Chương 1451: Thập Uyên Chúa Tể Lãnh Nguyên Thánh Hùng

.........

“Hùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùù-

Đột nhiên, một luồng thủy hàn ập đến, lập tức đánh tan chút ánh sáng chiều tà còn sót lại trong khu rừng ngập mặn trên vùng trũng đại địa của Phong Nguyệt Cát.

Ngay khi Thiên Hy mở ra cánh cửa khế ước, vạn vật xung quanh như thể bị nhấn chìm vào đáy biển tăm tối, chìm nghỉm trong vùng Bắc Cực quanh năm thiếu sáng.

Trái tim Phong Nguyệt Cát như bị thứ gì đó đè nén, thế giới trước mắt bỗng chốc tựa như đáy biển sâu thẳm, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Thiếu niên theo bản năng lùi lại, nhanh chóng niệm chú tạo ra một tòa Tinh Cung Quang hệ lộng lẫy. Ngay sau đó, ánh sáng kim hoàng nồng đậm từ trên cao rọi xuống, ngưng tụ thành một thanh Thánh Tuyệt Thẩm Kiếm khổng lồ. Thánh kiếm hung hăng cắm xuống mặt đất, một lần nữa thắp sáng và sưởi ấm vùng đất băng hàn tối om.

Hù hùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùùù-

Lại một luồng thủy hàn mãnh liệt hơn đánh tới, ánh sáng quanh Thẩm Tuyệt Kiếm dần bị thổi cho lờ mờ. Quang hệ là thiên địch của Băng hệ, nhưng Siêu Giai Ma Pháp này căn bản không cùng đẳng cấp. Hàn phong lạnh lẽo tựa đáy biển Bắc Cực này có một phần đánh trúng người thiếu niên, khiến cho nhục thể Vô Địch Quân Vương của hắn cũng phải khẽ run lên.

Ánh sáng của Siêu Giai Thánh Tuyệt Kiếm chỉ le lói được một lúc rồi tắt lịm như ngọn nến trong cốc nước. Trong khoảnh khắc lờ mờ trước đó, Phong Nguyệt Cát mơ hồ nhìn thấy một hình bóng dữ tợn, nhưng rất nhanh cái bóng kia liền ẩn vào trong bóng tối, chẳng biết đi đâu.

Ma pháp biến mất, bốn phía đen kịt như đáy biển.

Phong Nguyệt Cát lần nữa thử phóng thêm một thanh Thẩm Tuyệt Kiếm xuống để soi đường, kết quả lại phát hiện siêu giai ma pháp của mình còn chưa chạm đến mặt đất đã bị áp suất thủy nguyên tố dập tắt.

Hải Cơ và Lãnh Nguyên Bắc Cực lĩnh vực.

Một luồng hàn thủy chi sát khí tức cực kỳ nồng đậm!

Người đặt mình trong lĩnh vực này, bất luận là đang đứng trên mây bay hay nằm ngủ giữa sa mạc khô cằn, đều sẽ có cảm giác bị áp suất đại dương chèn ép, ánh sáng xung quanh bị che mờ, hô hấp khó chịu như đang bơi lội dưới đáy biển.

Phong Nguyệt Cát không muốn đánh, nhưng cũng không muốn để người khác chiếm tiện nghi của mình. Giờ phút này, một thân Thương Kim Giáp lĩnh vực của hắn lập lòe quang mang, ánh sáng ngưng tụ trên người hắn chiếu rọi, tựa như một đường dẫn từ thâm uyên đi tới, soi sáng khu vực âm u đến mức đưa tay không thấy được năm ngón này.

Lúc này, Phong Nguyệt Cát mới nhìn thấy trong bóng tối trước mặt có một sinh vật đen thui không mấy thân thiện. Khuôn mặt nó mang đường nét cuồng dã, lăng lệ như một vị chiến thần, để lộ hai con mắt màu tím u ám huyền bí mà linh dị. Con mắt bên trái còn có một vết chém đỏ rực cắt nghiêng qua trông vô cùng hung tợn, thực sự kinh tâm động phách.

Đột nhiên, sinh vật không rõ hình dạng này vung tay tóm lấy thứ gì đó, chẳng biết là núi cao hay cây cối. Chỉ thấy cái bóng mờ ảo của nó thực hiện một động tác cường tráng, vung một vật thể khổng lồ ném về phía Nguyệt Cát.

Lực ném... mạnh đến kinh hồn.

Vật thể xuyên qua thứ nguyên, gia tốc như thiên thạch rơi vào khí quyển, tốc độ còn nhanh hơn cả áo nghĩa cấm chú Phong hệ, liên tiếp phóng tới muốn nghiền ép thiếu niên nhỏ bé này tại chỗ.

Đinh! Đinh! Đinh!

Tiếng vỡ nát chói tai liên hồi vang lên, cho dù bao nhiêu ngọn núi bị lực phá thứ nguyên ném đi, Phong Nguyệt Cát vẫn đứng yên tại chỗ.

Hai mắt hắn sáng lên kim quang tựa hoàng dương, trong tròng mắt sâu thẳm ẩn chứa nguyên tố mãnh liệt, dường như có thứ gì đó đang nhấp nháy. Trái ngược với vẻ ngoài hiền lành, chất phác và hơi gầy gò, một cỗ khí tức bạo lệ từ trong Thương Kim lĩnh vực nồng đậm dội lên. Dưới chân thiếu niên chậm rãi dâng lên năm tầng kim quang, cả năm tầng đều là màu vàng với các sắc độ đậm nhạt khác nhau.

Đối mặt với va đập trực diện, Phong Nguyệt Cát không tránh cũng không né. Thân hắn được bao bọc bởi năm tầng kim quang dày đặc làm điểm tựa chống đỡ. Giờ khắc này, hắn trông đúng như một Quang Minh Thần Tử, thanh tú đẹp mắt, hạo nhiên nội liễm. Dù cho có là thiên thạch rơi xuống hay đạn pháo bắn nổ, hắn cũng chẳng hề sợ hãi.

“Uy, lực phòng ngự không tệ nha.” Giọng nói ngọt ngào của Thiên Hy rót vào tai thiếu niên giữa tiếng nổ.

“Bạch tạng Panda thúc thúc!”

Thiên Hy gọi lên cái tên này, thoáng chốc, thiên địa biến ảo khôn lường bỗng nhiên bị một màu trắng thuần khiết đến cực điểm bao phủ, giống như bầu trời phủ xuống một lớp thiên sa.

Nhiệt độ chợt hạ xuống âm độ, mặt trời kiêu hãnh mất đi sắc màu, cái lạnh của mùa đông khắc nghiệt nhanh chóng thống trị thế giới giả lập này.

Thập Uyên Chúa Tể Lãnh Nguyên Thánh Hùng tựa như vầng trăng thanh khiết của kỷ nguyên Băng Hà Bắc Cực, với bộ lông trong sáng và hào quang thánh huy. Nó từ phía sau Thiên Hy bước đến, bầu trời chẳng biết từ khi nào đã treo đầy những dòng sông băng cổ lão, lơ lửng giữa không trung như những đám mây, một hình ảnh rung động đến cực điểm.

Đây là thế giới ma pháp của Thập Uyên Chúa Tể.

Thế giới ma pháp mới của Thập Uyên Chúa Tể.

Phong Nguyệt Cát lần đầu tiên diện kiến tồn tại này.

Hung Thú Đệ Nhất!

Thiên Hy nhảy lên vai Lãnh Nguyên Thánh Hùng, từ trên cao nhìn xuống Phong Nguyệt Cát đang đứng trên mặt đất, nhỏ bé đến mức khó thấy rõ, tựa như một con vi trùng.

Phong Nguyệt Cát chắp một tay sau lưng, chuôi kiếm trong tay lúc này đã ngưng kết một tầng băng sương dày đặc. Biểu cảm trên khuôn mặt thiếu niên rốt cục đã lộ ra mấy phần ngưng trọng cùng nghiêm túc.

Khí tức này...

Lãnh Nguyên Thánh Hùng dù sao cũng đã rất gần đến Bán Đế Hoàng. Nếu nói theo ngôn ngữ của Mạc Phàm, giả như có hắn ở đây, hắn nhất định sẽ vỗ bàn phùng mang trợn má hét lớn: “Con gấu mùa đông này vậy mà lại trở thành sử thi 7.3 điểm. Mẹ nó, trước đây theo ta tung hoành hưởng không ít chỗ tốt, bây giờ lại muốn nghịch thiên rồi.”

Con gấu mùa đông này trên cấp độ huyết mạch chỉ kém một bậc so với cấp tạo hóa của vị diện. Có thể nói, sau Thanh Long, Ymir, Behemoth, Leviathan và Vĩnh Dạ Ma Kiếm đời sau thì nó đứng ở vị trí tiếp theo, huyết mạch tương đồng với Ma Thụ Thánh Quân. Chỉ là Ma Thụ Thánh Quân được vị diện ưu ái hơn một chút, có vai trò to lớn hơn, cho nên bây giờ đã trở thành sinh mệnh hạch tâm, đứng đầu Thập Uyên Chúa Tể.

Lãnh Nguyên Thánh Hùng kém một chút, là Thập Uyên Chúa Tể đệ nhị. Trên lý thuyết, cấp độ huyết mạch của nó không thể đạt tới ngưỡng Đế Hoàng, nhưng đã rất sát nút. Miễn cưỡng cố gắng hết sức, khí vận tràn trề, tài nguyên đầy đủ, lại có Mạc Phàm dẫn dắt phụ trợ, nói không chừng có thể thử nghịch thiên độ kiếp một phen.

Khi Lãnh Nguyên Thánh Hùng hiện ra bộ dáng chân chính của mình, toàn bộ phòng quan sát của Liên Hợp Quốc đều bị dọa cho nhảy dựng lên, giống như gặp phải quỷ, suýt nữa thì hủy luôn giải đấu.

“Thập... Thập Uyên Chúa Tể...”

“Nàng... sao lại có thể ký khế ước với Thập Uyên Chúa Tể...”

“Ai có thể cho ta một lời giải thích được không?”

“Không đời nào một Thập Uyên Chúa Tể lại đánh mất danh phận mà ký khế ước với nhân loại. Không, không có khả năng.”

Rất nhiều tiếng bàn tán không tin vào mắt mình, hoang mang và trầm trọng vang lên.

Chủ yếu là những người này, cảm thấy không phục.

Trên cả không phục, chính là hoài nghi nhân sinh.

Tại thế giới ma pháp hiện tại, có mấy ai đủ trình độ chống lại Lãnh Nguyên Thánh Hùng?

Trừ nóc nhà ra, còn có ai?

Thứ Nguyên Âm Luật Heidy à?

Không thể! Heidy khả năng cao nhất là cầm cự được với Lãnh Nguyên Thánh Hùng 400 hiệp. Sau 400 hiệp, nàng phải cắm bình oxy vào mà thở, còn phải thuê thêm cả dàn bác sĩ y tá của Parthenon Thần Miếu đến hồi máu.

Tại phòng quan sát, Crisleo nhếch mép cười, nụ cười của hắn thực sự rất dương dương đắc ý, không phụ sự toan tính.

Toan tính của hắn chính là, may mà không dùng thực lực để đánh với Thiên Hy.

Dùng thực lực trực diện chống lại Thiên Hy, khác gì tự biến mình thành một con lợn con, dưới móng vuốt của đối phương không có chút năng lực phản kháng nào.

“Không thể không nói, Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết đã cắm rễ vào thế giới này quá sâu. Đục nước béo cò, Thập Uyên Chúa Tể cũng từ thù hóa thành bạn, chấp nhận một đời làm hậu duệ bảo hộ cho nhi tử của bọn họ. Khụ khụ, đúng là một yêu nghiệt trong đám yêu nghiệt quái vật. Nhân loại tầm thường, đấu không lại quái vật.” Crisleo lại thở dài nói.

....

“Ngao!!!!!!!!!!!!!!!!”

Lãnh Nguyên Thánh Hùng há miệng, phát ra một tiếng gào thét của hung thú. Lập tức, âm sát khí Bắc Cực tựa như băng nham thẩm thấu từ sâu trong lòng đất, cắt đứt cả vùng đại địa này.

Khu rừng ngập mặn đầm lầy rộng lớn bỗng nhiên chia năm xẻ bảy. Có thể nhìn thấy âm sát băng nguyên như những dòng sông băng Bắc Cực đang chảy xiết nhấn chìm xuống, to lớn không khác gì giang hà.

Rất nhanh, Phong Nguyệt Cát cảm giác được mặt đất dưới chân mình đang cuộn trào và không ngừng chìm xuống. Cái lạnh âm độ vẫn không ngừng giảm, đồng thời các mảng đại địa triệt để vỡ vụn. Từng đạo từng đạo băng tán âm vực đáng sợ bay vút lên trời, sóng âm cũng hóa thành từng đàn chim cánh cụt bằng băng đá, bầy chim cánh cụt này bao phủ hoàn toàn bầu trời.

Thiếu niên ngẩng đầu lên nhìn.

Lần đầu tiên nhìn thấy một bầy chim cánh cụt rơi tự do về phía mình, câu đầu tiên hắn thốt ra là:

“Trong sách nói đây là chim cánh cụt, kỳ diệu thật. Chẳng hay nó không biết bay là do cánh ngắn, hay vì thân hình béo tròn mập mạp nên bay không nổi?”

Dứt lời...

Hắn thi triển cấm chú ma pháp thuộc về mình.

Duy nhất và độc nhất thuộc về mình.

Quang Hệ Cấm Chú!

Điểm khác biệt với cấm chú của người khác là, Cấm Chú của Phong Nguyệt Cát khởi nguồn từ Tinh Tử trong thế giới tinh thần của hắn.

Có tới 20 vạn Tinh Tử...

Phải biết, giới hạn cao nhất của Tinh Vũ Bỉ Ngạn, cũng chỉ có 11 vạn!

....................

Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Thượng Thần Đế (Dịch)
BÌNH LUẬN