Chương 1429: Thay vợ gánh mười hai bến nước

..........

Hắn lại tiếp tục ngắm nhìn pho tượng của chính mình ở nơi biên ngoại xa xôi, trong lòng không khỏi có chút khó hiểu.

“Nói mới nhớ, Mộng A Viện dường như là tòa kiến trúc duy nhất có hướng phong thủy nhìn thẳng về phía pho tượng của mình thì phải, những tòa tháp lầu khác đều không có góc nhìn tương tự.”

Là tình cờ sao?

Lúc xây dựng đã quên xem hướng phong thủy?

Hay chủ nhân của Mộng A Viện, hóa ra lại là một người hiếm hoi sùng bái vẻ điển trai của chính mình?

Thời đại này, thật không dễ tìm đâu ra một người có thể công tư phân minh, có tầm mắt cao hơn dục vọng như vậy.

Vừa dứt dòng suy nghĩ, thu hồi lại tinh thần lực, Mạc Phàm cảm nhận được tiếng hò reo của rất nhiều thực khách đang uống rượu truyền đến từ dưới lầu. Dường như mỗi tầng lầu đi qua đều vang lên những âm thanh tương tự, mà toàn bộ đều là của đàn ông, còn phụ nữ thì dường như chỉ che miệng trầm trồ. Từ đó, hắn có thể kết luận rằng chắc chắn có một nữ tử tựa như minh tinh vừa xuất hiện trong viện.

“Bên dưới xảy ra chuyện gì vậy?” Mạc Phàm mở miệng hỏi vị nữ tử trẻ tuổi đang rót rượu bên cạnh.

Nhìn thì trẻ tuổi vô hại thế thôi, nhưng chắc chắn là một nhân loại cấp Thống Lĩnh. Nàng có nét thanh xuân rạng ngời, mở miệng cười tươi đáp: “Thường thường có thể khiến các khách nhân và mọi người xôn xao trầm trồ như thế, chắc chắn là Diệp sư tỷ đến rồi.”

“Diệp sư tỷ?” Mạc Phàm hơi ngơ ngác.

Tòa viện này tên là Mộng A Viện.

Diệp Mộng A!?

Dù không mấy tinh tế trong chuyện tình cảm nam nữ, nhưng gặp phải chuỗi trùng hợp thế này, hắn cũng bắt đầu lờ mờ đoán ra được điều gì đó.

“Thu hút đông đảo người hâm mộ như thế, chứng tỏ nàng rất đẹp sao?” Mạc Phàm thăm dò hỏi.

“Như minh tinh thánh nữ vậy đó. Đừng nói chỉ trong Mộng A Viện này, cho dù đặt nàng ở bên ngoài, khí chất quyến rũ chỉ sợ cũng át vía toàn bộ nữ tử thiên hạ. Ban đầu ta còn tưởng nàng là tỷ muội của Minh Nguyệt Thần Cơ nữa chứ, chỉ có các nàng mới có thể so sánh với nhau.” Nữ tử duyên dáng đáp.

“Ca ca, huynh tuấn tú như vậy, không bằng đi xuống xem thử vận may đi.”

Mạc Phàm không còn nghi ngờ gì nữa, trực tiếp đưa thần thức lưu chuyển vào Kiếm Đạo Trường Hà, cuối cùng phát hiện quả nhiên suy nghĩ của mình là đúng.

Nàng đã rời đi rồi.

Nàng đã rời đi từ khi nào?

Suốt 48 năm chuyên tâm bế quan trong thế giới tinh thần, Mạc Phàm vì lo sợ dục vọng tâm ma nên quả thực không có tiến vào Kiếm Đạo Trường Hà mỗi ngày mỗi giờ để ngắm nhìn thân hình quyến rũ của nàng.

Hóa ra nàng đã rời khỏi, đã xuống núi rồi!

....

Theo dòng người huyên náo, Mạc Phàm bất giác đi vào một tòa Trúc Lâu ở tầng bảy của Mộng A Viện. Đây là một tầng lầu được xây dựng hoàn toàn giữa rừng trúc liễu, rộng chừng 9 vạn mét vuông, bên trong tràn ngập tiếng cổ cầm du dương. Khi bước vào nơi này, Mạc Phàm có thể cảm nhận được một tia khí tức quen thuộc.

Âm thanh du dương từ mái vòm điêu khắc phía trên vọng xuống, không có bất kỳ một vị tiên tử nào đang đàn tấu, nhưng mỗi người đều có thể nghe thấy. Có lẽ đó là linh vận tỏa ra từ rừng trúc liễu đang xào xạc theo gió. Chỉ cần chăm chú ngắm nhìn nó, ngắm nhìn những đóa hoa liễu phớt hồng phiêu tán trong rừng trúc, nội tâm ô trọc liền sẽ được gột rửa.

Một cành Thanh Liễu Diệp Trúc rủ xuống trước mắt Mạc Phàm, hắn theo bản năng đưa tay gạt ra, đứng giữa dòng người tấp nập, cùng những người khác chiêm ngưỡng.

“Huynh đài, có chuyện gì vậy?” Mạc Phàm bắt lấy vai một gã hán tử vạm vỡ, hỏi.

Gã hán tử quay đầu nhìn hắn một chút, rồi hất vai làm tay Mạc Phàm rơi xuống, cao giọng nói: “Thử kiếm chứ sao, ngươi không biết à? Trong vòng nửa năm nay, mỗi tuần một lần Diệp cô nương sẽ đến Hoa Trúc Liễu này để rèn kiếm. Hộp kiếm trong tay nàng sở hữu Cửu Tinh Bắc Đẩu Danh Kiếm. Quần hùng tứ phương lên bao nhiêu không quan trọng, chỉ cần có một người đánh bại được một thanh Ngự Danh Kiếm của nàng thôi, sẽ được thưởng lớn.”

“Cửu Tinh Bắc Đẩu Danh Kiếm?” Mạc Phàm khẽ sững sờ.

Đây không phải là các loại danh kiếm truyền thuyết trong Kiếm Đạo Trường Hà sao?

Mạc Phàm đã từng nhìn qua, thấy ở một dòng thời gian cổ đại nào đó từng xuất hiện mấy vị Kiếm Thánh. Có thể không cùng một vị diện, chỉ biết rằng mỗi một đời Kiếm Thánh sau khi lĩnh hội được kiếm cảnh cao siêu và tiến vào Kiếm Đạo Trường Hà do Phong Thanh Dương mở ra, thường sẽ dùng bóng ảnh của mình để cất giữ Danh Kiếm vào cuối đời.

Ngoại trừ Ỷ Thiên Kiếm của Phong Thanh Dương, còn có chín thanh khác cũng thuộc các vị diện khác. Mạc Phàm cũng kinh sợ, không ngờ Asha Corea lại có thể bá đạo đến mức xông qua các dòng thời gian khác để lấy kiếm.

Không, không đúng.

Nàng không có khả năng này.

Tình huống có thể xảy ra là, Asha Corea có lẽ đã kế thừa Kiếm Cảnh của Phong Thanh Dương. Nàng có thể dựa vào tuệ kiếm và kiếm nhãn để nhận được sự tán thưởng của các Danh Kiếm cổ đại ở các dòng thời gian khác, sau đó lại dùng một kỹ xảo nào đó tương tự Kiếm Đạo Trường Hà, chém ra lỗ hổng, dùng thiên phú Kiếm Thế để triệu hoán tất cả Danh Kiếm xuyên qua.

Đây là trường hợp duy nhất mà Mạc Phàm tin tưởng.

“Đánh thắng sẽ được thưởng thứ gì?” Mạc Phàm đột nhiên hứng thú hỏi.

“Đánh thắng một kiếm thưởng 10 kim nguyên bảo. Đánh thắng tổng cộng chín kiếm, thưởng một đêm mặn nồng cùng nàng.” Một vị nữ tử da xanh có nét đẹp khỏe khoắn cười lớn nói.

Mạc Phàm sững sờ.

Lão bà, không cho phép ngươi chơi lớn như vậy!!!

“Ngươi là nữ nhân, ngươi ở đây chắc là vì muốn tiền phải không?” Mạc Phàm vuốt trán, muốn hỏi thêm một chút.

Chỉ thấy nữ tử da xanh cười, xô Mạc Phàm một cái rồi nói: “Đừng ngốc như vậy, tiền ta không cần, ta muốn thân thể của nàng, một đêm mặn nồng.”

“?????” Mạc Phàm lại một lần nữa chết đứng.

Thì ra là một tiểu cô nương bách hợp...

So với 90 kim nguyên bảo, dĩ nhiên rất nhiều người đến đây, cả nam lẫn nữ, đều nguyện ý được chạm vào thân thể của vị Thánh Nữ kia hơn.

...

Keng!

Một vầng hào quang nhu hòa mà duy mỹ, mái vòm điêu khắc phát ra một tiếng nổ lớn, một chùm quang ảnh đặc biệt rơi xuống, ngay sau đó liền thấy một dáng người thướt tha động lòng người hiện ra trong ánh sáng dịu dàng ấy.

Nàng không ra tay.

Nàng chỉ đơn thuần mở hộp kiếm ra.

Hộp kiếm xòe ra như một chiếc quạt, bên trong tùy ý có một thanh kiếm hưởng ứng Tuệ Kiếm của nàng, được ban cho linh ý, tự thân thanh kiếm chuyển động như có thần nhập.

Bất cứ một thanh kiếm nào được rút ra, quần hùng vẫn không cách nào kháng cự nổi, lên bao nhiêu người cũng sẽ bị tùy ý chém lui.

Chỉ là một tầng lầu rừng hoa trúc không lớn lắm, nhưng với kiếm nghệ siêu việt của mỗi một danh kiếm, hết lần này đến lần khác, những cường giả Vương cảnh, Đế cảnh, thậm chí cả Quân cảnh vừa xuất hiện đều lần lượt bị chém rụng.

Asha Corea nhẹ nhàng đạp trên nhánh liễu thanh trúc, mái tóc dài màu trà xanh rêu hút mắt. Đến khi nàng buồn chán ngáp một cái rồi ngồi xuống cành liễu, sự bất cẩn lại để lộ ra đường cong ưu mỹ khiến bao kẻ ngẩn ngơ.

Asha Corea có lẽ cần rèn kiếm.

Cửu Đại Danh Kiếm càng được tôi rèn bởi thực chiến sẽ càng thoát thai hoán cốt, hiển lộ linh tâm, phát huy ra sức mạnh cường đại hơn. Cho nên nàng mới rảnh rỗi mỗi tuần một lần tổ chức một lễ hội đấu kiếm long trọng và náo nhiệt như vậy.

Nàng cứ thế ngồi đó buồn ngủ ngáp dài, mặc cho mấy thanh kiếm của mình được tùy ý đem ra giao đấu.

Đột nhiên, Asha Corea men theo ánh sáng trên cành liễu đi vào trong đám người. Giữa dòng người tấp nập, nàng liếc mắt một cái liền thấy được Mạc Phàm.

Cho dù hắn đã hóa trang, nhưng không qua nổi ánh mắt của nàng.

So với dáng vẻ ban đầu nàng nhìn thấy ở Cố Đô, hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều. Mái tóc màu xám khói, một đôi con ngươi màu nâu đen, sạch sẽ, từng trải, mà gương mặt tuấn tú cũng đã nhuốm màu sương gió, đã có nếp nhăn. Nụ cười nhàn nhạt trên môi lại càng giống một lão hồ ly giảo hoạt đang quan sát tất thảy xung quanh.

Asha Corea nhìn thấy Mạc Phàm.

Đương nhiên, chiều ngược lại cũng vậy.

Từ trước đến nay, Mạc Phàm luôn cảm thấy mình và vị tình nhân gợi cảm này phảng phất có một loại ăn ý đến tột độ.

Không phải Mục Ninh Tuyết, không phải Tâm Hạ, cũng không phải Vĩ Linh Hoàng.

Asha Corea mới là người hợp cạ, hợp khẩu vị dâm tặc của Mạc Phàm nhất.

Loại ăn ý này dường như đã tồn tại từ lúc mới quen, từ Cố Đô cho đến thế giới Học Phủ chi tranh, về sau này cùng đi xuống Hắc Ám Vị Diện cũng là như thế.

Suốt chặng đường đi tới, ăn ý ngay lập tức.

Asha Corea đột nhiên ngước mắt lên, nhìn qua đám người đến ứng tuyển thi đấu, sau đó thu hồi tất cả danh kiếm về hộp. Nàng lại chăm chú nhìn vào đôi con ngươi của Mạc Phàm, thản nhiên nói: “Chư vị, hôm nay có một tên ác bá muốn đối đầu với ta. Ta tâm tình không tốt, lại không muốn xuất thủ. Nếu mọi người có thể thay ta trừng trị hắn, phần thưởng lần này, vẫn sẽ thuộc về người cuối cùng đánh cho hắn què chân.”

Lời vừa dứt, theo ánh mắt của nàng, tất cả mọi người liền quay đầu, dồn dập hướng ánh mắt về phía Mạc Phàm.

Rất nhiều người trong số họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Chỉ là, đánh không lại danh kiếm thì thôi đi, một tên ngáo ngơ trông có vẻ nghèo hèn này, chẳng lẽ bọn họ cũng đánh không lại?

Nếu đánh không lại, vậy còn mặt mũi nào mà hành tẩu trong thiên hạ.

Trong phút chốc, từng đám người lần lượt vây quanh Mạc Phàm, cũng không có ai hỏi han sự tình, chỉ từ đầu đến cuối tạo thành một vòng cung khóa chặt hắn lại.

Mạc Phàm ngơ ngác nhìn Asha Corea một chút.

Sau đó lại nhìn đám người bất chấp đạo lý muốn gây sự với mình xung quanh, dở khóc dở cười nói: “Thật ngại quá, các vị suy nghĩ cho kỹ, lão bà nhà ta hôm nay thật tình có chút nóng giận, chuyện bé xé ra to, có lẽ đêm qua ta chưa làm nàng đủ nóng người. Các vị xin lùi lại, để ta tới bắt nàng.”

Đám đông lúc này như lửa đổ thêm dầu. Một gã đàn ông đầu trọc xăm trổ đầy mình đứng lên, chỉ tay về phía Mạc Phàm mắng: “Dám bảo Diệp cô nương là lão bà của ngươi, cái miệng của ngươi, rõ ràng là ác bá chuyên hãm hiếp con gái nhà lành, tội đáng muôn chết!”

“Phải phải, mọi người xông lên trừng trị hắn!”

“Hắn dám khinh nhờn Diệp thánh nữ, chém đầu hắn!”

“Đúng đúng đúng, chính là cái bộ dáng này, hắn đang thèm thuồng thân thể Thánh Nữ nên mới nói liều, nội tâm hắn khẳng định còn đen hơn cả bùn than, chém!” Một vị nữ tử da ngăm cầm trong tay Hỏa Lôi Cung kích động nói.

Asha Corea giờ khắc này mới có trò vui để xem, nàng đứng lên, thậm chí còn cố tình nháy mắt với Mạc Phàm một cái để cổ vũ.

Mạc Phàm cũng chỉ biết đứng hình cười khổ.

Mới ban nãy còn là thần minh được mọi người thành kính sùng bái.

Trong chốc lát, lại bị các lão bà của mình dồn vào con đường của một tên dâm tặc tà ác.

Thôi được rồi.

Đội vợ lên đầu là trường sinh bất lão.

Lão tử hôm nay, đành phải đối đầu với cả thiên hạ vậy.

“Đang lo không có chỗ để ăn một bữa ngon, đa tạ mấy vị cái miệng bừa bãi, để cho ta không có một chút gánh nặng trong lòng, cũng xứng đáng với thân phận một người chồng thay vợ gánh mười hai bến nước.” Ánh mắt Mạc Phàm thay đổi.

Khí tức hung ác trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ Trúc Lâu.

Bao gồm cả Triệu Mãn Duyên đang ngồi ăn sò huyết ở tầng thứ tư cũng cảm nhận được một phen kinh động, phải đứng bật dậy.

............

✿ Vozer . vn ✿ Cộng đồng dịch VN

Đề xuất Linh Dị: Trảm Thần Chi Phàm Trần Thần Vực
BÌNH LUẬN