Chương 1456: Thua rồi
............
Phong Nguyệt Cát trầm mặc, sắc mặt đen kịt, đôi mày nhíu chặt.
Thiếu niên dường như đã hiểu ra chuyện gì, vội vã xoay người định rời đi.
Nhưng không kịp nữa rồi.
Uỳnh uỳnh!
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, tựa như có một vụ nổ hạt nhân cấp Sa Hoàng bùng phát giữa lòng đại dương, thậm chí còn không chỉ là một vụ đơn giản. Cảnh tượng này càng giống với đại kết cục của thảm họa hải yêu 18 năm trước, khi hàng trăm vị pháp sư Cấm Chú đồng loạt ngâm xướng chú ngữ hủy diệt, oanh tạc xuống biển cả để đẩy lùi hải yêu.
Ngay khoảnh khắc này, trung tâm thế giới giả lập chấn động, đại địa như sắp sụp đổ.
Mặt đất dưới chân đột ngột rung chuyển dữ dội, còn không chờ Phong Nguyệt Cát kịp phản ứng, từ mặt đất bỗng dâng lên những cơn sóng kinh hoàng, ngay sau đó là sóng thần bành trướng đến tột độ, trong nháy mắt thôn phệ cả khu vực hắn đang đứng.
Ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~~~~!
Một cột, hai cột, ba cột, rồi liên tiếp hàng chục cột nước hình nấm khổng lồ bốc cao ngất trời trong thế giới giả lập. Âm thanh rung động quỷ dị vang vọng khắp hải vực, phảng phất truyền đến từ một thế giới khác.
Một cơn sóng mênh mông cuồn cuộn quét sạch tất cả mọi thứ nơi đây.
Vốn dĩ nơi này là một vùng đất vững chắc với rừng ngập mặn, gò đất sét và quặng kim cứng cáp. Nhưng khi vụ nổ xảy ra, bên dưới nó lại lộ ra cả một hải vực bao la vô tận. Thủy triều dâng trào, bởi vì biển cả hùng hồn trút ngược lên mà khuếch tán càng thêm dữ dội, nước tràn bờ đê, nước tràn đại địa, nước tràn rừng nguyên sinh, nước tràn thung lũng, như muốn cuốn phăng cả lục địa, khiến toàn bộ thế giới điêu đứng vì vụ nổ thủy triều này. Ngay cả những đám mây đen và cơn phong bạo dày đến vạn mét trên bầu trời cũng bị cột nước biển khổng lồ đánh tan!
Trời đất tối sầm, thủy triều càn quét khắp thế giới rộng lớn, không gian hỗn độn nhìn không thấy bờ. Thế nhưng, chỉ vì tiếng gầm rú của cơn sóng thần này, tất cả lại quy về tĩnh lặng!
Chính Phong Nguyệt Cát cũng không thể tin vào cảnh tượng trước mắt.
Đây chính là triều tịch Cấm Chú sao? Đây rõ ràng là một trận hải kiếp! Nếu đòn tấn công này quét qua một quốc gia thành trì, liệu có bao nhiêu người sống sót?
Cấp độ này hoàn toàn giống như thủ đoạn của một Hải Đế cấp Chúa Tể nào đó ẩn mình dưới đáy biển, mang trong tay cả Thương Hải Chi Nhãn và Thủy Triều Chi Nhãn, đồng thời ngâm xướng sức mạnh hủy diệt, không một dấu hiệu báo trước mà xé toạc hải vực, giáng lâm giữa đất trời, sau đó dâng lên cơn sóng thần quét ngang tầm mắt của Phong Nguyệt Cát, đáng sợ đến cực điểm.
Thiên Hy sở hữu thiên phú trời sinh Đại Hồn Chủng, nàng tuy là nhân loại, nhưng lại không khác gì Hải Cơ duy nhất của thế giới ma pháp.
Từ trước đến nay, thế giới ma pháp chưa từng có nhân loại nào sở hữu trời sinh Đại Hồn Chủng. Đinh Vũ Miên không phải, Tần Vũ Nhi chỉ là Hồn Chủng, Mục Ninh Tuyết ban đầu thậm chí chỉ là trời sinh Linh Chủng. Quang Chi Tử Aliénor có thể xem là người tiệm cận nhất với loại thiên phú này, nhưng cũng không lợi hại được như Thiên Hy. Người bình thường với gia cảnh tầm thường nếu có được thiên phú như Thiên Hy, căn bản sẽ không chịu nổi thiên khiển, chắc chắn sẽ chết yểu.
Thiên Hy là một ngoại lệ. Nàng có gia cảnh, có tài nguyên chống đỡ, có phụ mẫu phi phàm, có thần hồn của Thần Nữ Parthenon bảo hộ mệnh cách, vì vậy mới có thể sống sót yên ổn. Người khác nếu nắm giữ trời sinh Đại Hồn Chủng như nàng, e rằng chết yểu là kết cục khó tránh.
Mà so được với thiên phú của Thiên Hy, vậy cũng chỉ có thể là Phong Nguyệt Cát và Nam Cực Đế Hoàng Ymir. Thiên Sát Cô Tinh, rõ ràng còn trên trời sinh Đại Hồn Chủng một bậc.
Dù vậy, trời sinh Đại Hồn Chủng cũng đã là rất ghê gớm rồi. Ít nhất khi Thiên Hy đạt đến cảnh giới cao nhất, tuyệt đối có thể nâng cấp Thủy Mệnh Chủng trong cơ thể mình lên trạng thái Siêu Thánh Chủng.
Bây giờ thì vẫn chưa được, giống như Phong Nguyệt Cát có thể thu hoạch được cảnh giới cao nhất là Thần Chủng, nhưng hiện tại hắn vẫn chưa đạt tới. Nàng cũng tương tự, vẫn chưa đi đến giới hạn cao nhất của thiên phú, còn thiếu một đoạn nữa.
Thực sự là không đơn giản chút nào.
Nhờ vào tiềm lực gia cảnh đệ nhất, thêm vào cơ hội từ vị trí Phó Chánh Án Tòa án Quốc tế Tối cao, Thủy Chủng của Thiên Hy cuối cùng đã đột phá với tốc độ thần tốc. Không quá khó hiểu khi nàng chỉ mới 22 tuổi đã sở hữu Đại Thánh Chủng, song, vẫn còn thiếu một lần tiến hóa cuối cùng để trở thành Siêu Thánh Chủng.
Nắm giữ Mệnh Chủng gần như độc nhất vô nhị này, Thiên Hy biểu hiện ra bên ngoài không khác gì thánh linh đại dương Hải Cơ. Nàng đúng là nhân loại, nhưng Đại Thánh Chủng đã ban cho nàng quyền năng giống hệt thánh linh Hải Cơ. Thủy nguyên tố gần như là một phần sinh mệnh của nàng, chỉ cần một cái phất tay, biển cả có thể hóa nương dâu, đại dương sẽ dậy sóng.
Nàng có thể tùy ý dẫn động sức mạnh để nước biển từ trên trời trút xuống một quốc gia nào đó, cũng có thể nhấn chìm toàn bộ đường bờ biển của một quốc gia xuống đáy biển.
Quyền năng đối với hải vực và thủy nguyên tố của Thiên Hy thậm chí còn kinh khủng hơn cả Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần thuở hàn vi khi đồng thời nắm giữ Thủy Triều Thần Nhãn và Thương Hải Thần Nhãn. Dường như đây mới là phiên bản hoàn thiện nhất của trời sinh Hải Cơ.
Nếu thêm vào lĩnh hội pháp tắc Cấm Chú của nhân loại, thêm vào sự chúc phúc đến cực hạn của Tử Hồng Thiên Thần Jophiel, Thủy Hệ của Thiên Hy thực sự không thể đùa được. Một chiêu thủy trận công kích toàn lực này, gần như mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa cấp nửa bước Đế Hoàng!!!
Thiên Hy ngay từ đầu đã sắp đặt tất cả. Nàng tính toán từng li từng tí, cũng không hoàn toàn tin tưởng rằng Lãnh Nguyên Thánh Hùng có thể dễ dàng chiến thắng Phong Nguyệt Cát. Ít nhiều nàng cũng đã nhân lúc hai bên giao đấu mà bố trí sẵn trận địa để đối phó với thiếu niên này.
Phong Nguyệt Cát dù có lợi hại hơn nữa, cũng khó thoát khỏi việc bị Thiên Hy từng bước dẫn dắt vào mê trận đã giăng sẵn, cuối cùng phải lãnh trọn pháp tắc Cấm Chú của Thủy Hệ.
Ầm ầm ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~~~~~~!
Lực phá hoại của Cấm Chú Thủy Hệ kinh khủng tột độ, những dãy núi liên miên tựa như vỡ đê, những dốc núi cao chót vót bỗng nhiên sụt lún, vách đá bị sóng lớn nuốt chửng. Ngay cả khu rừng nguyên sinh trung tâm tưởng chừng không thể bị lũ cuốn kia, cuối cùng cũng bị chia năm xẻ bảy, chìm xuống biển sâu.
Vô số nham thạch khổng lồ, hài cốt vách đá cắm ngược xuống đáy biển. Bốn bề là những dãy ngân sơn nguy nga, mặc dù không tiếp tục sụp đổ, nhưng lại hiện đầy những vết rạn nứt trông mà kinh tâm, cảm giác chỉ cần một chút tác động lực nữa thôi, những nơi khác sẽ còn tiếp tục trầm luân.
Nơi sâu nhất dưới đáy biển, một bóng người đứng đó, trông qua cách mặt biển và vách đá phía trên mấy ngàn mét, nhưng vẫn cảm nhận được một luồng khí tức nồng đậm đang phảng phất tỏa ra.
Ánh sáng màu vàng kim nhàn nhạt khuếch tán, Phong Nguyệt Cát phóng Hạo Thiên Kiếm từ đáy biển xuyên thẳng lên bầu trời, thân thể thiếu niên cũng hóa thành một vệt sáng bay theo sau kiếm quang. Ngũ Thải Tinh Quang linh trận xung quanh họ dường như cũng trở nên sáng sủa hơn mấy phần, quang nguyên tố nồng đậm tụ tập ngay cả dưới đáy biển. Đáy biển vốn phải u tối, giờ ngược lại lại mang đến từng trận ấm áp rực rỡ.
Vậy mà vẫn chưa chết...
Không thể không nói, năng lực phòng ngự của Phong Nguyệt Cát thực sự quá mức kinh khủng.
Quang ma pháp đại triển thần uy, tịnh hóa toàn bộ thủy triều dưới đáy biển, khiến nó lắng đọng yên tĩnh trở lại. Nhưng cũng chính đòn tự cứu mình thoát khỏi Cấm Chú của Thiên Hy này đã khiến ma năng trên người Phong Nguyệt Cát gần như cạn kiệt khi hắn trở lại mặt nước.
Hạo Thiên Kiếm vốn là một thanh kiếm phòng ngự tích lũy, dựa vào đạo lý thuần túy của thương sinh pháp tắc để phát triển khí vận, diễn sinh ra lưỡi kiếm nhân quả.
Có thể là... nó cũng có giới hạn sử dụng.
Trước đó phòng ngự kiên cố tích lũy được bao nhiêu từ trận chiến với Lãnh Nguyên Thánh Hùng, Phong Nguyệt Cát hiện tại đã sử dụng gần hết. Vừa rồi để cứu mạng, hắn đã chạm đến ngưỡng giới hạn, kiếm quang tích lũy biến mất, thanh kiếm trở lại thành một chuôi kiếm vô hại.
Trồi lên mặt nước, Phong Nguyệt Cát tỏ ra có chút mệt mỏi và rệu rã, phải điều hòa lại khí tức cho ổn định.
Trên người thiếu niên không còn quang mang hộ thuẫn nữa, cả người lộ ra vẻ nhợt nhạt đuối sức, ma năng cũng sắp cạn kiệt.
Dáng người hắn đứng thẳng, sống lưng thẳng tắp, tư thái hiên ngang ngẩng đầu nhìn thế giới hiện thực trước mắt.
Rất khoan thai, rất trầm ổn.
Ôn tồn mà nhẹ nhàng.
Giống như một người ngồi trong thư viện vào mùa thu, luyện chữ chép lại 7749 bài luận lý của Á Thánh Nho đạo vậy, thong thả, thư thái, sạch sẽ, thanh tịnh.
Thiếu niên nhìn một vòng xung quanh.
Cách đây không lâu, vùng hoang nguyên rừng ngập mặn này vẫn chỉ là những đầm lầy và hệ sinh thái thực vật, xung quanh là những dãy trường sơn cùng tầng nham vững chãi. Nhưng bây giờ, chính mình lại như đang đứng giữa một mảnh minh hải mênh mông, mặt đất chỉ còn là những mảnh vỡ của thâm cốc, trôi nổi phiêu diêu trong thế giới giả lập này.
*Cạch.*
Ngay khoảnh khắc này, khi mọi thủ đoạn phòng ngự trên người Nguyệt Cát đã không còn, Thiên Hy lặng lẽ không một tiếng động đã đứng sau lưng hắn từ lúc nào. Nàng giương khẩu súng lục thần khí đặt ngay sau gáy hắn, lên đạn, đặt ngón trỏ lên cò, sẵn sàng bóp nổ.
“Xem ra ta thua rồi.”
Phong Nguyệt Cát biết rõ tình huống của mình, hắn thả lỏng thân thể, hít sâu một hơi rồi thở dài.
“Tỷ, ngươi thắng rồi, ta đã cố hết sức, đến đây thôi.”
Giọng nói của Phong Nguyệt Cát nhu hòa an tường, thực sự mang lại cho người ta cảm giác của một “ông cụ non” già dặn hơn là một thiếu niên vị thành niên.
Dứt lời, thiếu niên đột ngột quay đầu lại cực nhanh, nhanh như chớp chụp lấy nòng súng của Thiên Hy, rồi bất ngờ kéo nó dí thẳng vào trán mình, hung hăng ép tới.
Thiên Hy nhíu mày, nàng ngược lại bị hành vi bất ngờ và có phần vô nghĩa này của hắn làm cho giật mình, có chút ngạc nhiên hoang mang.
Nàng vốn dĩ suýt nữa đã bóp cò, may mà tâm lý vững vàng nên đã kịp dừng lại.
Vẻ mặt Nguyệt Cát không có chút gì là sợ hãi. Thần sắc hắn vẫn là nụ cười thở phào nhẹ nhõm, rất thanh tịnh, rất bình tĩnh.
Thua thì thôi.
Hắn cũng biết, đây chỉ là thế giới giả lập, thua thì trở về nhà, bị bắn chết cũng không phải là chết thật.
Hắn tham dự giải đấu này vốn là vạn bất đắc dĩ, cũng chẳng có nguyện vọng gì vô địch.
Cái hư danh vô địch kia, Phong Nguyệt Cát không cần.
Thú thật, từ tận đáy lòng, kể từ lúc tham gia đến giờ, Phong Nguyệt Cát cuối cùng cũng phải tâm phục khẩu phục mà cúi đầu trước vị nữ tử này.
Nàng... quá mạnh... quá cường hãn...
Là một loại tồn tại mà một khi đã mở rộng vòng tay, sẽ khiến cho nam nhân cả đời này đều không thể chạy thoát hay vượt qua được.
Đứng trước người này, giống như lời Mạc tiên sinh đã dặn dò trước khi đi, phải biết đội nàng lên đầu.
Nho gia nói gì nhỉ...
Sông sâu tĩnh lặng, lúa chín cúi đầu.
Dù có ngẩng đầu cũng sẽ bị đánh cho phải cúi xuống thôi, hà cớ gì phải tự dày vò mình thêm nữa.
......................
Đề xuất Đô Thị: Cực Phẩm Thấu Thị