truyền thuyết cổ xưa về đỉnh Olympus của Bạch Linh Vị Diện, Titan Atlas phải cõng cả Tinh Cầu vì bị phạt do vi phạm Thiên Quy. Sở Giang hiện tại cũng vậy, đã bớt đi cho Cổ Nguyệt rất nhiều biến số khôn lường.

Ai là người thu lợi nhiều nhất, điều này đã không cần phải nói nữa rồi.

Kho tàng Triệu Đế cũng bị hủy hoại sạch sẽ, bây giờ muốn tu luyện, chỉ có thể dựa vào cảm ngộ chứ không thể phụ thuộc vào tài nguyên được nữa. Tốc độ tu luyện của Mạc Phàm và Lucifer chắc chắn sẽ bị hạn chế đến tột cùng.

Còn 50 năm, tất cả sẽ ngã ngũ.

Nhìn từ bên ngoài, rõ ràng thảm họa tai kiếp này từ đầu đến cuối là do Thần Mẫu Gaia gây ra.

Nhưng trong mắt Bàn Cổ, Thần Mẫu Gaia dường như đã làm rất tốt, rất đúng theo cách mà Cổ Nguyệt Đế muốn thấy nhất.

Không có chốt chặn nào đáng sợ hơn Thiên Đạo Diệt Tuyệt.

Không có gì hiệu quả hơn là đánh bại kẻ địch từ bên trong, tạo ra một cuộc ‘nội chiến’ đúng nghĩa cho những kẻ vẫn tin vào đạo lý “kẻ thù của kẻ thù chính là bạn”. Ha, Cổ Nguyệt chỉ cần một nước cờ trả Lucifer về đúng Thiên Cơ, thí Dạ Du Thần, là lập tức phá vỡ tất cả.

Hắn dường như đang ở một nơi nào đó ngồi xem toàn bộ vở kịch hay, trên môi treo một nụ cười châm biếm và khinh thường đến cực điểm.

Nói trắng ra, tất cả các ngươi chụm đầu vào một chỗ ---- không phải núi cao, mà chính là hòn lăng mộ!!!

Bàn Cổ thở dài.

Sợ quá sợ quá, lại nốc tí rượu cho đỡ sợ.

Bàn Cổ nhìn vào lăng mộ của đứa con tinh thần mà hắn yêu thương nhất.

Trên bia mộ khắc rõ năm chữ: “Nhật Nguyệt Thiên Sứ Azazel”.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu kịch bản của Thiên Cơ là đúng, thì Bàn Cổ cũng sẽ không thua Cổ Nguyệt Đế.

Mười vạn năm sau kết cục chưa định, còn chưa biết ta với ngươi ai cười ai khóc...

.....................

—[ Cộng đồng dịch VN Vozer ]—

Đề xuất Tiên Hiệp: Trong Tông Môn Trừ Ta Ra Tất Cả Đều Là Gián Điệp
BÌNH LUẬN