Chương 1426: Duyên Hợp

.........

Triều Ca hiện tại ồn ào, đông đúc và náo nhiệt hơn xưa rất nhiều. Do đang là thời kỳ hậu mạt thế, vô số người của các tản phái lưu vong từng được đám Mạc Phàm cứu giúp đã đổ về đây, khiến cho quy mô, văn hóa và kiến trúc của toàn bộ thiên đô trải qua những thay đổi to lớn.

Mạc Phàm một mình dạo bước trên phố, nghe mọi người bàn tán về trấn nhỏ Thanh Dương và huyện Chi Sơn, trong lòng không khỏi nhớ đến hai huynh đệ quá cố của Quỷ Cốc Tông.

“Hay là mình đến đó trước xem sao, thằng nhóc có lẽ đang ở trấn Thanh Dương.” Mạc Phàm thầm nghĩ.

Thong thả dạo bước, Mạc Phàm nhìn thấy một dãy phố với tất cả cửa hàng đều bán mật gấu chúa, cao hổ đế, càn long huyết, cùng các loại vật phẩm hỗ trợ thức tỉnh Quỷ Bí Giả. Trước những cửa hiệu này thường có vài lão ca trông rất quen mặt, tám chín phần là những nhân viên cũ từng quản lý tàng kinh các của Hàn Hải Điện, sau đại kiếp tận thế bây giờ đến đây làm lại từ đầu, mở tiệm buôn bán.

Ngày trước, Hàn Hải Điện là một thế lực khổng lồ hàng đầu, giàu có vô cùng, chủ yếu dựa vào sức mạnh vô hạn trên biển để thị uy, phân phối lượng lớn tài nguyên biển và kinh doanh các pháp môn của Quỷ Bí Giả. Mà hiện tại, Hải Châu đã biến mất, Lam Hải bên ngoài thành cũng không còn, thậm chí tất cả Ma Đảo, Tù Đảo đều bị kiếp nạn Sa Mạc hóa chôn vùi.

Sau va chạm thiên hạ, sự biến đổi sinh tồn trong thời kỳ mạt thế trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Không chỉ riêng Hàn Hải Điện, mà cả Nhật Minh Giáo, Thanh Vũ Đế Quốc, Điền Gia cũng dần dần thu mình, ẩn cư khỏi khói bụi nhân gian. Còn một số người không thể ẩn cư, để kiếm sống qua ngày, bọn họ không còn cách nào khác phải chuyển sang buôn bán nhỏ lẻ ở các cửa tiệm.

Miễn là có thể kiếm tiền một cách đường đường chính chính, tất cả mọi người đều không ngại khó ngại khổ, ví như mở lò luyện kim, nung đạo cụ, rèn đúc binh khí, chế tạo ngọc giản, luyện ma dược, viết thư pháp bùa chú, săn bắt yêu hồn, huấn luyện huyết thú... Thậm chí, một số người có tài còn trực tiếp tách ra để mở tông môn, trường học thế hệ mới để giảng dạy, vân vân... Mọi người đều đem những kỹ năng thượng thừa tích lũy được ra để tồn tại qua kiếp nạn này.

Kiến trúc của Triều Ca suốt 48 năm qua cũng có thay đổi rất lớn. Thời đại này, do ảnh hưởng của Minh Nguyệt Cung mà Cơ Quan Sư đã trở thành đạo quả Duy Tâm được xếp vào hàng thống trị cao nhất của Siêu Duy Vị Diện này. Không còn những căn hộ san sát mặt đất, tửu quán, nhà dân, khách sạn, cửa hiệu đều là những công trình bằng gỗ và đá cao tối thiểu bốn, năm tầng. Càng đi sâu vào quảng trường, càng bắt gặp chi chít những công trình chọc trời như Chung Thiên Lâu, Vọng Đài Trụ, Đại Phụng Cảnh Tháp, Thương Văn Miếu, Quốc Tự Liên Hoa Thư Viện.

Đương nhiên, tất cả đều được làm chủ yếu từ đá thạch hoặc gỗ quý, vẫn mang đậm phong vị cổ xưa của thời đại hiệp hành.

Băng qua một cây cầu đá, Mạc Phàm gặp một tiểu thiếu nữ bán ma dược cường hóa cho Quỷ Bí Giả. Nàng có làn da màu lúa mì, đôi mắt màu xanh diệp lục, cười tươi gọi Mạc Phàm là tiểu ca ca, hỏi hắn có muốn mua một ít ma dược cường hóa không.

“Làm sao ngươi biết ta là Quỷ Bí Giả?” Mạc Phàm nghi hoặc hỏi.

“Không biết nha, chỉ là một loại cảm giác...” Không đợi Mạc Phàm hỏi thêm, tiểu thiếu nữ liền bổ sung: “Tiểu ca mặc trang phục phong trần bụi bặm như vậy, khuôn mặt lại đặc biệt tỏ ra ngầu ngầu, hơn phân nửa đều là Quỷ Bí Giả.”

“Ồ, thế còn Phù Thủy Giả, Thương Kim Giả thì sao, hai loại kia không ngầu à?” Mạc Phàm chất vấn.

Tiểu thiếu nữ lắc đầu, nói: “Phù Thủy thường ẩn nhẫn, Thương Kim Giả thì thường tuấn tú thu hút như minh tinh, còn Quỷ Bí Giả mới là ngầu nhất, bởi vì bọn họ đều mang thuộc tính dã thú, mà dã thú thì cả đời chỉ thích tỏ ra ngầu để đi trang bức vỗ mặt.”

“...”

Mạc Phàm cạn lời, phục sát đất lối suy nghĩ của cô nhóc này.

Có lẽ trong quá trình lớn lên, nàng đã gặp phải biến cố nào đó liên quan đến Quỷ Bí Giả, nên đầu óc mới lung lay đến vậy.

Tiểu thiếu nữ miệng nhỏ líu lo nói tiếp: “Ca ca mặt ngầu thế mà sao trông cứ ngáo ngáo ngơ ngơ, vẻ ngoài thì như phượng hoàng chân chính, mà cốt cách bên trong lại như gà vịt, trông cứ bần bần thế nào ấy. A, để ta đoán nhé, có phải ca ca là một Quỷ Bí Giả thất bại thảm hại, tu luyện đến giờ vẫn chưa đột phá được đến Quân Chủ cảnh không?”

Mạc Phàm bật cười.

“Tiểu quỷ, tiệm của ngươi bán đồ cho Quỷ Bí Giả đấy, cái miệng hỗn như vậy rốt cuộc có muốn buôn bán nữa không?” Mạc Phàm tâm trạng khá thoải mái, đã lâu lắm rồi hắn mới có cảm giác dạo chơi giữa chốn nhân gian vui vẻ thế này.

“Không muốn, đi chỗ khác chơi đi. Tiểu ca trông nghèo rớt mồng tơi thế kia, chắc chắn là không có tiền, mới sáng sớm đừng có ám quẻ nhà ta.” Tiểu thiếu nữ phán.

“?????” Nụ cười của Mạc Phàm dần trở nên méo xệch.

Nghèo bây giờ cũng có thể lây nhiễm được sao!?

Ngươi coi ta là dịch bệnh à?

Thời đại thay đổi, dòng đời đổi thay, ngày xưa nghèo chỉ là một thảm họa.

Có thể bây giờ mẹ nó, nghèo lại trở thành một căn bệnh, chính mình chỉ đi dạo phố một chút mà đã bị chẩn đoán thành nguồn lây nhiễm?

Tiểu quỷ, nói cho ngươi biết, của cải của nương tử nhà ta đủ để mua cả gia tộc ngươi về làm nha hoàn!!!

Mạc Phàm bây giờ đã cường đại như Thần Minh, hắn không cần cố ý quan sát, Thần Tỉnh Bỉ Ngạn cũng có thể thôi diễn ra một chút bối cảnh của người thân.

“Thì ra là con gái của Trường An. Huynh đệ à, ngươi trông âm trầm ít nói như thế mà sao lại đẻ ra được một cô con gái ngứa đòn thế này.” Mạc Phàm tự nhủ.

Trường An chính là vị thủ lĩnh của Sát Tự Đội, một tổ chức đặc biệt bao gồm những thích khách chuyên nghiệp được điện tôn Lạc Nhạn tạo ra, ngày xưa phụng sự như hình với bóng cho Hàn Hải Thẩm Tước Mạc Phàm.

Trường An nay đã rửa tay gác kiếm, làm một Đại Đế cảnh ở nhà trồng rau nuôi cá, bán đá bào bán ma dược, cũng coi như là một niềm vui cho hắn.

Vốn còn định nể mặt hậu nhân của cố nhân, cũng là huynh đệ thân thiết của Hàn Hải Điện mà mua ủng hộ một chút, nhưng gặp phải cô nhóc chê hắn nghèo thế này, thôi vậy.

“Tiểu quỷ, gửi lời hỏi thăm của ta đến cha ngươi, báo một tiếng bình an.”

“Cút!”

“...”

Không thèm chấp nhặt với con nhóc lừa đảo này, Mạc Phàm đi về phía cuối cầu, nơi đó có một quầy sách. Trên quầy, một lão bản già nua vẻ mặt uể oải đang ngồi, tay cầm một cuốn tạp thư say sưa đọc.

“Tùy tiện xem đi, bên trong có lẽ có một ít bí tịch tu hành, thần điển thú hồn sư, tất cả đều có giá cả phải chăng.” Lão bản quầy sách tùy ý mời gọi.

Mạc Phàm đi ngang qua, liếc nhìn một cái.

Lại là một người của Nhật Minh Giáo về vườn.

Ngoại hình gầy yếu của lão bản quầy sách này bỗng làm Mạc Phàm liên tưởng tới Doanh lão đầu ở Khoa Học Vị Diện năm xưa.

Bao nhiêu hình ảnh của những tháng ngày ấy bất chợt ùa về trong ký ức.

Thật hoài niệm...

Doanh lão đầu chính là người đầu tiên mở mang tầm mắt cho hắn, mang đến những cuốn sách, kể những câu chuyện phiêu lưu bất tận về thế giới ma pháp. Mặt khác, cũng chính Doanh lão là người được chọn để kết nối hắn với kế hoạch của Chaos.

Kể từ đó trở đi, tất cả mọi chuyện, vừa là tương lai, cũng vừa là lịch sử...

Mạc Phàm sẽ không nhắc đến vấn đề của Chaos, hắn của hiện tại chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc này.

Cứ coi như là, tận hưởng trời quang trước khi giông bão kéo đến đi, lúc này cũng đã chẳng còn gì luyến tiếc.

“Lão bá, ngài tên là gì?” Mạc Phàm hỏi.

“Hả?” Lão chưởng quầy có vẻ bất ngờ, nhìn chằm chằm thái độ của người thanh niên trước mắt, một lúc sau mới ôn hòa đáp: “Gọi là Doanh Hồ Hợi.”

Có thể thấy khóe miệng Mạc Phàm hơi giật giật.

Thế giới quả nhiên vi diệu.

Dung mạo bên ngoài đã khá tương đồng, vậy mà cũng họ Doanh, lại còn là Doanh Hồ Hợi.

Nếu nhớ không lầm, Doanh Hồ Hợi chính là tên của con trai Tần Vương Doanh Chính, tức Tần Nhị Thế.

Phải biết, theo như lời giải thích của Chaos, Doanh Lão Đầu mà Mạc Phàm gặp lúc trước cũng là hậu duệ của Tần Vương Doanh Chính.

Uy!!!

Đây là ngẫu nhiên luân hồi tái thế sao???

Trùng hợp đến mức khiến người ta rợn cả tóc gáy.

Duyên hợp a.

Thật giống như nhân quả, đi một vòng luân hồi, nhân nhân quả quả, cuối cùng cũng phải trả lại.

Mạc Phàm tâm tình rất tốt, trong túi có rất nhiều tiền tiêu vặt do nương tử cho, hắn sẵn sàng bỏ tiền ra thu mua số lượng lớn đồ vật trong quầy.

“Ngài quảng cáo nói ngài bán mật tịch Thú Hồn Sư, may quá, ta cũng là Thú Hồn Sư. Điển tịch nào đắt nhất, lấy ra đi, ta mua hết.” Mạc Phàm hùng hồn nói.

Doanh lão nhìn hắn với ánh mắt ngây ngẩn, một lát sau mới khoan thai cười: “Chàng trai, ta không biết ngươi có bao nhiêu tiền, nhưng thần điển Thú Hồn Sư, ngươi chưa chắc đã học được.”

“Thần điển, ý ngài nói là những pháp môn kỳ thư chí cao ấy hả? Lấy ra đi, cho ta xem một chút, ta cũng không phải Thú Hồn Sư bình thường.” Mạc Phàm thành tâm đáp lại.

Nói gì thì nói, trình độ Thú Hồn Sư của hắn, người bình thường không thể nào hiểu được.

Ban đầu, Doanh lão quầy không quá tin tưởng Mạc Phàm, nhưng nghĩ đến hôm nay là ngày lành, sáng sớm còn mê tín cho rằng sẽ gặp được cơ duyên độc đắc, thế là lão cũng hít sâu một hơi, hồi hộp dẫn đường Mạc Phàm vào trong quầy, đi đến một ngăn tủ bí mật dưới góc phòng.

Lão lấy ra một cái hộp đặt lên bàn, mở một tầng cấm chế, bên trong có ba quyển trục Họa Kỳ Thư Đồ được bảo dưỡng cẩn thận bằng một tầng năng lượng yêu phách, nhìn qua liền biết đây không phải điển tịch tầm thường.

Mạc Phàm trong lòng khẽ động, kiên nhẫn đợi Doanh lão quầy mở hết cấm chế mới tò mò hỏi: “Ngài lấy đâu ra những điển tịch này?”

Thường ngày loại sách này được trưng bày hơn phân nửa là mang vài phần khuếch đại, bí tịch và thần điển chân chính làm sao có thể xuất hiện ở loại cửa tiệm này.

Bảo tàng pháp môn điển tịch lớn nhất của Thú Hồn Sư là ở mật thất của Nhật Minh Giáo, trước đây khi Thần Mẫu Gaia giáng xuống Thiên Đạo Diệt Tuyệt, mật thất của Nhật Minh Giáo đã đổ nát không còn gì. Mạc Phàm thậm chí vừa cứu người, vừa tiện tay ghé qua chiếm chút tiện nghi cướp đoạt pháp môn nhưng toàn bộ đã bị hủy hoại.

Nhưng điều khiến Mạc Phàm bất ngờ chính là, vị lão bản bán sách này thật sự có mấy món hàng tỏa ra thánh quang, người bình thường không thể nhìn ra được.

“Ba bộ thần điển bí tịch tối cao cường đại nhất của Thú Hồn Sư, cấp bậc Thiên Đạo Đế Hoàng: pháp môn Hồn Thương, pháp môn Thuần Dương Hộ Thể, và pháp môn Võng Hồn.”

Ngoại trừ pháp môn Võng Hồn là tà đạo chuyên dùng để cưỡng ép ký kết Hồn Ước ra, Hồn Thương cùng Thuần Dương Hộ Thể đều là những thần điển đặc thù và tối cao nhất trong giới Thú Hồn Sư. Mạc Phàm thèm khát nhất chính là hai loại này từng nằm trong tay Trương Hoàng Tuấn.

Hắn có chút sửng sốt, lại đánh giá vị Doanh lão bản này một phen, dùng Thần Tỉnh Bỉ Ngạn để thẩm tra, phát hiện trên đỉnh đầu của lão có một vệt kim hà chi khí.

Thật đúng là một vị Thư Đồng chép sách trong thư viện của Nhật Minh Giáo, có khả năng cũng là hậu duệ được Trương Hoàng Tuấn chú trọng bồi dưỡng.

Hóa ra trước đây, Trương Hoàng Tuấn đã tiên liệu có thể một ngày nào đó mình sẽ qua đời trước khi kịp để lại tàng kinh pháp môn cho hậu bối, thế nên đã dùng phương thức Thư Đồng này để sao chép lại văn thư họa trục.

“Trúng mánh rồi.” Mạc Phàm cười duyên.

Lão quầy họ Doanh có hàng tốt như vậy mà lại phải sống khổ sở, buôn bán ế ẩm ở đây. Không chỉ có mật tịch Thú Hồn Sư, trên quầy sách của lão thậm chí còn có cả mấy quyển dâm thư sắc hiệp, sách chỉ đạo nam nữ sinh hoạt hài hòa cùng tranh màu song tu trận pháp, thật đúng là thứ gì cần có đều có a.

Quả nhiên, chân nhân bất lộ tướng.

Những người như vậy trên thế gian, thường thường mới là ông bụt thực sự!!!

Bội phục, bội phục.

Bất quá, cũng khó trách.

Thú Hồn Sư thời gian qua đã suy yếu đi nhiều, nhân gian vì kiếp nạn tận thế mà duyên giữa Thú, Yêu, Ma, Mộc Quái và con người dần dần phai nhạt, xa cách. Theo sau sự biến mất của Nhật Minh Giáo sau dãy núi Tông Môn, lực lượng Thú Hồn Sư dần thoái hóa nghiêm trọng, thậm chí có nguy cơ biến mất trên bản đồ.

Doanh lão quầy cũng là đã vào đường cùng, bán pháp môn bí tịch chẳng ai mua, cho nên mới phải đi đến bước đường này.

Mạc Phàm trong lòng bội phục vị bán sách này 100 lần, móc ra 150 kim nguyên bảo nhét vào tay lão, thưởng cho cái công danh ẩn dật này.

“Ngươi... ngươi giàu có như vậy?”

Doanh lão quầy sửng sốt.

“Mà lại, chỗ này cũng không đến mức đó, hay là chỉ lấy 109 kim nguyên bảo thôi, ngươi giữ lại 41 chỉ đi.”

Mạc Phàm cười gằn, lần nữa bội phục lòng tham của lão.

Không phải ba quyển này giá thị trường chỉ có 90 kim nguyên bảo sao? Dù sao Thú Hồn Sư cấp độ này, hiện tại thế gian cũng chẳng còn ai đủ tư cách tu luyện, theo thị trường suy thoái, một quyển trục tính ra chỉ 30 kim nguyên bảo thôi.

Cho ngươi 150, chủ yếu là thưởng cái tâm, thưởng cái tên.

Cha mẹ tốt đặt cho cái họ Doanh, thưởng!

Mạc Phàm không nói nhiều, chỉ vỗ vỗ vai Doanh lão mấy cái, sau đó gật đầu hành lễ.

“Số tiền này, cứ coi như là nhân quả của kiếp trước đi. Doanh lão, xin bảo trọng.”

.................

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Khuynh Chi Hậu
BÌNH LUẬN