Chương 1428: Miệng lưỡi thế gian

...............

Chẳng hơi đâu đi bắt quả tang Triệu Mãn Duyên. Từng này tuổi đầu rồi, đâu còn là thanh niên trai tráng mà chen chân vào mấy chuyện thị phi đó nữa. Mạc Phàm bèn để nữ chủ quán đi làm việc của mình.

Hắn chỉ viết một lá thư tay, dùng không gian thần đồng gửi đến phòng ngủ của Eileen, nắn nót ghi lại một địa chỉ thân mật.

Mạc Phàm ngồi trong phòng, tiện tay bốc quýt cho vào miệng nhai, lưng ngả ra sau, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.

Tầm nhìn ở đây không tệ.

Từ Đông Thành có thể nhìn thẳng ra vùng biên ngoại.

Khi Mạc Phàm phóng tầm mắt ra phía biên ngoại, hắn vừa vặn trông thấy được chính diện một pho tượng sừng sững, hùng vĩ.

Pho tượng kia được đúc bằng một loại cẩm thạch quý hiếm đánh bóng loáng, tượng cao vút vạn dặm. Khuôn mặt được điêu khắc tỉ mỉ, lại được linh khí duy tâm cải tạo, quả thực ẩn chứa thần vận Thiên Đạo, toát lên khí chất hoàn mỹ y hệt như hắn.

Ngắm nhìn pho tượng của chính mình, Mạc Phàm không khỏi cảm thấy có chút tự hào.

Bỗng nhiên, hắn nhớ lại những ngày đầu mất đi ký ức, nhớ lại cuộc sống gian truân thống khổ khi tung hoành trong thế giới vô tận rộng lớn này. Hắn đã từng bước leo lên, đạp nát hết thảy âm mưu cùng thủ đoạn, nhìn thấu bộ mặt của tầng lớp cao nhất thế giới, biết được những bí mật tà ác từ thuở hồng hoang... Haizz, quả là một chặng đường dài đằng đẵng.

Hành trình này cũng gian nan chẳng khác nào chuyến đi Tây Thiên thỉnh kinh phổ độ chúng sinh của Đường Huyền Trang thuở trước.

Một hành trình trải qua kiếp nạn không thua kém gì thế giới ma pháp, thậm chí mỗi một kiếp nạn đều khiến người ta khắc sâu hơn sương máu cùng bão oán. Chỉ cần một chút sơ sẩy là có thể rơi vào địa ngục u tối, đạo tâm chỉ cần lung lay liền chắc chắn sẽ đọa vào hắc ám tuyệt vọng.

Hàn Hải Thẩm Tước.

Cuối cùng là Xích Miện Pháp Thần.

Ngồi trên tầng mười ba của Mộng A Viện, Mạc Phàm chỉ cần ngẩng đầu là có thể bắt gặp pho tượng huy hoàng, say đắm lòng người của một đời mình...

Khụ khụ, nơi giấc mộng bắt đầu.

Trớ trêu thay, trong khi pho tượng của hắn ở ngoài biên ngoại đang phải chịu đựng tai kiếp Thiên Đạo Diệt Tuyệt giáng xuống, thì ở trong thành, ngay nội thành Triều Ca, vô số bình minh bách tính lại chẳng mấy khi cầu phúc thắp hương cho hắn, mà chủ yếu quây quần quanh vị nữ thần lộng lẫy hơn ở Nam Thành.

Người người tấp nập, bọn họ vây quanh pho tượng đẹp đến cực điểm kia, dùng phương thức thành kính đặc biệt của riêng mình để biểu đạt tín niệm.

Nàng thậm chí còn chưa từng xuất hiện trong suốt trận thiên kiếp.

Thế nhưng nàng vẫn là Minh Nguyệt Thần Cơ được kính ngưỡng nhất tại Triều Ca này, địa vị có lẽ một chín một mười với cả nhân vật không thể chạm tới như Hạo Nhiên Sở Giang.

Mạc Phàm đột nhiên cảm thấy, con dân quả nhiên phần lớn đều bị cảm xúc nhất thời chi phối, sau đó mọi chuyện đâu lại vào đấy.

Trước đại nạn thì cầu cứu, miễn cưỡng đưa vị thần bất đắc dĩ là Mạc Phàm lên để thành kính tôn sùng. Đại nạn qua đi, con dân lại đâu vào đấy, xây dựng lại trật tự, kiến tạo lại tín ngưỡng của bọn họ.

Rõ ràng là họ cần một chỗ dựa tinh thần ổn định, một người có tâm tư tinh tế, có tín niệm khoan dung và kiên định, có thực lực để quản chế lâu dài, nhân từ mà không mềm yếu, nhẹ nhàng mà uyển chuyển, ân cần, vũ dũng, lại tràn ngập trí tuệ... So với mấy pho tượng chỉ hữu dụng một lần như Mạc Phàm, Lucifer hay Triệu Mãn Duyên, đương nhiên con dân bá tánh phần nhiều sẽ chọn Minh Nguyệt Thần Cơ để cầu an.

Trên thực tế, mọi chuyện diễn ra đúng y như vậy.

Những câu chuyện truyền kỳ về bản thân Mạc Phàm quả thực có chút mất trật tự và mang đậm tâm tư cá nhân.

Lại nhìn lại chính mình mà xem, làm quan thì bỏ dở giữa chừng.

Nhận quân lệnh xong lại quay đầu chém cả chủ thần.

Luyện kiếm thì lại làm mất kiếm.

Nuôi sủng vật thì để nó tự bơi vào ma giới rèn luyện.

Có một thị nữ xuất chúng, cuối cùng cũng chẳng biết bây giờ nàng đang ở đâu, làm gì, thật quá tắc trách.

Con dân cùng khắp nơi thương sinh, sao có thể yên tâm để một kẻ như hắn trở thành vị thần được thờ phụng để quản lý thế gian chứ?

Từ trong ra ngoài hắn đều toát ra vẻ tản mạn và không đáng tin cậy, thái độ thì bất tuân quy tắc, đối với quyền lực cũng chẳng màng danh lợi, suốt ngày chỉ nghĩ đến tương lai đen tối phía trước của bản thân, ai gây sự với mình thì chém, thậm chí còn bất chấp hậu quả mà đại khai sát giới.

Quả thật không phải là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho con dân.

Sùng bái và yêu thích chỉ là bề ngoài. Trước đây, Mạc Phàm đi trên đường chỉ cảm thấy mọi người tôn kính mình cũng không tệ, có lẽ họ yêu thích hắn vì những chiến tích anh hùng khoáng thế khi xưa. Nhưng bây giờ ngẫm lại, tôn kính và thắp hương quỳ lạy là hai chuyện khác nhau, hắn vẫn chưa đến mức trở thành một nhân vật tín ngưỡng.

Không ai lại đi tín ngưỡng một kẻ “hỗn loạn” cả.

Giữa hỗn loạn và trật tự, Mạc Phàm dĩ nhiên theo quán tính mà ngả về phía hỗn loạn.

Hỗn loạn mới là tự do tự tại.

Mạc Phàm chính là hiện thân của hỗn loạn, hành vi của hắn luôn hướng về việc phá vỡ quy tắc, hắn biết mình không thể nào gánh vác hương khói tín ngưỡng để cứu độ bất kỳ ai.

Bảo hắn đối phó với thiên tai hay quái vật vũ trụ hồng hoang tấn công, hắn còn có thể cân nhắc.

Bảo hắn ngày thường chăm lo những việc nhỏ nhặt, phù hộ người ta, xin lỗi, hắn không làm được.

Mạc Phàm dùng thần thức đi theo dòng người, cảm nhận được sự kính yêu của con dân đối với nương tử nhà mình, có thể thấy mỗi người đều rất sùng bái. Có vài cố nhân là cường giả Chủ cấp, Vương cấp mang theo cháu gái của mình, từ từ kể lại ân huệ mà họ từng nhận được. Theo họ, khi đối mặt với tai ương và khổ nạn không thể chống cự của thế gian, có người đứng ra lên tiếng vì họ đã là ân đức cực lớn, huống chi còn trực tiếp dang tay nâng đỡ như Minh Nguyệt Thần Cơ.

Phần chân thành đội ơn này của con dân không pha tạp nửa điểm giả dối, quả nhiên vẫn là Minh Nguyệt Thần Cơ thích hợp trở thành tín ngưỡng đệ nhất Triều Ca. Nàng không làm việc lớn, chỉ chuyên làm việc nhỏ, những việc nhỏ nhặt và vụn vặt, chân thành tích tiểu thành đại, trăm năm chưa từng dao động.

Nói thật, Mạc Phàm càng lúc càng nhìn không thấu. Nếu như nói Mang Đế Horakhty mang đến cảm giác của mối tình đầu thanh xuân, mang đến sự thoải mái đến cực điểm cho người ở bên cạnh, vậy thì Minh Nguyệt Thần Cơ lại giống như người đã trải qua hết thảy thống khổ bi ai thảm khốc nhất, thu mình vào vỏ ốc, điềm đạm mà thấu hiểu thế nhân, cũng vì thế nhân mà dần dần trả lại từng chút một.

Rốt cuộc bí mật đằng sau hai nàng là gì?

Rõ ràng là cùng một người, nhưng lại mang đến cảm giác về tuổi tác và trải nghiệm nhân sinh vô cùng khác biệt...

Bất quá, chưa kịp quan tâm đến vấn đề đó, ánh mắt Mạc Phàm đột nhiên co rụt lại.

Con dân đến thành kính thì thôi đi, điều khiến Mạc Phàm đang yên đang lành bỗng khó chịu ra mặt chính là, hắn đột nhiên nghe được vài lời nguyền rủa cay nghiệt bàn luận về mình. Nào là hắn không biết xấu hổ núp váy Minh Nguyệt Thần Cơ, là nam tử mặt dày ăn nhờ ở đậu, thậm chí còn có cả gian tình, đập chậu cướp hoa, không biết thân phận mà dám tơ tưởng nữ thần...

Quả nhiên bao nhiêu công trạng rồi cũng sẽ theo thời gian bị người đời lãng quên. Chỉ vì Minh Nguyệt Thần Cơ của các ngươi đối với ta sủng ái hơn một chút, các ngươi liền không tiếc lời, dùng lưu ngôn phỉ ngữ mắng ta thành cái dạng này...

Không xứng!?

Ta không xứng với nàng chỗ nào chứ!?

Mẹ kiếp, các ngươi xứng chắc? Giỏi thì rước nàng về mà nuôi đi.

Tốt cho ta quá, các ngươi mà bắt được nàng đi, ta sẽ thắp nhang cho các ngươi, để khỏi phải bị nàng bám riết lấy ta như âm hồn bất tán.

Mạc Phàm tự nhiên cảm thấy có chút uất ức.

Nói là họ thờ phụng Minh Nguyệt Thần Cơ, chi bằng nói, đám con dân này cũng giống như lũ vượn, thèm thuồng nhỏ dãi cơ thể của nàng, sau đó lại dần dần nảy sinh lý niệm, ghen ghét với cả người đàn ông bên cạnh nàng.

“...”

Đúng là miệng lưỡi thế gian.

“Thôi được rồi, tiểu thê nhà mình xinh đẹp, làm gì cũng đúng, cũng được người đời ủng hộ. Để nàng nhận tín ngưỡng coi như cũng không phải tình huống quá tệ, ngoại trừ việc có khả năng một ngày nào đó nàng sẽ nổi giận một chưởng mưu sát phu quân.” Mạc Phàm tự lẩm bẩm.

............

✺ Vozer ✺ VN dịch cộng đồng

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư
BÌNH LUẬN