Chương 1413: Hỗn Loạn

............

Thời gian thoi đưa.

Mấy ngày ngủ say đằng đẵng, nhưng trên thực tế, Mạc Phàm vẫn nhớ như in mọi chuyện đã xảy ra. Hắn không thể quên vô số ánh mắt giễu cợt chiếu vào mình, cái cảm giác như có ai đó vén tấm màn che bầu trời, khiến hắn nhận ra thế giới này chẳng qua chỉ là một hộp cát...

Mạc Phàm lại một lần nữa thần du trong mộng cảnh. Hắn chậm rãi sải bước trên thảo nguyên xanh mướt dưới màn đêm thê lương, đồng thời sắp xếp lại những chân tướng nửa vời mà mình vừa biết được.

Đêm lạnh, trăng treo cao, ngân hà lấp lánh.

Chính Mạc Phàm cũng không hề hay biết, toàn thân hắn đang được bao phủ bởi một tầng hào quang vi diệu đến mức mắt thường không thể nhìn thấy.

Tựa như cảm ứng được điều gì, hắn đột nhiên ngẩng đầu!

Ánh mắt hắn trở nên xa xăm chưa từng có, xuyên qua tầng tầng không gian phiêu miểu của vũ trụ khởi nguyên. Dưới ánh trăng tỏ rạng, Mạc Phàm thấy rõ một vầng sáng chói lòa đến cực điểm. Vầng sáng ấy dung nhập vào giữa tinh thần hồn ước và Diệt Thế Chi Nhãn Nguyệt Thực của hắn, cuối cùng tạo nên một sự chiếu rọi và đối xứng hoàn mỹ với bản thể.

Giờ phút này, Mạc Phàm có thể cảm nhận được ý chí của vạn cổ thương linh đang chảy trong người mình. Ánh quang ẩn hiện trên thân chiếu rọi lên trời cao, soi vào vùng phụ cận mặt trăng. Tại thế giới này, hắn dường như đã trở thành một trong những Thiên Đạo chân chính.

Hắn giống như một sự tồn tại vĩnh hằng từ vạn cổ, chỉ lóe lên quang mang trong một khoảnh khắc của đêm dài. Nó là một ẩn tinh, chỉ vào một thời điểm nào đó, một mùa đặc biệt nào đó, một năm tháng nào đó mới đột nhiên nở rộ. Dù cho mặt trời hay trăng sao có lấn át, người ta vẫn có thể thấy nó rõ ràng, rồi sau đó nó lại tiếp tục ẩn mình, lấp ló trốn vào trong Nguyệt Thực.

“Thần Ý Chí.”

“Nhận được rồi.”

“Thần Ý Chí do Thiên Đạo của vạn chúng thương linh tại Siêu Duy Vị Diện ban cho.”

Mạc Phàm trừng lớn hai mắt, gương mặt tràn ngập kinh ngạc và vui mừng khôn xiết!!

Sự khác biệt giữa việc có và không có Thần Ý Chí là một trời một vực.

Sở hữu Thần Ý Chí, chính là một trong vạn vạn thương linh của Thiên Đạo chân chính.

Hơn nữa, Thần Ý Chí này chiếu rọi lên bầu trời vũ trụ khởi nguyên, gắn liền với những ẩn tinh thiên mang của đa vị diện, chứ không chỉ riêng Siêu Duy Vị Diện.

Điều này có nghĩa là, Mạc Phàm đã có đủ tư cách tham gia tranh đoạt Thần Vị.

Cũng đủ tư cách mang theo Thần Quyền vô song của mình giáng lâm đến bất cứ vị diện nào.

Chỉ cần trên người hắn còn có Diệt Thế Chi Nhãn, còn có Nguyệt Thực.

Lực lượng của Diệt Thế Chi Nhãn vào lúc này, có lẽ đã tương đương với Siêu Thánh Chủng rồi!!!

Mình sắp bay lên trời rồi!

Xích Miện Nguyệt Thực!!!

Đây chính là thứ hạng ý chí của Mạc Phàm.

Diệt Thế Chi Nhãn này được ban cho Xích Miện Thần Quyền tối cao, vô cùng phù hợp với hắn!

Mạc Phàm đã lập nên vô số chiến công, cống hiến cho Siêu Duy Vị Diện, loại trừ được Ác Mẫu, cuối cùng cũng đã nhận được Thần Ý Chí.

“Lúc nãy khi nhìn vào Thần Vị, ta thấy cả bóng dáng của Lucifer, Vĩ Linh Hoàng, Griffin... Chẳng lẽ bọn họ cũng đã nhận được Thần Ý Chí?”

Nhìn chung, Thần Ý Chí không khiến Mạc Phàm mạnh lên quá nhiều. Trên thực tế, nó giống như một sự công nhận, là hóa thân có tiếng nói của Thiên Đạo, được khắc vào một tinh mang nào đó trong vũ trụ khởi nguyên, để cho Chư Thần có tư cách tiến về thế giới ma pháp thu hoạch thần vị mà thôi.

Công bằng mà nói, cục diện hiện tại cũng không thay đổi quá nhiều.

Muốn thực sự có được Thần Vị hay không, vẫn phải bước qua được cái xác của Cổ Nguyệt Đế đã.

Đó mới là nghi thức khó khăn nhất...

Trong lúc cảm nhận cảm giác trở thành một trong những hóa thân của Thiên Đạo, nắm giữ một trong những Thần Ý Chí của vạn cổ thương linh, Mạc Phàm đột nhiên nhận ra vài điểm vẫn chưa thông suốt.

“Lưỡng Cực Vị Diện khai sinh cùng lúc với Tứ Đại Vị Diện, tại sao ngay từ đầu đã bị tách ra, vì sao lại trở thành Khoa Học Vị Diện và Ma Pháp Vị Diện? Đây là ý tứ thống nhất của vạn chúng Thiên Đạo sao? Hay là Thiên Đạo của thế giới ma pháp cũng giống như Siêu Duy Vị Diện, bị kẻ nào đó như Thần Mẫu thao túng, tự cho mình là Thượng Đế, thích tự mình bày bố cục?”

Tô Lộc, Tần Trạm, Tiểu Dạ trong hồn ước nghe Mạc Phàm trao đổi, cũng đều lắc đầu.

Bọn họ không thể trả lời.

Có lẽ thật sự tồn tại một vị Thượng Đế duy nhất toàn quyền như thế, nhưng với vị thế hiện tại của Mạc Phàm thì không thể nào biết được.

Giống như bầy chim trong lồng, có con chỉ có thể nhảy nhót vài lần, có con bay được nửa chiều cao, nhưng cũng có con bay được đến tận nóc lồng.

Hắn chính là kẻ đã bay đến nóc lồng, không cẩn thận bắt gặp người nuôi chim đang “nhìn trộm” mình. Kẻ đó chính là ứng cử viên cho ngôi vị Thiên Đạo Thượng Đế, còn bầy chim bên dưới vẫn đang vui vẻ hót líu lo những tiếng ca làm vui lòng người khác.

Trừ phi bay ra khỏi lồng chim, nếu không sẽ vĩnh viễn không thể thấy được bầu trời thật sự.

Đạo lý này xưa nay chưa từng thay đổi. Muốn thấy được chân trời, phải dũng cảm phá vỡ sự an nhàn và dễ chịu, phải dũng cảm đứng lên tìm kiếm chân lý và chân tướng. Cuối cùng sẽ có một câu trả lời, kể cả đó chỉ là một chú chim nhỏ bé nhưng có quyết tâm to lớn.

Thế nhưng, không hiểu vì sao, Mạc Phàm luôn có cảm giác mình đã từng bay ra khỏi cái lồng chim “an toàn” đó rồi. Chỉ là cho dù hắn có bay đến bầu trời bên ngoài kia, hắn lại phát hiện đó cũng có thể là một Thượng Đế giả mạo nào đó hư cấu nên, đang vỗ tay tán thưởng và bón ăn cho hành động dũng cảm ngoài mong đợi của mình. Phảng phất như hắn chẳng qua chỉ đổi bối cảnh sang một cái lồng chim to hơn, như một vườn chim trong sở thú chẳng hạn...

Giống hệt Thần Mẫu Gaia, một Ngụy Ác Thượng Thương giả nhân giả nghĩa.

Mạc Phàm thực sự mong chờ một ngày nào đó bản thân sẽ vén tấm vải che trời này ra, nhìn xem bộ mặt thật xấu xí đến cực điểm của kẻ đang đùa bỡn mình.

Đột nhiên, Lục Niên nhắc nhở hắn một thông tin quan trọng: “Chủ Thượng, nhưng ngài không cảm thấy Cổ Nguyệt Đế có chút kỳ lạ sao?”

Mạc Phàm lắc đầu, ra hiệu cho Lục Niên nói tiếp.

“Vì sao mỗi lần xuất hiện, bất kể là trong bức điêu khắc mà ngài thấy của Minh Nhạn trước đây, hay là như ngài vừa miêu tả trong thần du mộng cảnh, Cổ Nguyệt Đế vẫn luôn bị mặt nạ che khuất? Cảm giác rất không chân thật, cứ như thể ngay cả Thiên Cơ cũng không thể xác định được danh tính của hắn.”

Lời của Lục Niên không phải không có lý, thậm chí là vô cùng hợp lý, khiến Mạc Phàm đột nhiên cảm thấy một thắc mắc kỳ lạ.

Phải rồi.

Danh tính của Cổ Nguyệt Đế, rất thần kỳ.

Vì sao chưa từng thấy mặt hắn?

Vì sao trong sự kiện ở Thánh Thành, Minh Nhạn nhìn thấu thiên cơ nhưng không trực tiếp vẽ ra hình dáng của Cổ Nguyệt Đế? Hơn nữa, khuôn mặt của hắn, không phải nên là của cha vợ Lucifer, pháp sư Galius – kẻ đầu tiên mang bản nguyên hắc ám đến thế giới ma pháp sao?

Chẳng lẽ nói, hắn thật ra không chỉ có một thân phận là Galius, mà là có quá nhiều thân phận, đến nỗi hình dạng cũng không thể thống nhất?

Hắn giống như Thiên Phụ, hóa thân thành dòng chính của nhân loại trong kiếp luân hồi.

Hắn đã sống bao nhiêu kiếp người rồi?

Tại sao tất cả các Thiên Phụ, cả ba nóc nhà cũng không thể phát hiện ra hắn??

Vào thời điểm đó, nóc nhà là tồn tại mạnh nhất của thế giới ma pháp, không thể nào có sinh vật mạnh hơn xuất hiện.

Một kẻ có thần hồn luân hồi liên tục như vậy, muốn lẩn trốn khỏi tầm mắt của nóc nhà và tam đại Thiên Phụ, trừ phi, hoặc hắn là nóc nhà, hoặc hắn chính là...

Một trong ba vị Thiên Phụ!!!

Tô Lộc nảy ra một giả thuyết, mở miệng nói: “Chủ thượng, ngài có nhớ lần đầu gặp Bàn Cổ, ngài đã nói với chúng ta điều gì không?”

Mạc Phàm khựng lại.

Lặng lẽ suy nghĩ một hồi, rồi sắp xếp lại ngôn từ một cách rành mạch: “Lúc đó, sau khi Bàn Cổ nắm lấy Bạch Dương Nhật Kiếm, hắn đã nói tàn niệm trong thanh kiếm này chính là của hắn.”

Một trong những phân thân của Bàn Cổ ở thế giới ma pháp chính là Thiên Phụ Seiddark.

Lúc đó Mạc Phàm sốc tận óc, nhưng vì có quá nhiều việc phải làm sau đó nên hắn cũng không có thời gian suy nghĩ và hỏi han tường tận.

Nhưng nghĩ kỹ lại cũng đúng. Chẳng hạn như tư tưởng của Quang Minh Thánh Thành từ đâu mà có, Thiên Sứ từ đâu mà ra, ý tưởng đó từ đâu mà xuất hiện?

Chính là Bàn Cổ!!!

Thiên Sứ chính là tác phẩm vĩ đại của Bàn Cổ, hai vị Thiên Phụ còn lại đều dựa vào ý tưởng của Bàn Cổ mà làm theo.

Sở dĩ thời đại đó thiên đạo của Thế Giới Ma Pháp áp chế và bài xích cảnh giới cao cực mạnh, cho nên Bàn Cổ mới bắt đầu lại từ đầu, dùng chính phân thân của mình phế bỏ tu vi, nhập gia tùy tục, tuân thủ đúng nguyên tắc của thế giới ma pháp.

Sau đó, hắn cùng hai vị Thiên Phụ còn lại, dựa vào tri thức thiên tài của mình cùng chung tay sáng tạo ra một đời văn minh công pháp tu luyện --- ngày nay chính là ma pháp văn minh cho nhân loại.

Hơn nữa, vì Thiên Phụ Seiddark là Bàn Cổ, nên cũng giải thích được tại sao tam đại Thiên Phụ ngày xưa có thể sáng tạo ra Thần Hồn để luân hồi.

Thời đại đó pháp môn chưa có, mọi thứ đều còn sơ khai, nhân loại làm gì có thời gian tu luyện mà nghĩ ra được Thần Hồn.

Mãi cho đến khi Bàn Cổ nói rằng tia tàn niệm kia tương tự, rằng Seiddark chính là một bản phân thân của hắn, Mạc Phàm mới hiểu ra.

Nhưng còn Chaos và Văn Thái thì sao?

Văn Thái từng nói rằng trong tất cả các Thiên Phụ, hắn là người có xuất phát điểm sau cùng. Văn Thái nói cho Mạc Phàm biết, bản thân hắn được Chaos và Seiddark hướng dẫn để đúc tạo Thần Hồn, hoàn thiện đội hình tam đại Thiên Phụ luân hồi để bảo vệ sinh cơ cho nhân loại.

Như vậy có thể tạm thời loại Văn Thái ra khỏi danh sách.

Và sự thật đúng là như vậy. Văn Thái giống hệt một con người, chính hắn đã làm ra tất cả những phát minh, hắn ham học, cầu tiến, viết ra pháp môn, thử nghiệm mỗi kiếp luân hồi thức tỉnh đủ các hệ khác nhau. Hắn định nghĩa chính xác 100% tinh thần vươn lên của nhân loại, không thể nghi ngờ.

Vậy còn Chaos???

Nghĩ đến đây, da gà Mạc Phàm bắt đầu nổi lên từng lớp.

Người này, dường như cũng giống Seiddark, tự mình ngộ ra Thần Hồn.

Hơn nữa, chính Mạc Phàm đã tận mắt nhìn thấy Chaos có năng lực phân tách thần hồn ở Linh Vĩ Quốc. Hắn có thể thoải mái đặt phân thân thần hồn của mình ở nhiều nơi khác nhau. Loại năng lực này, không nên thuộc về phạm trù ma pháp của nhân loại mới đúng.

Mạc Phàm đột nhiên bừng tỉnh, vỗ mạnh vào đầu.

“Thần Chủng Long Tâm, phân tách thần hồn.”

“Không... không thể nào... tuyệt đối không thể nào...”

Trong lúc suy nghĩ miên man, Mạc Phàm bắt đầu sợ hãi đến cực điểm.

Bàn Cổ chết tiệt, tại sao đã nhớ ra mình là Thiên Phụ Seiddark, nhưng lại quên sạch toàn bộ ký ức về thế giới ma pháp chứ? Những gì còn nhớ, vẻn vẹn chỉ là một chút về thiên sứ Azazel, con trai cưng của hắn.

Điều này có khả năng là hậu quả của trận chiến năm xưa với Cổ Nguyệt Đế, bị Cổ Nguyệt Đế đánh cho tàn lụi.

Đột nhiên, Tần Trạm như đổ thêm dầu vào lửa, nói: “Chủ Thượng, ngài còn nhớ Minh Nhạn nói rằng nó vẽ lại toàn bộ những trận chiến then chốt của thế giới ma pháp không? Lúc đó ta đã tự hỏi, vì sao trận chiến kinh điển giữa Cổ Nguyệt Đế và Quang Vương Bàn Cổ ở thế giới ma pháp lại không hề được vẽ. Thật ra, nó đúng là đã được vẽ đấy. Một kiếp nhân loại của Cổ Nguyệt Đế đã điều tra ra thân phận của Bàn Cổ chính là Seiddark, cho nên trận chiến ở Mỹ Châu đã kết liễu vị Thiên Phụ này. Có thể nói, trận chiến đó, nguyên bản vẫn bị Minh Nhạn vẽ lại, chỉ là chúng ta đều không biết, đó là cuộc đại chiến giữa hai vị Thiên Phụ mà thôi.”

“...”

Mạc Phàm run lẩy bẩy, trong trạng thái du hồn mà vò đầu bứt tai.

Dưới xác suất một phần vạn, hắn vẫn cầu nguyện rằng từ nãy đến giờ mình chỉ đang suy diễn vớ vẩn, đang nghĩ theo hướng cực đoan thái quá.

Hắn đang cố bấu víu, tìm một dẫn chứng nào đó để xóa bỏ những suy nghĩ ấu trĩ và vô tri này khỏi tâm trí.

Nhưng tìm mãi, tìm mãi...

Mạc Phàm chỉ càng cảm thấy mình đang suy luận đúng hướng...

Càng cảm thấy...

Lưỡng Cực Vị Diện, đóng giả Thượng Đế.

Tại sao chỉ có mỗi mình Cổ Nguyệt Đế biết việc dung hợp Khoa Học Vị Diện và Thế Giới Ma Pháp mới là chìa khóa của Thần Vị?

...

Chẳng lẽ không phải là vì Mạc Phàm sao???

Chaos dùng thủ đoạn vô tận để đánh lừa cả thế giới ma pháp lẫn thế giới khoa học, đưa Mạc Phàm về.

Là hắn đã nhìn thấy tiềm năng thiên phú trên người Mạc Phàm.

Cho nên hắn mới có thể kết luận được phương thức thai nghén Thần Vị.

Rõ ràng là rất trùng hợp, trùng hợp đến mức khiến người ta giật nảy mình. Cả Cổ Nguyệt Đế, cả Chaos đều giống nhau, đều là hai kẻ duy nhất biết rõ bí mật Thần Vị hơn bất cứ ai.

Tại sao Thanh Long phải chết? Có nhất thiết Thanh Long phải hóa thành Tiểu Nê Thu không? Là ngẫu nhiên sao?

Thượng Đế?

Ngụy Thượng Đế?

Cổ Nguyệt Đế.

Chaos...

Bức họa cổ, Hỗn Loạn...

Cổ Nguyệt Đế nắm giữ khởi nguyên Hỗn Loạn. Tiền thân của Hắc Ám chính là sự Hỗn Loạn của vũ trụ mà ra.

Đúng rồi, Chaos, Hỗn Loạn chính là Chaos, Thứ Nguyên Pháp Thần đầu tiên của thế giới ma pháp, là hắn nắm giữ lực lượng Thứ Nguyên mạnh nhất.

Chaos.

Cổ Nguyệt Đế...

“Tư tưởng về một Thánh Thành duy nhất trên thế giới là từ đâu mà có? Hồn thai Michael là do ai sáng tạo? Tại sao Michael lại luôn bị nguyền rủa phải giết bằng được Lucifer?” Sau đó, Tô Lộc nói ra thêm một câu trí mạng.

Toang rồi!!!

Lật bàn!

Mạc Phàm bừng tỉnh, nước mắt lưng tròng. Toàn bộ nhận thức của hắn đã hoàn toàn bị lật đổ.

“Chaos, chính là Cổ Nguyệt Đế!!!!!!!!!!!”

Nền văn minh ma pháp của nhân loại bắt đầu bởi Thiên Phụ.

Và kết thúc cũng chính là bởi vì Thiên Phụ.

Trong tam đại Thiên Phụ, ngoại trừ Văn Thái, không có ai thực sự là nhân loại nguyên gốc.

Mạc Phàm có đánh chết cũng không thể ngờ rằng, kẻ thù cuối cùng của cuộc đời mình lại chính là người mà hắn thần tượng nhất, là kẻ đã sáng tạo và dẫn dắt hành trình của hắn.

.............................

.............................

Bên trong một tòa miếu cổ tại Hắc Ám Vị Diện.

Một nam tử cứ thế bước vào.

Hắn có một cuộc hẹn, với một người bạn đã lâu không gặp.

“Ngươi đến rồi, Văn Thái.” Cổ Nguyệt Đế mỉm cười mở miệng.

Văn Thái vẫn thanh tịnh và điềm đạm, dường như cũng đã đoán được thân phận của người bạn cũ.

“Lâu rồi không gặp. Mà, ta nên gọi ngươi là gì đây?”

Cổ Nguyệt Đế cười ôn hòa, đáp: “Trong miệng các ngươi, là Thượng Đế, là Chaos.”

.................

.................

Tái bút: Cuối cùng cũng đã lật mở được tựa đề được cất giấu kỹ nhất: Chaos – Kỷ Nguyên Hỗn Loạn!

................

Đề xuất Tiên Hiệp: Bỉ Ngạn Chi Chủ
BÌNH LUẬN