Chương 1444: Triệu Hoán Đấu Khải

........

Rè... rè... rè... rè... rè... rè... ~~~~~~~~~~~~~~~!

Toàn bộ thế giới giả lập chợt lóe lên như sấm chớp, âm thanh của hệ thống vang vọng trong tai mọi người, báo hiệu màn khai cuộc.

[Trận hỗn chiến giải đấu Pháp Vương chính thức bắt đầu, nội dung: Sinh tồn và thu hoạch điểm số cao nhất. Mời các vị tận lực đánh giết những cường giả khác để thu hoạch điểm tích phân của họ. Mỗi lần khu vực thế giới bị thu hẹp, hệ thống sẽ phát ra thông báo qua thiết bị tín hiệu não bộ. Xin chú ý, vòng tròn màu vàng là khu vực an toàn, bên ngoài khu vực an toàn chính là bị loại khỏi thế giới, xem như tử trận. Sau khi Pháp sư tử trận, điểm tích phân thu hoạch được sẽ giảm đi một nửa.]

......

Thiên Hy nghe rất rõ, vẻ mặt vô cảm, nàng đang quan sát địa hình nơi mình vừa được dịch chuyển đến.

Lại keng keng vài tiếng.

[Hệ thống nhắc nhở.]

[Ngài là hạt giống số một. Trong trận hỗn chiến tại thế giới giả lập lần này, ngài sẽ mang thân phận chữ đỏ để tiến hành khảo hạch. Mời cẩn thận ứng phó.]

“Chữ đỏ?” Thiên Hy khẽ nhíu mày, nghe như vừa giẫm phải cái bẫy chết người nào đó.

Keng!

[10 hạt giống đứng đầu đều là tên chữ đỏ, thứ hạng hạt giống càng cao, màu mực càng đậm. Như ngài hiện tại là chữ huyết sắc, mức độ cảnh báo nguy hiểm cao nhất đối với tất cả người tham gia. Ngoài ra, pháp sư không phải hạt giống nếu giết được hạt giống cũng sẽ đổi thành chữ đỏ.]

Ngay sau lời nhắc nhở, trong chớp mắt tiếp theo, Thiên Hy lập tức ý thức được điều gì liền ngẩng đầu lên. Nếu quan sát bằng thị giác của người bình thường, xung quanh rõ ràng không có gì xảy ra, nhưng chỉ cần là pháp sư có tinh thần lực cấp 10 trở lên, sẽ không khó phát hiện ra một dòng chữ tên nhân vật đang lơ lửng trên đỉnh đầu mình khoảng 2 đến 3 mét.

Thiên Hy là chữ đỏ, không nghi ngờ gì chính là dòng chữ huyết sắc đậm nhất, tỏa ra quang mang chói lọi.

Loại quang mang này như một lời cảnh báo cho tất cả những người khác rằng, họ sắp phải đối mặt với quái vật đáng sợ nhất giải đấu, cũng là kẻ có tiềm năng nhất cho ngôi vị Pháp Vương.

Đầu tiên, Thiên Hy ngưng tụ sức mạnh, nhanh chóng quan sát xung quanh.

Xung quanh không một bóng người.

Đây là một sườn núi nhỏ khuất nẻo, trên sườn núi cỏ dại mọc um tùm nhưng lại không có cây cối lớn.

Ở lại nơi này quá lâu sẽ rất dễ bị phát hiện, vì vậy nàng lập tức tìm một lùm cây tương đối cao để ẩn nấp, sau đó cẩn thận từng li từng tí leo lên đỉnh sườn núi.

Trước hết phải ẩn mình, sau đó xác định vị trí, tìm kiếm đối thủ, tính toán kỹ lưỡng để có phương án ứng phó tiếp theo.

Sống sót mới là quan trọng nhất!

Tuy Thiên Hy rất tự tin vào thực lực của mình, nhưng tự tin là một chuyện, nàng cũng không cho rằng mình có thể đường hoàng đối phó với sự vây công của nhiều Cấm Chú Pháp Sư đỉnh phong cùng một lúc. Người chứ không phải yêu thú, ma năng có hạn, thể lực có hạn. Hơn nữa, còn chưa biết cường giả nào bên phía Liên Hợp Quốc sẽ đột ngột xuất hiện.

Những người tham gia giải đấu Pháp Vương dĩ nhiên đều thuộc hàng ngũ Cấm Chú Pháp Sư đứng đầu thế giới ma pháp. Vài chục người trong số họ liên thủ, cộng thêm các loại đạo cụ và vũ trang khoa học tân tiến, chắc chắn có thể đối kháng với cả cường giả cấp Vô Địch Quân Vương.

Tên báo danh chữ đỏ rõ ràng là một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó có thể uy hiếp tinh thần kẻ địch, đối với những kẻ đơn thương độc mã chạm trán hạt giống Pháp Vương, chắc chắn là xui xẻo tận mạng.

Nhưng nếu bọn họ có đầu óc, nhất định sẽ liên thủ với nhau để săn lùng hạt giống. Nhiều điểm như vậy, ai mà không thèm muốn chứ.

Nói cách khác, phải cố gắng sống sót, để số lượng người tham gia giảm đi càng nhiều, thân phận chữ đỏ của mình sẽ càng an toàn.

Thiên Hy quan sát dòng chữ màu đỏ trên đỉnh đầu mình, chú ý đến sắc độ của nó, sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, nàng đã có kế hoạch.

Nàng mỉm cười rồi lặng lẽ rời đi.

........

Nhìn trên bản đồ, khu vực thế giới giả lập này có lẽ rộng bằng cả một vùng châu thổ, như vậy mới đủ không gian cho các Cấm Chú Pháp Sư di chuyển và thi triển ma pháp phạm vi rộng.

Khắp nơi là sông ngòi chằng chịt, thung lũng núi cao, những khu rừng rậm mênh mông, cùng hàng ngàn hang động, và những sơn cốc sâu thẳm, hẻo lánh. Hơn 800 Cấm Chú Pháp Sư đều tiến hành khảo hạch trong khu vực này, phương thức di chuyển vô cùng đa dạng.

Gần như theo bản năng, Phong Nguyệt Cát vội vàng tháo chạy, vốn định lao về phía sau để tránh đám người hung hãn đang đuổi theo, nhưng đột nhiên giữa đường, thiếu niên phát giác điều gì đó liền dừng bước, trong nháy mắt thay đổi phương hướng.

Phốc phốc phốc phốc!!!!

Một tấm lưới điện khổng lồ kêu xèo xèo ngay lập tức từ trên trời giáng xuống, bao trùm lấy con đường hắn vừa định đi, tạo thành một cái Cửu Cấm Cung Chi Lung, thậm chí là có đến bốn cái Lôi Đinh Tù Lao như vậy liên kết với nhau, tạo thành một nhà tù dày đặc.

Ngay sau đó, không khí xung quanh đột nhiên trở nên ngưng trệ, Nguyệt Cát chỉ cảm thấy thân thể mình bỗng nhiên cứng đờ, phảng phất có vô số luồng khí điện quang vờn quanh, cưỡng ép khống chế cơ thể hắn.

Bốn đạo thân ảnh gần như cùng lúc xuất hiện trong tầm mắt của hắn.

“Lên!” Một người trong đó hét lớn, tay cầm một thanh Chiến Phủ khổng lồ, lưỡi phủ to bằng nửa bánh xe bò. Cùng lúc hắn hò hét, trên người hắn đã có 10 vạn Tinh Tử Lôi Hệ phát sáng, nối thành tinh đồ cấm chú áo nghĩa, tinh đồ lít nhít bám vào thanh Chiến Phủ, mà những điểm sáng dường như cũng xuất phát từ chính thanh Chiến Phủ.

Sấm sét màu xanh bạo phát trong nháy mắt, thanh Chiến Phủ vốn đã khổng lồ dường như còn lớn thêm một vòng, bề mặt lưỡi búa bộc phát ra tầng tầng lớp lớp những luồng cuồng lôi sắc bén hình lưỡi liềm, nhắm thẳng về phía Nguyệt Cát.

Một đòn cấm chú trời giáng này đi đến đâu, cây cối, núi non xung quanh đều ào ào vỡ nát.

Ba bóng người còn lại cũng không hề nhàn rỗi, sự phối hợp của họ vô cùng ăn ý, tất cả đều là Cấm Chú Pháp Sư hệ Lôi. Lôi Giới cấm chú bốn tầng bao phủ lấy thiếu niên gầy gò chính là cấm chú trận pháp đã mai phục sẵn của bọn họ.

Ngoại trừ kẻ cầm Chiến Phủ, một người khác hai tay chuyển động, hệ ma pháp thứ hai trên người lóe sáng, từng luồng khí lưu Hỏa Quang dung hợp thành một con Mãng Xà không ngừng quấn quanh, cắn xé về phía Nguyệt Cát.

Hai bóng người còn lại thì cấp tốc lao lên, đôi cánh tay của họ biến dài ra một cách kỳ dị, tựa như càng của côn trùng, nhắm thẳng vào ngực bụng Nguyệt Cát mà đâm tới. Hai kẻ này chắc chắn là Triệu Hoán Sư, Triệu Hoán Sư được phụ thể không thể biến mình thành côn trùng như vậy, trừ phi họ đã đạt tới cấm chú áo nghĩa, tiến hành bán đồng hóa.

Bán đồng hóa khác với đồng hóa. Sau khi nền văn minh ma pháp phát triển, cụ thể là 10 năm trước, kế thừa tinh hoa pháp môn giảng dạy của Nhật Ánh, một học giả trẻ tuổi cực kỳ đẹp trai ‘chưa đỗ tiến sĩ’ tên là Phan Phan, tại bán đảo Đông Dương đã nghiên cứu thành công công trình pháp môn chuyển hóa và sáng tạo ra ma cụ Triệu Hoán Đấu Khải. Hai phát minh này đã đóng góp rất lớn vào công cuộc thay đổi và cải cách toàn bộ bộ mặt ma pháp hiện đại.

Vài năm sau khi công bố phát minh, rất nhiều thí nghiệm tại viện nghiên cứu ma pháp tân thời đại đã chứng minh hiệu quả xuất sắc, cuối cùng được thông qua. Bốn năm trước, Cấm Chú Triệu Hoán Sư đã được phép sử dụng ma cụ bán đồng hóa, nhờ vào bộ khải giáp tinh thần trên người để đồng hóa thành yêu ma.

Bán đồng hóa, về cơ bản, pháp sư không cần từ bỏ hình hài con người mà vẫn có thể đồng hóa thành yêu ma, chỉ cần tu vi đạt được Triệu Hoán Cấm Chú áo nghĩa, mặc Triệu Hoán Đấu Khải tinh thần trên người và nhuần nhuyễn pháp môn chuyển hóa là được.

Giờ khắc này, hai vị Cấm Chú Pháp Sư kia đúng là đã biến thành một con Bọ Ngựa và một con Bọ Cánh Cứng cấp Đại Đế.

Bọn họ hiển nhiên không phải đang truy đuổi, mà là đã mai phục sẵn ở đây. Giống như ôm cây đợi thỏ, chờ đợi Nguyệt Cát xuất hiện.

Trong nháy mắt, Nguyệt Cát dường như đã rơi vào tử cục.

Trước mặt là bốn kẻ mai phục.

Sau lưng là mười mấy kẻ đang truy đuổi.

Cảm giác nguy cơ mãnh liệt khiến cơ thể thiếu niên hơi run rẩy, loại cảm giác này hắn thực sự quá quen thuộc. Mỗi lần lão sư Hạ Băng tìm cách kích thích hắn, hắn liền có cảm giác như vậy.

Chính là cảm giác kích thích này!

Lúc đầu theo lão sư Hạ Băng phụ đạo và tu luyện, Nguyệt Cát tương đối không thích loại cảm giác kích thích trực diện này, nhiều lần tinh thần của hắn gần như không chịu nổi. Nhưng khi hắn dần quen với nó, hay nói đúng hơn, dưới loại cảm giác này, tốc độ tăng tiến tu vi của hắn nhanh hơn trước kia rất nhiều lần. Mỗi một lần tiến bộ của hắn đều vô cùng rõ rệt, đều là sự tăng trưởng vượt xa lẽ thường.

Phải, không nghe lầm đâu.

Thiếu niên Phong Nguyệt Cát, ngoài việc học chữ, học lễ, học đạo, học tác phong, và được Sở Giang cùng các lão sư ở thư viện huyện Phúc Lộc khai sáng thức tỉnh Duy Tâm Đạo Quả, Sở Giang chính là vị lão sư hắn yêu quý và kính trọng nhất, là người đã cho hắn tất cả. Nhưng Nguyệt Cát kỳ thực còn một vị lão sư ngoài giờ nữa, một năm chỉ gặp một lần, phụ đạo duy nhất một lần.

48 năm qua, người này đã giúp hắn giác tỉnh một thứ khác nằm ngoài lĩnh vực Siêu Duy Vị Diện.

Giác tỉnh ma pháp hệ...

Ân, hình như hắn cũng có...

...................

❖ Vozer — Cộng đồng dịch VN ❖

Đề xuất Tiên Hiệp: Khủng Bố Sống Lại (Dịch)
BÌNH LUẬN