Chương 1427: Dùng nhân phẩm huynh đệ ăn bánh
............
Đối với tất cả đạo quả Duy Tâm mà mình đã phục pháp, Mạc Phàm thừa nhận điều hắn thiếu sót nhất chính là pháp môn của Thú Hồn Sư. Hắn phần lớn thời gian chỉ để mặc cho mấy hồn ước của mình tự thân vận động, tự tu luyện, tự rèn luyện chiến đấu, bản thân hắn thực chất giống một chủ nhà trọ hơn là một Thú Hồn Sư biết cách khai thác và tận dụng sức mạnh.
Một Thú Hồn Sư chân chính không chỉ có tốc độ bồi dưỡng cực nhanh, biết cách cưỡng ép ký kết hồn ước, mà còn sở hữu những thủ đoạn vô thượng để gia tăng chiến lực cho bản thân.
Trên thực tế, Duy tâm Thú Hồn của Mạc Phàm còn chẳng bằng Duy tâm Nông Thực. Bí tịch Nông Thực trong Minh Nguyệt Cung và Thanh Vũ Quốc có không ít pháp môn cấp cao, chỉ cần nhồi nhét cho Lonna học hỏi nghiên cứu là ổn thỏa.
Đúng vậy, không có gì bất ngờ, ma pháp Thực Vật hệ Bạch của Mạc Phàm chính là được đạo quả Phù Thủy gột rửa mà thành Duy tâm Nông Thực. Hơn nữa, bản thân Mạc Phàm học pháp môn Nông Thực Sư vốn đã cực nhanh, Thần Tỉnh Bỉ Ngạn lại chính là một trong những ‘vua chúa’ của hệ Mộc. Chẳng cần tự thân cảm ngộ, hắn có thể trực tiếp cắm rễ vào tinh thần để tự thôi diễn, tự học hỏi.
Thương Kim Giả cũng vậy, Mạc Phàm chấp nhận mình còn non kém trong lĩnh vực Thương Kim Giả. Nhưng không sao cả, ma pháp Hắc Ám của hắn đã giao phó toàn quyền cho Vĩnh Dạ Ma Kiếm, chỉ cần kiếm cảnh của Tiểu Dạ đủ cao là được.
Về phần Quỷ Bí, Cơ Quan và Phù Thủy, Mạc Phàm tự tin nhất đương nhiên là Phù Thủy và Cơ Quan. Dù sao thì bản năng của pháp sư trong thế giới ma pháp chính là tấn công tầm xa và pháp thuật thiên biến vạn hóa.
Nhưng nói như vậy không có nghĩa là Quỷ Bí của hắn không mạnh, mà hoàn toàn ngược lại. Trong giới pháp sư, ai mà không biết hắn nổi tiếng là một pháp sư bạo lực chuyên đánh cận chiến cơ chứ?
Pháp môn Quỷ Bí của Mạc Phàm đến từ Hàn Hải Điện, do thiếu chủ Lê Nam Phước giao phó. Công pháp của Lê Nam Phước lại từ Tàng Trân Các của chúa công Lê Minh, nhìn khắp toàn bộ Siêu Duy Vị Diện vào thời điểm này, trong lĩnh vực Quỷ Bí tối cường, hắn tuyệt đối là thiên hạ duy ngã độc tôn.
48 năm không thể so với 27 vạn năm, nhưng trong 48 năm qua, thành tựu của Mạc Phàm không hề nhỏ, thậm chí là vô cùng vĩ đại, to lớn đến mức không thể dùng lẽ thường để hình dung. Hắn không cần phải cảm ngộ cảnh giới tối cao của ma pháp nữa, 27 vạn năm đã làm điều đó rồi, giai đoạn khó khăn nhất đã hoàn thành. Ngược lại, trong 48 năm ngắn ngủi vừa qua, hắn chỉ cần học tập và tiếp thu những pháp môn tối cao nhất của Siêu Duy Vị Diện, phát triển ma pháp, phát triển toàn bộ đạo quả Duy Tâm của mình.
Phải biết rằng, Mạc Phàm là toàn chức pháp sư, đặt ở Siêu Duy Vị Diện, tự nhiên cũng diễn sinh ra toàn chức duy tâm.
Cứ việc toàn chức duy tâm nhiều hơn Thần Mẫu hai loại không có nghĩa là thiên phú của Mạc Phàm mạnh hơn Thần Mẫu, nhưng về tính đa dạng, hắn vượt trội hơn hẳn.
Bây giờ chỉ còn lĩnh vực Thú Hồn Sư hơi yếu thế hơn một chút, Mạc Phàm dự định ra ngoài hít thở không khí một thời gian, sau đó sẽ tiếp tục trở về bế quan lần cuối cùng.
Lần này hắn có một cảm giác thành tựu rất lớn, sự tự tin vào bản thân đã tăng vọt. Hắn không còn là kẻ vĩnh viễn không thể nhìn thấy gót chân của kẻ địch nữa. Có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, cái tỷ lệ 100% không thể đánh lại kia, nếu biết hội đồng đúng cách thì có thể giảm xuống còn 95%. Ừm, có thể khô máu một trận rồi.
Lucifer và Vĩ Linh Hoàng chắc chắn cũng đạt được thành tựu không nhỏ. Mấy ngày nay đi lại trong Minh Nguyệt Cung, Mạc Phàm nghe nói gã Lucifer kia cũng đã bế quan tiếp nhận truyền thừa của Quỷ Cốc Tông, đến giờ vẫn chưa thấy ra ngoài.
So với Thiên Cơ kia, Mạc Phàm mạnh hơn rất nhiều.
Đúng là không thể đạt tới Chí Tôn Đế Hoàng, nhưng tối thiểu, hắn đã siêu việt Bất Hủ.
Mạc Phàm đã nhìn thấy biên giới của đại đạo, thấy được bờ vực bên kia của hải triều vô thượng.
Một mình bước không qua… không sao, có thể bọn họ sẽ cùng nhau bước qua.
Sau lưng mình còn có Mục Ninh Tuyết, Diệp Tâm Hạ, Asha Corea, Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch, Trương Tiểu Hầu, nhiều đồng đội kề vai sát cánh như vậy, hắn bắt buộc phải có niềm tin vào chính mình.
Bởi vì bây giờ, ngoại trừ niềm tin ra…
Bọn họ cũng chẳng còn vốn liếng nào cao hơn.
[...]
Mạc Phàm tiếp tục bước xuống quảng trường lớn.
Đường phố đông nghịt người, trên thực tế rất nhiều người dân còn không biết mình đang ăn mừng vì điều gì, tóm lại là vui vẻ, là ăn uống, là dạo chơi, là muốn náo nhiệt.
Giữa biển người, Mạc Phàm có thể nhận ra ngay những thành viên của Hàn Hải Điện, Nhật Minh Giáo, Thanh Vũ Quốc, Điền gia, cùng các tông môn lớn nhỏ từng có va chạm với hắn đang ẩn mình trong dân gian, nhưng hắn cũng không vạch trần hay quấy rầy họ.
Không xuất hiện với dung mạo thật, Mạc Phàm cải trang thành một người khác. Hắn biết hiện tại dân chúng Triều Ca đều đang tôn sùng hắn, cũng phải thôi, hắn là cứu tinh, là người đã chống lại Thần Mẫu Gaia, cứu vớt hàng tỷ sinh linh.
Triều Ca Chính Dương bây giờ có năm pho tượng nổi tiếng nhất.
Phía Tây Bắc là Đọa Lạc Viêm Quân Lucifer, cũng là tông chủ Quỷ Cốc Tông, đại diện cho Quỷ Cốc Tông.
Phía Đông Bắc là Triệu Bồ Tát Triệu Mãn Duyên. Trong thảm họa lần trước, Triệu Mãn Duyên cũng đã kịp thời che chở cứu được một bộ phận không nhỏ người dân, miễn cưỡng được tạc tượng xây miếu thờ.
Tại Nam Thành Minh Nguyệt Cung, vị trí này xưa nay không đổi, thuộc về Minh Nguyệt Thần Cơ.
Trong Thiên Vực Triều Ca, tại trung tâm Chính Dương, pho tượng nổi bật nhất, lớn nhất, vĩ đại nhất, cao trăm vạn trượng sừng sững chọc trời, không ai khác chính là Thiên Hạ Thánh Minh, Hạo Nhiên Sở Giang.
Bốn pho tượng ấy nằm bên trong kết giới thành Triều Ca.
Còn ở bên ngoài thành, ngoài kết giới, đứng sừng sững uy nghiêm giữa bụi mù và giông bão của sa mạc tận thế chết chóc, đó là pho tượng thứ năm, thẳng tắp mà vững chãi huy hoàng.
Xích Miện Pháp Thần.
Trong mắt chúng sinh của Siêu Duy Vị Diện, Sở Giang là người gồng gánh, gieo mầm sống trong tuyệt vọng tận thế. Nhưng Mạc Phàm mới là người dẫn đường, đi khắp nơi cứu vớt những hạt giống sinh mệnh đang dần khô héo rải rác khắp mọi ngóc ngách.
Nếu Mạc Phàm không cứu người, Triều Ca cũng chỉ là Triều Ca.
Mạc Phàm cứu người, Triều Ca liền trở thành một Siêu Duy Thần Lục thu nhỏ.
Ân tình này của hắn, không lời nào có thể diễn tả cho hết được.
Mạc Phàm biết rõ mọi người yêu mến mình, cho nên hắn mới thay đổi dung mạo để đi lại cho thuận tiện. Hắn vẫn thích cái cảm giác muốn tự tại là có thể tự tại, để bản thân có thể ung dung ngao du sơn thủy nhân gian, thậm chí có thể dễ dàng đặt mông xuống ngồi ăn ngon lành một tô hủ tiếu rồng hay xiên kẹo hồ lô ven đường.
Tìm một lầu các có phong cảnh và tầm nhìn tuyệt phẩm, trên đường đi Mạc Phàm thỉnh thoảng bị vài nữ tử chú ý đến dung mạo mà ghé lại làm quen. Hắn cũng hài hước hóm hỉnh, đến đây du ngoạn, trêu hoa ghẹo nguyệt một chút cho vui, dù sao cũng đã lâu không hưởng thụ cái thú vui phong trần này. Hắn nhận lời mời, đi theo một nữ tử đượm nét cổ xưa lên đến lầu mười ba, nơi có thể thu trọn vẻ phồn hoa và mỹ lệ của Phúc Lộc huyện vào trong đáy mắt.
Nghe nói Mộng A Viện này là nơi làm ăn phát đạt và nổi tiếng nhất toàn bộ Triều Ca trong vòng 5 năm nay, quả nhiên đắt khách là có lý do.
Trong phòng VIP dành cho người có tiền, suối nước nóng trong phòng tuôn chảy, tiếng nhạc cổ du dương, đèn hoa lộng lẫy, hơi sương mờ ảo phả đầy mặt, sau lưng còn có các nữ tiếp viên khác đấm bóp hầu hạ. Mạc Phàm ngồi chờ nữ chủ quán rót thêm rượu, uống một hơi cạn sạch, miệng lại ăn cá hấp, đúng là hưởng thụ thượng hạng.
Nữ chủ quán rất đẹp.
Công nhận là đẹp.
Không phải dạng mỹ nhân tuyệt phẩm như Điện Tôn Lạc Nhạn, nhưng nữ chủ quán cũng có thể xếp vào hàng quốc bảo của Triều Ca.
Hai nàng cộng lại, cộng thêm tất cả các nàng trong quán này, gộp lại may ra mới sánh được với nhan sắc của Asha Corea.
“Tiểu ca, có cần tiểu nữ tử ở đây bồi tiếp không? Chỉ là ta e rằng ta còn lãng phí khí chất của ngài hơn cả rượu thịt và phong cảnh này đấy.” Nữ chủ quán nũng nịu hỏi.
“Có người hơn cả cô sao?” Mạc Phàm ngạc nhiên hỏi.
“Đương nhiên.” Nữ chủ quán đáp.
Nàng cười để lộ lúm đồng tiền, vừa xinh xắn vừa cởi mở dễ gần.
“Có thể giúp ngài bày thêm hai chén, chuẩn bị vài đạo cụ kích thích, ngài có muốn kiểu nào bạo dạn hơn không?” Nàng giảo hoạt hỏi.
Mạc Phàm chỉ lắc đầu nói: “Không cần.”
“Sao ta lại có cảm giác ngài rất vội nhỉ, hôm nay ngài đi tiếp khách đặc biệt sao?”
Nhìn thấy Mạc Phàm cải trang thành một tiểu ca tuấn tú rạng ngời, nữ chủ quán quả thực có chút thiện cảm, nàng chân thành ghé sát lại nói: “Có ạ, suốt hai năm qua, mỗi quý một lần có một vị công tử đẹp đến vi diệu. Hơn nữa, nghe nhiều nữ tử tiếp khách nói người này khỏe… khỏe như trâu, mãnh như quỷ, tiền lại nhiều vô kể, lời lẽ phóng khoáng, cực kỳ biết ăn chơi, lại rất biết chiều lòng các nàng… Ngạch, tiểu ca, xin lỗi, ta lại mắc bệnh nghề nghiệp rồi. Hôm nay, ta có hẹn lần đầu rót rượu phục vụ người ta.”
Mạc Phàm chớp mắt hai, ba lần.
Ghê gớm.
Lợi hại như vậy.
Vị Dâm Đế nào mới xuất quan đã hủy hoại kỹ viện người ta mở ra rồi?
Bất quá, Mạc Phàm lại có một cảm giác quen thuộc.
Hắn hỏi lại: “Xin hỏi cao danh quý tính của vị công tử đó được không?”
Nữ chủ quán lắc đầu: “Chỗ của ta bảo mật danh tính khách hàng, thật xin lỗi.”
Chỉ thấy Mạc Phàm lấy từ trong không gian cất chứa ra 20 kim nguyên bảo, nhẹ nhàng nhét vào tay nàng.
“Trương Tiểu Hầu.”
Mạc Phàm cười.
“Trương Tiểu Hầu sao?”
Quả nhiên…
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Đi qua tận Siêu Duy Vị Diện rồi, vẫn giữ thói quen dùng nhân phẩm huynh đệ đi ăn bánh.
..............
Đề xuất Tiên Hiệp: Tu La Võ Thần (Dịch)