Chương 1438: Gặp Nhau (Hạ)

............

“Lão già, ông chém gió hơi quá rồi đấy, con gái nhà ông mà cũng đòi thi thố cái gì? Có biết giải đấu Pháp Vương quy tụ toàn thành phần gì không? Thượng vị Cấm Chú cũng chỉ là rau thôi đấy.”

“Phải phải, cháu gái ông xinh đẹp như vậy, chẳng bằng gả cho tôi đi, cần gì phải tham gia chốn nguy hiểm đó?”

Ông lão bán hủ tiếu nghe những lời trêu ghẹo trơ trẽn của đám thanh niên đang săm soi cháu gái mình, trong lòng nửa tức giận, nửa lại tự hào vì cháu gái mình quả thực xinh đẹp tuyệt trần. Nhưng từ đầu đến cuối, ông không biểu hiện ra mặt, cũng không muốn đôi co thêm, chỉ cười cười rồi tiếp tục công việc buôn bán.

Dù sao đi nữa, nơi này canh gác nghiêm ngặt, trên rất nhiều tháp canh đều có cao thủ của Liên Hợp Quốc và Hiệp Hội Ma Pháp ngũ châu trấn giữ, sẽ không có kẻ nào thực sự dám gây rối đánh nhau ở đây.

Lúc này, thiếu nữ tiến đến, dùng tay kéo vành mũ lưỡi trai lên một chút rồi trừng mắt nhìn đám thanh niên ồn ào kia. Chẳng hiểu vì sao, cả đám đều mặt mày tái mét, thiếu chút nữa là hồn bay phách lạc.

Chưa đầy 30 giây sau, không còn ai dám mở miệng làm khó ông cụ nữa.

Cô gái kéo tay ông lão bán hủ tiếu, thì thầm gì đó.

Chỉ thấy ông cụ không giận, mỉm cười nói: “Không sao, không sao, ai mà chẳng muốn khoe khoang khi có đứa cháu gái xinh đẹp tuyệt trần chứ? Ra vẻ ta đây một chút để kiếm thêm chút tiền quà vặt, miễn bọn chúng đừng chém gió quá đà là được.”

Thiếu nữ ngẩng đầu nhìn ông nội: “Ông lại khoác lác gì với người ta rồi?”

“...Đâu có. Có hay không thì ta cũng chưa từng đem cháu ra khoe khoang.” Ông cụ vội vàng khoát tay, có chút lúng túng nói.

Thiếu nữ bĩu môi: “Thật ra con biết hết. Mỗi lần bà nội không cho ông vào nhà, bắt ông ở ngoài lau cửa sổ là ông lại lôi con ra làm lá chắn, ông nội à, con nghi ngờ tính cách của cha là di truyền từ ông đấy.”

Ông lão bán hủ tiếu nhất thời trừng mắt: “Chuyện xấu trong nhà không thể đồn ra ngoài, con có biết không hả? Con nít con nôi, nói năng linh tinh. Thiên Hy, ta và bà nội con có một cách giao tiếp công việc rất đặc thù, ta thích tắm nắng nên mới ra ngoài lau kính thôi...”

Phong Nguyệt Cát cùng ông lão chính khách đi cùng mình tiến lại gần mua hủ tiếu, đột nhiên Phong Nguyệt Cát cười nói: “Ở đây, các cặp vợ chồng đều như vậy sao? Lần trước con đến nhà ông, hình như ông cũng đang bị đuổi ra khỏi nhà, phải ngủ vật vạ ngoài đường.”

Gương mặt, đặc biệt là khóe miệng của ông lão đột nhiên co giật, ông lập tức biện hộ: “Tiểu quỷ, là ta thấy thời tiết đẹp nên muốn ra tắm nắng, đừng nói bậy.”

Phong Nguyệt Cát cũng không phải không biết cách châm chọc người khác, ngày xưa chơi với Trịnh Khắc Thiên, hắn cũng học được ít nhiều mấy màn đối đáp xã giao này.

Đoạn hội thoại này tình cờ bị cô gái nghe được, nàng liền nắm tay ông nội, châm chọc: “Bà nội cũng không sợ mất mặt giống như vị lão bá kia sao?”

Khóe miệng hai ông lão đồng thời co giật, Phong Nguyệt Cát cũng nhìn về phía thiếu nữ đối diện, trong mắt mang theo vài phần dè chừng.

Trải qua chuyện lần trước, Phong Nguyệt Cát vẫn còn rất ám ảnh, phụ nữ, đúng là sinh vật đáng sợ mà.

Nhất là kiểu phụ nữ có chiều cao tương đương với người lần trước, lại còn sở hữu nhan sắc mờ ảo mà sắc nét thế này, vạn nhất bị nàng ta tóm được...

À, không phải...

Sao hai người này lại cho cảm giác giống nhau đến vậy...

Bất luận là khí chất, lời nói hay dáng vẻ mơ hồ bên ngoài.

Dù cho thiếu nữ đã che đi nửa khuôn mặt, lại mặc đồ rộng rãi che đi đường cong cơ thể, nhưng Phong Nguyệt Cát vừa nhìn đã nổi hết da gà, sợ hãi đến mức bất giác lùi lại một bước.

“Huynh đệ, hân hạnh gặp mặt, nhưng sao ta thấy ngươi có mấy phần quen thuộc.” Ông lão chính khách đi cùng Phong Nguyệt Cát chủ động tiến tới, mang theo vẻ đồng bệnh tương liên, đưa tay phải ra với lão bán hủ tiếu.

Lão bán hủ tiếu đưa tay bắt lấy, tay còn lại vỗ vỗ lên tay người đồng cảnh ngộ, mỉm cười nói: “Xin chào, ông dùng một bát hủ tiếu không? À, còn có trà nữa, trà đào ngon tuyệt.”

Vị chính khách kia cười ha hả: “Ăn chứ, uống chứ. Mới gặp đã như quen, ăn uống thoải mái. Xin tự giới thiệu, ta là Thiệu Trịnh.”

Ông lão bán hủ tiếu cũng cười đáp: “Ha ha, ta tên Mạc Gia Hưng, hân hạnh.”

Vừa dứt lời.

Mạc Gia Hưng chợt nhớ ra điều gì, ông nháy mắt, Thiệu Trịnh cũng nháy mắt đáp lại.

Thiệu Trịnh chần chờ một chút, hạ giọng: “Mạo muội hỏi một câu, ngài có hai người con dâu, một người họ Mục, một người họ Diệp, đúng không?”

Khóe miệng Mạc Gia Hưng giật một cái: “Con trai ta còn chưa cưới vợ phát thiệp mời mà ngài đã biết hết rồi sao? Mà này, đừng tưởng ta không biết ngài là ai, vợ của ngài họ Cố, đúng chứ?”

“Khụ khụ!”

“Khụ khụ khụ!”

Bao nhiêu năm đằng đẵng gió sương chưa từng gặp lại...

“Sao ông lại bị đuổi ra khỏi nhà, phải ngủ ngoài đường thế này?” Mạc Gia Hưng thấp giọng hỏi.

Thiệu Trịnh cười khổ, khóe miệng co quắp: “Hết cách rồi, phận làm nam tử hán, ngày xưa tung hoành ngang dọc, hết thời thì về nhà chịu phạt. Mà nói ông đi, ông thì sao, ta chưa từng nghe nói mẹ của thằng nhóc Mạc Phàm có thói quen 'hành hạ' chồng mình đấy.”

Khóe miệng Mạc Gia Hưng tiếp tục run rẩy: “Ăn, ăn hủ tiếu đi. Đừng bàn về phụ nữ, có con cái đi xa nhà là tính tình liền luôn âm trầm cau có. Đã vậy, đứa cháu gái bất hiếu này thỉnh thoảng mới về thăm nhà, lại càng cau có gấp bội.”

Thiên Hy nhìn hai ông cụ tóc bạc phơ có hành động tay bắt mặt mừng kể khổ giống hệt nhau, không khỏi thấy buồn cười.

Thiệu Trịnh xưa nay vẫn luôn điều tra về Mạc Gia Hưng, trong quá khứ đã gặp gỡ không ít lần, có thể xem là tri kỷ. Thời Mạc Phàm còn ở thế giới ma pháp, hai người vẫn thường xuyên gặp nhau.

Thiên Hy không ở Hoa Hạ nhiều, còn Thiệu Trịnh thì đã về hưu, thỉnh thoảng mới xuất hiện, nên ban đầu nàng cũng không nhận ra ông.

Từ khi Mạc Gia Hưng rời Hoa Hạ sang Anh Quốc định cư, cũng đã hơn 20 năm, ông chưa từng gặp lại Thiệu Trịnh.

Hai lão già tay bắt mặt mừng, Mạc Gia Hưng bất đắc dĩ nói: “Đúng rồi, ngài Thiệu Trịnh, đây là cháu gái ta, tên Thiên Hy. Có lẽ ngài đã nghe qua về nó. Nó đến đây để tham gia giải đấu.”

Thiệu Trịnh gật đầu, nói: “Cháu trai của ta, tên là Nguyệt Cát.”

Về phần Thiên Hy, Thiệu Trịnh hiển nhiên là biết, mà còn biết rất rõ là đằng khác.

Phó Chính Án của Tòa Án Quốc Tế Tối Cao, nàng nổi danh như vậy, một người hết thời như ông sao lại không biết cho được!

Thiệu Trịnh còn biết, ở giải đấu lần này, Thiên Hy đang được xem là hạt giống số một, người có khả năng giành được ngôi vị Pháp Vương cao nhất.

Mạc Gia Hưng đột nhiên với vẻ mặt đầy cảnh giác nhìn về phía thiếu niên gầy gò, trông đặc biệt hiền lành tên Nguyệt Cát, nói: “Tiểu gia hỏa, cháu cũng tham gia sao?”

Nguyệt Cát gật đầu, lễ phép trả lời: “Vâng ạ.”

Mạc Gia Hưng cười hiền như ông bụt, nói: “Nhớ nương tay với Thiên Hy nhà ta đấy nhé. Biết chưa?”

Phong Nguyệt Cát dở khóc dở cười, miệng như bị khâu lại.

Trên thực tế, trong lòng hắn đang gào thét: “Lão bá, ngài nghĩ nhiều rồi. Nhìn nàng là biết không dễ chọc rồi, con nhất định sẽ tránh xa nàng. Con có cảm giác cháu gái ngài chính là cô gái từng bị con... vạn nhất đúng là nàng, con chết chắc.”

Thiệu Trịnh biết rõ câu chuyện của Phong Nguyệt Cát, đã nghe Bạch Phàm kể lại, biểu cảm đột nhiên trở nên có chút kỳ quái: “Hài tử à, tự cầu phúc đi.”

Thiên Hy từ đầu đến cuối vẫn im lặng, ánh mắt nàng đặt trên người thiếu niên có vẻ nhút nhát kia.

Phong Nguyệt Cát không cẩn thận liếc thấy nàng đang nhìn mình chằm chằm, đột nhiên rùng mình một cái.

Không ổn, có sát khí!!!

…………..

❖ Cộng đồng dịch VN Vozer ❖

Đề xuất Voz: Điều tuyệt vời nhất của chúng ta: Chúng ta - Thanh xuân
BÌNH LUẬN