Chương 1450: Màn cuối
...........
Không lâu sau đó, khu vực thế giới giả lập lại bắt đầu co rút lần áp chót, vùng an toàn thu hẹp đi không ít, dĩ nhiên vẫn lấy rừng ngập mặn làm tâm điểm, thậm chí còn tiếp tục thu nhỏ đến cực hạn.
Thiên Hy bây giờ không có khả năng xông ra ngoài.
Không nói đến thiên la địa võng mà kẻ địch đã giăng sẵn để mai phục nàng, chỉ riêng vùng tử vong đang ập đến cũng đủ để đào thải nàng, chắc chắn sẽ chết rất oan uổng.
Nhưng điều khiến Thiên Hy hơi kinh ngạc chính là, khi nàng chuyển sang phong cách chém giết trực diện, cho dù ngang nhiên mang danh hiệu ‘hạt giống số hai’ với dòng chữ đỏ trên đầu đi lượn lờ quanh khu vực trung tâm, vậy mà lại không có một đội cấm chú pháp sư nào xuất hiện.
“Đây đã là màn cuối, tại sao không thấy ai tiến vào?” Thiên Hy cảnh giác suy nghĩ.
Hệ thống không thông báo số lượng người bị loại và số người còn sống sót. Thật sự rất khó phán đoán tình hình bằng cách nhẩm đếm. Đến màn cuối cùng, thông tin về hạt giống sẽ không còn hiển thị trên bảng xếp hạng nữa, chỉ có thể nhìn thấy dòng chữ đỏ treo trên đầu, cũng không biết đối phương có bao nhiêu điểm.
Khu vực rừng ngập mặn xung quanh dường như không có ai đến, lộ ra một sự yên tĩnh lạ thường.
Điều này hiển nhiên rất kỳ quái.
Nói không có ai thì hơi quá, thực chất cũng có lác đác bốn, năm vị cấm chú pháp sư làm pháo hôi đi lạc đàn, nhưng rất nhanh đã bị Thiên Hy dùng khế ước không thể chống đỡ kia bạt một tai, đầu liền bị vặn gãy một góc 180 độ, chết ngay tức khắc.
Thế nhưng, như vậy là quá ít. Hiện tại thế giới bị co rút chỉ còn 15% diện tích ban đầu, vậy mà với tinh thần lực của nàng, vẫn không thể phát hiện ra tung tích của những người khác.
Thiên Hy nhẩm tính trong đầu, không thể nào nhiều người như vậy lại có thể cùng lúc không hẹn mà gặp, tìm cách tránh né mình, rời xa trung tâm, thật vô lý.
Chẳng lẽ lại tồn tại một quy tắc ẩn nào đó, bởi vì nàng đã tàn sát quá nhiều người một cách thần không biết quỷ không hay, nên ban tổ chức ngứa mắt, đày nàng ra đảo hoang một mình????
“Không.” Thiên Hy lập tức gạt bỏ đáp án này.
Nhiệm vụ là sinh tồn, nhưng kết quả là phải giết càng nhiều thì càng có lợi.
Cho dù là Liên Hợp Quốc cũng không dám giở trò tiêu chuẩn kép chơi xấu nàng như vậy!
Có Thứ Nguyên Âm Luật Heidy, Cung Đình Cẩm Y Vệ Bạch Phàm, Điện Chủ Thần Miếu Parthenon Perseus, cùng quân thủ Nguyệt Khuynh Hàn và quân thủ Steve là người quen, tạm thời có thể đảm bảo quy tắc sẽ công bằng, sẽ không có bất kỳ quy tắc bất ngờ nào chơi xấu một cá nhân trong giải đấu. Người nhà của nàng cũng nằm trong Ban Tổ Chức giải Pháp Vương, Thiên Hy tuyệt đối quả quyết điều này.
Mà cho dù ‘vạn nhất’ có chuyện đó xảy ra, giả như Liên Hợp Quốc lén lút giở trò ‘buff bẩn’ trong thế giới giả lập để đối phó Thiên Hy, nàng ngược lại sẽ càng vui hơn, bởi vì tín hiệu phát sóng chắc chắn được truyền về, Liên Hợp Quốc bắt buộc phải để mẹ của nàng, Mục Ninh Tuyết, theo dõi trực tiếp tại phòng quan sát. Nếu để mẹ nàng cảm nhận được không gian giải đấu có dị biến bất thường, không hợp quy củ...
------ Thế là xong đời, khỏi cần thi đấu đánh cược gì cả, đám cao tầng Liên Hợp Quốc chắc chắn sẽ chết sạch, thế giới sẽ đổi chủ một cách nhẹ nhàng.
Vì vậy, Liên Hợp Quốc bắt buộc phải dùng phương thức đấu trí công bằng để đánh cược.
Còn một trường hợp khác có xác suất xảy ra cao hơn.
Đó là có kẻ nào đó ngay từ đầu đã liên thủ, chuẩn bị sẵn phương án gài bẫy nàng ở khu vực trung tâm, có khả năng bọn chúng đã âm thầm giăng lưới phong tỏa phạm vi xung quanh. Vòng vây này, có lẽ không phải để đối phó với chính mình, mà ngược lại là để ngăn không cho người khác tiến vào, tránh cho đàn cá tự dâng xác đến hiến điểm cho nàng.
Liên Hợp Quốc có bao nhiêu kẻ đầu đầy sỏi sạn, không lẽ đám lãnh đạo cao tầng các quốc gia lại tính toán thua kém một thiếu nữ 22 tuổi như Thiên Hy, mặc kệ nàng có là Phó Chánh Án cơ trí tột đỉnh của Tòa Án Quốc Tế Tối Cao đi chăng nữa. Tối thiểu, về chất lượng, có thể nàng nhỉnh hơn, nhưng nếu lấy số lượng để bù vào thì khó mà bì được.
Ngay từ khi Thiên Hy tình nguyện tham gia ván cược dùng bản thân để lấy về thẻ đánh bạc cho cha, nàng đã lờ mờ đoán được tình huống này có thể xảy ra.
Xét về thực lực, nàng không ngán Liên Hợp Quốc. Song, xét từ góc độ người chủ mưu trên bàn cờ, Liên Hợp Quốc nắm giữ lợi thế bố trí thế trận, luôn là bên tấn công, còn việc phòng thủ dĩ nhiên là cực kỳ bị động.
Hiện tại khu vực thi đấu đã thu nhỏ đến mức chỉ còn một phần bảy, toàn bộ vùng tử vong tăm tối bên ngoài đang nhanh chóng áp sát khu vực trung tâm. Không còn nghi ngờ gì nữa, khu vực giải đấu sẽ tiếp tục co lại, cho đến khi trận chiến cuối cùng kết thúc.
Bây giờ mà còn có kẻ nào lảng vảng ở khu vực bên ngoài, chắc chắn sẽ chết.
........
Thời gian vẫn chậm rãi trôi.
Khi không gian co lại chỉ còn khoảng 3000 km vuông, Thiên Hy rốt cục cũng thấy được bóng dáng một người. Người này không phải ai xa lạ, mà chính là một thiếu niên có thân ảnh quen thuộc.
Dòng chữ đỏ trên đầu ám thị thân phận hạt giống, nhưng không biết đây là hạt giống số mấy, chỉ thấy trên khuôn mặt thiếu niên là một vẻ hiền lành nhã nhặn cùng nụ cười thân thiện vô cùng ôn hòa, dễ gần.
Tuy không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, thậm chí trong mắt nàng, đối phương còn có chút gì đó của một tên dâm tặc đáng ghét, nhưng không thể phủ nhận rằng, khí chất của thiếu niên quả thật phảng phất hạo nhiên chính khí.
Ở phía đối diện, Thiên Hy chậm rãi bước ra khỏi căn lều làm từ rễ cây. Sau khi ra đến trung tâm cánh rừng, nàng nhìn thấy Phong Nguyệt Cát với dáng vẻ giản dị, trong tay đang ôm một bé cún con lông xù màu nâu xinh xắn, trông giống loài Poodle. Tiểu cún này bị thương, khắp người được Nguyệt Cát cẩn thận băng bó, miệng thều thào rên rỉ, cố nép vào lòng thiếu niên, trên mặt còn lộ rõ vẻ sợ hãi.
Đôi mắt màu hồng nhạt của Thiên Hy thoáng hiện lên một chút bình yên, nhu hòa.
“Nó bị sao thế?”
Phong Nguyệt Cát bước từng bước lớn về phía khu vực của Thiên Hy. Cách nàng khoảng chừng sáu mét, hắn dừng lại.
Thiếu niên do dự một chút rồi nói: “Ta cứu nó trong đống đổ nát ở một ngôi làng gần đây, cũng không biết ai đã đưa nó vào không gian thế giới này.”
“Khả năng rất lớn là bọn họ đang thử nghiệm. Để đảm bảo thế giới giả lập đủ hiệu quả để duy trì sự sống cho vạn vật, họ sẽ đưa các sinh vật từ bên ngoài vào để kiểm tra. Khi kết quả an toàn như dự tính, giải đấu Pháp Vương mới được phép tổ chức. Có thể con cún chuột bạch này vì lý do nào đó mà bị mắc kẹt lại bên trong,” Thiên Hy trả lời thắc mắc của Phong Nguyệt Cát.
“Vậy xác của nó thì sao? Đây chỉ là ý thức thể? Nếu nó được đưa đến đây bằng cách thức giống chúng ta, nó phải nằm trong một khoang nào đó chứ...” Nguyệt Cát nhẹ giọng hỏi.
Thiên Hy lắc đầu, ngắt lời thiếu niên: “Là Triệu Hoán.”
Triệu hoán ma pháp mở ra thứ nguyên ma môn, loại ma môn này đáng sợ ở chỗ nó có thể bỏ qua rào cản không gian, xâm nhập vào cả thế giới giả lập. Về lý thuyết, thế giới giả lập vẫn là một loại không gian nào đó, không hoàn toàn là thế giới tâm linh ảo, nhân loại bây giờ vẫn chưa có đủ pháp môn và học thuyết để tìm hiểu chính xác về nó.
Thiên Hy tin rằng, nếu Triệu Hoán ma pháp có thể triệu hoán sinh vật vào thế giới ảo này, vậy thì một người đạt đến trình độ không gian ma pháp đủ cao, giống như cha nàng... hắn tuyệt đối cũng có thể từ thế giới thực xuyên vào mà không cần thông qua thiết bị mô phỏng tâm trí.
Có lẽ vì cảm thấy Thiên Hy sẽ không làm hại bé Poodle, nên Phong Nguyệt Cát mới thả nó xuống, dùng quang hệ tạo thành một băng chuyền lực đẩy, nhẹ nhàng đưa nó đến tay Thiên Hy.
Thiên Hy ôm lấy bé cún, ngửa nó ra xoa xoa bụng, quả thực đứng trước sinh vật đáng yêu này liền tự động nảy sinh cảm giác muốn cưng chiều.
Không thể không nói, hành động lương thiện của thiếu niên trong một giải đấu mang tính chất sát phạt, nơi cần một tâm lý máu lạnh để sinh tồn, dĩ nhiên đã là một điểm cộng lớn trong lòng thiếu nữ.
Thiếu niên đưa mắt nhìn nàng, nàng thì nhìn con cún. Thiếu niên có chút thẫn thờ đứng bất động, lần này Thiên Hy đã không còn đội chiếc nón lưỡi trai che nửa khuôn mặt nữa.
Là nàng!!!
Đúng là người phụ nữ đó.
Người ở con suối hôm hắn xuyên không qua vị diện rồi chìm xuống đáy hồ.
Hình ảnh đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, khuếch đại đến mức khó có thể quên đi, thậm chí là vĩnh viễn không thể phai nhòa trong tâm trí của Nguyệt Cát.
Hiện tại không còn chút bỡ ngỡ hay nghi ngờ nào nữa, hắn đã xác định chắc chắn, hoàn toàn là nàng!
Ánh mặt trời nhuốm sắc hồng, in lên đôi má trắng như bông tuyết, diễm lệ tuyệt luân, diện mạo tựa ngọc quan. Da thơm tựa phấn, môi hồng tựa son, toàn bộ nhan sắc của Thiên Hy hiện hữu, lần đầu tiên ngự trị trong đôi đồng tử của một thiếu niên lớn lên từ khu ổ chuột.
Ngược lại là Thiên Hy, nàng dùng thực vật hệ giao tiếp với các cổ thụ, ra lệnh cho chúng quấn lấy nhau để bảo vệ tiểu cún. Làm xong những việc đó, nàng mới một lần nữa nhìn về phía Nguyệt Cát.
Xem ra, bọn họ là hai người cuối cùng còn sống sót.
Lúc này, một tia sáng lóe lên trong đầu, nàng lập tức bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa ra là thế.
Hóa ra là thế.
Hóa ra là thế.
“Là vậy sao, các ngươi muốn đánh cược tất cả vào màn này, xem đến cuối cùng ai thu hoạch được nhiều điểm tích phân hơn?” Thiên Hy tự cười khổ nói.
“Hả?” Nguyệt Cát vẫn ngây ngẩn dõi theo nàng, nghe câu nói kỳ quái đó mà không hiểu gì, cuối cùng đành giơ tay lên gãi đầu.
“Bỏ đi, nói với ngươi cũng vô dụng. Chúng ta quay về chủ đề cũ, nãy giờ ngươi tưởng ta không biết ngươi nhìn chằm chằm vào thân thể ta sao? Nhìn kỹ vậy có phải là để xác nhận hôm đó ở Bá Hạ tuyền có đúng là ta không à?” Thiên Hy cười nhạt, vừa nói vừa bước đến gần thiếu niên.
Khí tức lạnh lùng xen lẫn sát ý của nàng chưa bao giờ triển khai lại ngùn ngụt bùng lên, tràn ngập cả khu vực, như thể bây giờ mới tìm được cơ hội để trút tất cả phẫn nộ lên người Nguyệt Cát.
Nguyệt Cát sững sờ, bất giác lùi lại một bước, trấn định giải thích: “Kết quả không thể chối cãi, nhưng tình huống diễn ra không phải như ta mong đợi, quá trình thực sự khác hẳn. Một nửa sự thật thì chưa phải là toàn bộ sự thật.”
“Ngươi không cần vội chối, có phải toàn bộ sự thật hay không, chờ chết rồi giải thích tiếp.” Thiên Hy cười nói.
Nụ cười của nàng, càng lúc càng toát ra vẻ lạnh lẽo như băng giá, nham hiểm đến cực điểm.
Ngũ thải quang mang trên người Nguyệt Cát đã bị động khởi động, Thương Kim Giả bên dưới rõ ràng đã bị khí tức của Thiên Hy kích thích mà hiện ra.
Nhưng ở phía bên kia, thiếu niên vốn không ưa đánh đấm, nhất là khi chưa giải thích rõ ràng đúng sai, thế là vội vàng dùng đến thủ đoạn cuối cùng: “Tỷ tỷ, ta chỉ là một đứa con nít, có thể làm được gì cơ chứ. Ngươi không nên nghi ngờ ta.”
Câu này...
Là học từ tiên sinh Triệu Mãn Duyên.
Bài tủ đấy!!!
Là chiêu thức cao minh nhất mà Triệu Mãn Duyên đã dạy cho hắn để phòng thân, phòng khi sau này gặp phải tình huống khó xử với nữ tử.
Quân tử không sợ bị người ta đánh giá nhân phẩm.
Giữa nhân phẩm của một tên dâm tặc và một đứa con nít, làm con nít có vẻ dễ thu phục lòng người hơn. Dù sao, hắn đúng là con nít thật.
Ở Siêu Duy Vị Diện, so với mặt bằng tuổi tác trung bình là vài ngàn tuổi, Phong Nguyệt Cát đúng là một đứa con nít.
“Luyên thuyên, ngươi bây giờ còn ở đây nói nhảm làm gì? Thế giới sắp sụp đổ, một là ngươi lấy được một nửa điểm tích phân từ ta, hai là ngược lại. Nếu cả ta và ngươi đều không có, chẳng lẽ lại nhường điểm trả lại cho hệ thống à?” Thiên Hy thẳng thắn nói.
Sau lưng nàng.
Khế ước triệu hoán mở ra.
Bên trong, hiển hiện lờ mờ một tấm lông trắng của vùng Bắc Cực, nơi mùa đông vĩnh cửu cũng không hề lạnh giá...
................
Đề xuất Voz: Ước Thành Thằng Khốn Nạn!