Chương 1445: Thần Thánh Tinh Quang

.............

Nếu không phải là pháp sư, Nguyệt Cát đời nào có tư cách tham gia giải đấu này.

Chẳng qua, hệ giác tỉnh của hắn vô cùng đặc biệt, chỉ có duy nhất một hệ. Hắn đã giác tỉnh năm lần, nhưng cả năm lần đều là cùng một hệ. Cứ mỗi lần thức tỉnh, lại là hệ đó. Có lẽ, chính vì vị lão sư của hắn quá mức cường đại, đã thúc ép và kích thích thế giới tinh thần của hắn vượt ra ngoài khuôn khổ pháp tắc, khiến cho năm hệ của hắn hợp lại làm một. Dù năm hệ tu luyện theo những con đường và có tu vi khác biệt, nhưng tất cả đều quy về một hệ ma pháp duy nhất: Quang Hệ!!!

Một Cấm Chú, bốn nền tảng Siêu Giai.

Tất cả đều quy về một hệ Quang ma pháp duy nhất!!!

Có lẽ nếu Nguyệt Cát biết được lão sư Hạ Băng dạy phụ đạo cho hắn chính là một trong tam đại Thiên Phụ của Thế Giới Ma Pháp, lại còn là Tổ Thần khai sáng Quang Hệ, hắn sẽ không còn cảm thấy bất ngờ nữa.

Phải, người giác tỉnh ma pháp cho hắn chính là Chí Tôn Đế Hoàng Đại Thần Bàn Cổ năm xưa, Thiên Phụ Seiddark.

Phong Nguyệt Cát không cố đẩy mình vào tình thế nguy hiểm, cơ thể Vô Địch Quân Vương cũng không phải miễn nhiễm hoàn toàn với sát thương từ Cấm Chú, nó không có khả năng kháng cự tuyệt đối, chỉ làm suy giảm sát thương đến một ngưỡng nhất định, ít nhiều gì cũng sẽ bị trọng thương.

Ngũ Thải Tinh Quang!!!!

Khi Nguyệt Cát đột nhiên đối mặt với tử cục do liên hợp Cấm Chú tạo ra, vẻ mặt thiếu niên lại vô cùng tỉnh táo. Thần chú khẩu quyết quanh quẩn trong đầu, khiến đại não hắn vận chuyển cấp tốc, đưa ra phán đoán chuẩn xác về mọi thứ trước mắt. Cùng lúc đó, thân thể hắn đã có phản ứng.

Đôi mắt vốn nhân từ lương thiện của hắn trong khoảnh khắc hóa thành màu hoàng kim thánh khiết, khí tức trở nên thuần khiết tựa như vị Thủy Tổ Thiên Phụ năm xưa, bùng nổ chỉ trong nháy mắt.

‘Oanh’ một tiếng.

Luồng khí hoàng kim gần như nổ tung ngay tức khắc. Đối mặt với bốn Cấm Chú đang chính diện ập tới, thiếu niên quyết đoán nghênh chiến thay vì né tránh. Hắn không hề khinh địch, chỉ là từ thân thể nhỏ nhắn gầy gò kia lại toát ra khí độ Hạo Thiên bất phàm, một vẻ khẳng khái và dứt khoát, khiến người ta có cảm giác bờ vai vững chãi ấy có thể che chở cho cả ngọn núi hùng vĩ sau lưng.

Lôi Giới Cửu Cấm không thể cầm chân Phong Nguyệt Cát. Hắn đi thẳng xuyên qua lồng giam, tay trái chắp trước bụng, tay phải chắp sau lưng, phong thái ung dung tự tại, mặc cho bốn Cấm Chú hùng hổ đầy sát khí đang lao thẳng tới.

Một luồng kim quang mang uy thế đế vương bao trùm toàn thân, khiến thân thể hắn trông như được bao bọc trong một bộ thánh bào Nho gia bằng lụa vàng óng ánh. Ánh mắt hắn quét qua bốn vị pháp sư Cấm Chú, lập tức khiến cả bốn người đang lao tới phải kinh hãi như thể diện kiến Ngọc Hoàng tái thế.

Ầm ầm ầm ầm ầm oanh!

Tiếng nổ kịch liệt vang lên gần như ngay tức khắc. Những đạo Lôi Uy Chiến Phủ từ trên không trung chém xuống của vị pháp sư Cấm Chú cao to lực lưỡng đến từ Thổ Nhĩ Kỳ, chỉ trong nháy mắt đã va phải một quang ảnh quỷ dị nào đó rồi vỡ nát tan biến.

Vị pháp sư cầm búa lớn rơi xuống mặt đất, vô hại đứng đối diện thiếu niên đang ngập tràn kim quang hạo thiên, hô hấp dồn dập, tim đập chân run.

Lão cảm nhận được rất rõ ràng, đối phương vừa rồi đã dùng thứ gì đó trên tay đỡ đòn với tốc độ cực nhanh, khiến cho ma cụ chiến phủ đắt tiền của lão vỡ vụn ngay tại chỗ. Không sai, chính là vỡ vụn, cả ma pháp cũng hoàn toàn tan vỡ, tựa như đã va phải một loại sức mạnh tuyệt đối không thể chống cự.

Tay chắp sau lưng, Phong Nguyệt Cát cẩn thận không để người khác thấy bàn tay này đang nắm một chuôi kiếm không có lưỡi, giống như một ngọn đuốc không có lửa, phần trên chuôi kiếm rõ ràng là hư không vô hình.

Mà tay còn lại ở phía trước, thiếu niên không hề buông lỏng, hắn đột nhiên rướn người tới trước, túm lấy cổ áo vị pháp sư Cấm Chú to lớn lực lưỡng rồi kéo về phía mình, chân trụ xoay một nửa vòng compa khiến đối phương ngã xuống đất, tránh cho lão ta lãnh đủ đòn của con Mãng Xà đỏ rực đang lao tới từ sau lưng.

Đây là Cấm Chú dung hợp hỏa quang của một vị pháp sư Cấm Chú khác đang ập tới.

Phong Nguyệt Cát không hề có ý định truy sát ai, thậm chí vừa rồi còn cứu người ta một mạng, chỉ nhẹ nhàng buông tay để thân thể đối phương ngã nhào xuống đất.

Khi hắn xoay người cứu lão pháp sư lực lưỡng, đầu Mãng Xà Hỏa Quang khủng bố cũng đồng thời há to miệng từ sau lưng muốn nuốt chửng Nguyệt Cát.

Cái miệng của nó há ra, cảm giác như một tòa thành cũng không nhét vừa, Hỏa Quang nóng rực triệt để biến cả vùng sơn nguyên này thành dung nham núi lửa, biến mảnh thiên địa này thành một màu chói lòa không thể nhìn thẳng bằng mắt thường.

Những tưởng rằng luồng áo nghĩa Cấm Chú dung hợp khủng khiếp kia sẽ lập tức hòa tan thân thể nhỏ bé của thiếu niên ngay tại chỗ, nhưng sự thật lại không phải vậy.

Kịch bản hoàn toàn tương tự lúc trước, khi con Mãng Xà Hỏa Quang to như ngọn núi bị bàn tay cầm chuôi kiếm sau lưng của Nguyệt Cát quét ngang qua, trong khoảnh khắc vô thanh vô tức, thần không biết quỷ không hay, nó đã vỡ nát giữa luồng kim quang dày đặc, tựa như đã lao trúng thứ gì đó... hoặc đúng hơn là, bị thứ gì đó đâm thủng.

Hô hô~~~

Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, tất cả những động tác vừa rồi chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, dồn dập và liên tục.

Đúng lúc này, hai vị pháp sư Cấm Chú đang trong trạng thái bán đồng hóa Đại Đế Côn Trùng đã ầm ầm lao vào từ hai phía, cắt mặt Phong Nguyệt Cát ở khoảng cách chừng 5 mét. Bọn họ mang theo hai luồng độc trùng màu xanh thẫm cực mạnh, không chút nghi ngờ muốn tất sát thiếu niên có chữ đỏ nổi bật trên đầu này.

Nguyệt Cát vẫn giữ nguyên tư thế thẳng tắp sống lưng, đầu hướng về phía trước, hai mắt nhắm lại, một tay xòe ra trước ngực, miệng lẩm bẩm thần chú Cấm Chú.

Tu vi của Nguyệt Cát vốn chưa thực sự vững chắc, chính Hoàng đế Hạ Băng đã dạy bổ túc cho hắn con đường tắt Thần Chú tự kích hoạt tinh tử. Loại Thần Chú được chuẩn bị từ trước này sẽ dùng ma thuật tự động vẽ nên tinh đồ. Về mặt nào đó, nó chắc chắn mang lại hiệu quả tương tự, có chăng chỉ bị hạn chế ở chỗ khá máy móc như sách giáo khoa, không có tính sáng tạo.

Nhưng sáng tạo hay không không quan trọng, không cần chưởng khống đa dạng cũng được, không cần tùy cơ ứng biến cũng chẳng sao, bởi nó là văn mẫu, đồng nghĩa với việc, sức mạnh của nó không cần nghi ngờ, tuyệt đối ngang ngửa áo nghĩa.

Đông đông!!!

Một vòng Hồn Ảnh Ngũ Thải Tinh Quang hiện ra bao bọc lấy Phong Nguyệt Cát. Ánh sao năm màu lung linh hội tụ thành một hình nhân to lớn, sừng sững vững chãi, như muốn bảo hộ cho thiếu niên đang mang đôi giày độn.

Là một nam nhân.

Không thể nhìn rõ dung nhan của hồn ảnh khổng lồ này.

Thoạt nhìn có chút giống hình hài Khổng Tử.

Lại có chút mang dáng dấp của Hồng Quân Lão Tổ.

Nhưng bên hông lại đeo một thanh kiếm.

Dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt, tiên phong đạo cốt, thần thanh khí tuấn, thật đúng như mỹ từ trong sách miêu tả về một người có thể tề gia, trị quốc, bình thiên hạ.

Ngũ thải tinh quang chói lòa từ hồn ảnh bao phủ lấy Nguyệt Cát tỏa ra, hai vị pháp sư Cấm Chú bán đồng hóa Đại Đế Côn Trùng thậm chí còn chưa kịp tiếp cận đã bị luồng kim quang này chặn đứng.

Có cảm giác như không gian trì trệ, bọn họ bị một loại tinh quang kiên cố nào đó khóa chặt giữa không trung, vẻ mặt lộ rõ sự hoảng loạn tột độ.

..................

Đề xuất Voz: Bí mật kinh hoàng ở quán nét
BÌNH LUẬN