Chương 1455: Nghiền ép, áp đảo

...........

Lần này, quang thuẫn xuất hiện một vết nứt do viên đạn thứ nguyên tạo ra ngay chính giữa, nhưng vẫn không hề sụp đổ.

Phong Nguyệt Cát lùi lại, Thiên Hy liền tấn tới. Nàng dùng súng nhưng vẫn quyết liệt áp sát, không cho đối phương nửa điểm cơ hội để chém ra một kiếm kinh thiên động địa như trước.

Nắm được đại khái năng lực của đối phương, Thiên Hy hoàn toàn chiếm thế chủ động. Hạo Thiên Kiếm trên tay Nguyệt Cát từ đầu đến cuối gần như chỉ có thể dùng để phòng thủ, hoàn toàn mất đi khả năng tấn công.

“Ngươi không phải thích phòng ngự sao? Vậy thì cứ phòng ngự cho thỏa thích đi.” Thiên Hy cười nói.

Nàng dùng một chiêu Thủy Hệ Trảo bức lui Nguyệt Cát, đánh văng Hạo Thiên Kiếm khỏi tay thiếu niên. Ngay sau đó, thân hình uyển chuyển nhảy lên, khẩu súng lục biến trở về vòng thần hoàn, rồi lại từ vòng thần hoàn sau lưng hóa thành một chiếc bao tay kim loại Thiên Thần Thú.

Ầm!

Phong Nguyệt Cát tốc độ không chậm, hắn dùng Thương Kim lĩnh vực cách không tóm lấy Hạo Thiên Kiếm, giơ lên chắn lại một quyền của Thiên Hy. Chỉ tiếc rằng, một quyền này quá mức hung mãnh, mạnh tựa một đòn toàn lực của Lãnh Nguyên Thánh Hùng, lực phá hoại kinh hoàng tựa như bị máy gia tốc hạt ánh sáng bắn phá. Một quyền trực diện đánh bay cả người lẫn kiếm của Phong Nguyệt Cát đi xa mấy ngàn dặm.

Rơi xuống một sơn cốc xa xôi, thiếu niên gắng gượng đứng dậy.

Ngay khi vừa ổn định lại thân hình, trực giác mách bảo hắn cảm thấy chuôi kiếm trên tay đột nhiên nặng hơn một chút. Dù sự thay đổi này cực kỳ nhỏ, nhưng vẫn đủ để hắn nhận ra.

Phong Nguyệt Cát ngửa tay cẩn thận quan sát cán kiếm, đồng tử thiếu niên lập tức co rút lại. Giờ khắc này hắn mới ý thức được, trên cán kiếm chẳng biết từ lúc nào đã bị gắn vào một con chíp điện tử chỉ lớn bằng đầu ngón tay.

Đùng!

Vi mạch lóe lên rồi phát nổ. Từ chuôi kiếm, một lượng Băng nguyên tố bị dồn nén cực độ bùng phát, tạo ra một vụ nổ băng giá kinh hoàng. Hàn khí lạnh thấu xương lập tức bao trùm, che mờ toàn bộ khu vực trong bán kính 50 km.

May mà Phong Nguyệt Cát là Thương Kim Giả, hắn kịp thời dùng kim quang dày đặc từ Thương Kim lĩnh vực bao bọc lấy thân thể.

Quang thuẫn phòng ngự vẫn hoạt động hiệu quả, đối phó với loại bom băng có uy lực tương đương nửa cái cấm chú phổ thông này khá dễ dàng, thậm chí có phần xem nhẹ.

Thế nhưng, công kích vẫn chưa kết thúc.

Bom vừa nổ xong, đúng lúc này, Phong Nguyệt Cát nhìn thấy xung quanh mình có mấy gốc dây leo từ dưới đầm lầy trồi lên, điên cuồng quấn lấy hắn.

Những dây leo này trông có vẻ vô hại, không có chút sức tấn công nào. Nhưng rồi trên thân chúng bỗng phát ra những tia điện từ màu xanh. Vô số tia điện nhỏ li ti kêu lẹt xẹt bám vào người Phong Nguyệt Cát, chỉ gây ra cảm giác tê dại. Tuy nhiên, thiếu niên rất nhanh đã phát hiện ra những tia điện từ này đang điên cuồng bòn rút quang nguyên tố trên thuẫn của mình.

Miêu tả thì dài dòng, nhưng mọi chuyện chỉ diễn ra trong nháy mắt, chưa đến một hơi thở, quang thuẫn trên người Phong Nguyệt Cát đã bị tiêu hao hơn một nửa. Năng lượng bị đám dây leo kia hút vào gốc rễ, lan truyền rồi hòa vào lòng đất.

Thiếu niên khẽ kinh ngạc, vốn định giơ kiếm chém đứt đám thực vật phiền phức này, nhưng đột nhiên giác quan lại giật mình cảnh báo. Hắn nghe thấy một loạt âm thanh “lạch cạch, lạch cạch” truyền đến từ sâu trong vùng trũng của khu rừng ngập mặn phía trước.

Trong màn khói mờ ảo, từ dưới mặt đất, mấy chục quả cầu kim loại nhẵn bóng có đường kính chừng 4 cm đang lốc cốc lăn về phía chân Phong Nguyệt Cát.

“???” Phong Nguyệt Cát lại một lần nữa bị động, cảnh giác quan sát.

Tịnh quang kim sắc từ đồng tử thiếu niên lóe lên, muốn nhìn thấu bên trong những viên cầu sắt này. Chợt, hắn kinh hãi nhận ra mình đã bị lừa.

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!

Những viên cầu kim loại kia là một loại ma cụ công nghệ cao được thiết kế đặc biệt. Đột nhiên, chúng xoay tròn, các khớp nối tách ra, để lộ một quả cầu gai tẩm kịch độc bên trong.

Xì xì xì xì! Khói độc trắng phun ra, đây là một loại độc dược của Thực Vật Hệ Yêu Vương ở rừng Congo, có khả năng ảnh hưởng đến tâm trí, khiến người ta vừa cay mắt vừa mất đi thị giác, đầu óc thì rơi vào trạng thái chậm chạp, mê man.

Ngay sau đó, phụt một tiếng, hàng vạn cây ngân châm băng phách tẩm độc ác ma từ bên trong quả cầu bắn ra với tốc độ kinh hoàng ở cự ly gần. Hơn nữa, có đến mười mấy quả cầu như vậy cùng lúc khai hỏa, trong nháy mắt tạo thành một trận bạo vũ lê hoa kinh thiên động địa.

Khoảng cách quá gần, căn bản không có thời gian phản ứng, lại thêm tình thế bất lợi khi quang thuẫn đã bị rút đi hơn nửa năng lượng. Trong lúc nhất thời, Phong Nguyệt Cát chỉ có thể dựa vào Nho Kiếm kiếm thuật trong tay.

Thú thật, kinh nghiệm chiến đấu của thiếu niên thực sự quá non nớt. Dã ngoại đối kháng yêu ma thì cũng có, đạo tâm thấu hiểu thương sinh lại càng phong phú, sự thấu tỏ lòng người của hắn có lẽ còn hơn bất cứ ai trên thế gian này. Thế nhưng, chiến thuật chiến đấu, phương diện này hắn lại gần như chưa từng được huấn luyện, quả thực là một điểm yếu chí mạng. Đây là lần đầu tiên hắn rơi vào một chuỗi công kích dồn dập đến mức không kịp trở tay như thế này.

Đây không phải Siêu Duy Vị Diện, không có các lão sư ở đây chỉ dạy, không thể tùy tâm sở dục cho rằng mình có thể làm sai, nghĩ sai rồi sẽ có người sửa chữa... Đáng tiếc, không thể!

Thiên Hy đã nhìn ra, kỹ năng thực chiến của Phong Nguyệt Cát còn nhiều hạn chế, ngay cả kiếm pháp cũng chưa phải là thượng thừa.

Thứ hắn có, chính là đạo lý và sức mạnh.

Hắn thực sự cần phải tu luyện thêm một thời gian rất dài để ổn định căn cơ và hoàn thiện kỹ năng của mình.

Phong Nguyệt Cát không còn thời gian suy nghĩ, lập tức cách không vũ động Nho Kiếm, thi triển Hạo Thiên kiếm khí, lấy tư thái đỉnh phong diễn hóa kiếm pháp tựa như văn thánh Lý Bạch ngâm thơ trên sông trăng, vừa sảng khoái lại vừa tinh diệu.

Nho kiếm múa lên tao nhã uyển chuyển, nước chảy mây trôi như tiên nhân đang vẽ tranh thủy mặc giữa núi non. Mỗi một đạo kiếm vô hình vung ra đều lóe lên một tia huyễn ảnh màu vàng kim, vô số huyễn ảnh xếp chồng lên nhau, khiến cho lực phòng ngự của hắn tăng lên gấp bội.

Ngay lúc này, Phong Nguyệt Cát hoàn toàn tiến vào trạng thái không minh của nho thánh. Bởi vì tốc độ công kích quá nhanh, thị giác không thể nào bắt kịp, hắn chỉ có thể dựa vào bản năng để hành động.

Thế nhưng, không thể không thừa nhận, độc khí từ ác ma băng phách ngân châm bắn ra không hề dễ đối phó. Phải biết rằng, mỗi một quả cầu ma cụ như vậy, chi phí chế tạo ra nó… ngót nghét bằng ngân sách cả một năm của một thế gia, thậm chí còn hơn thế. Nhìn chúng nhỏ bé vậy thôi, nhưng đều được đúc từ những loại quặng kim loại đắt đỏ nhất thế giới, hoặc là lấy từ thân thể của Đế Vương cấp.

Thấy kiếm trận của hắn uyển chuyển, Thiên Hy không ngần ngại ném ra thêm mười mấy viên nữa, bao vây tấn công Phong Nguyệt Cát.

Trận mưa kim châm liên miên bất tận cuối cùng cũng có một số ít xuyên qua được kiếm pháp của Nguyệt Cát. Mưa kim đâm vào tầng tịnh quang phòng ngự, tạo ra ma sát xuyên thủng, khiến lá chắn bốc lên những vệt lửa hun hút.

Tịnh quang thuẫn của Phong Nguyệt Cát vốn đã suy yếu do bị rút năng lượng, nay lại bị độc hệ ác ma kết hợp với siêu cấp ám khí công nghệ cao của Thiên Hy liên tục bắn phá. Một lúc lâu sau, tầng phòng ngự này rốt cuộc cũng bị ăn mòn, những cây kim độc đâm vào cơ thể Phong Nguyệt Cát, khiến thiếu niên cảm nhận được độc tính ác ma mãnh liệt. Một phần thân thể hắn chuyển sang màu đỏ chót, rồi tím tái.

Độc ác ma đáng sợ đến mức nào có lẽ không cần phải nói nhiều. Nếu không nhờ nhục thể của hắn đạt đến cấp Vô Địch Quân Vương, tác động chắc chắn sẽ còn rõ ràng hơn rất nhiều.

Phong Nguyệt Cát thi triển Quang Hoàn, tạo ra một sóng chấn động cực mạnh để mở đường máu cho mình lùi về.

Thiếu niên thành công thoát khỏi trận mưa kim châm, sau đó dùng quang hệ tự chiếu vào bộ phận cơ thể nhiễm độc, tịnh hóa độc tố trên người.

Ngũ thải quang năng quả đúng là ngũ thải quang năng, ngay cả độc hệ ác ma cũng có thể bị thanh tẩy.

Chỉ là...

Đúng lúc này, Phong Nguyệt Cát phát hiện nơi mình đang đứng có cảm giác bị một bước sóng thứ nguyên cực mạnh giam cầm.

Hắn khẩn trương nhìn quanh, đến bây giờ mới phát giác ra, dưới chân mình, chẳng biết từ lúc nào đã đứng ngay hồng tâm của một khu vực được vẽ nên bởi những vòng tròn hào quang màu xanh mờ nhạt.

Ở chính giữa hồng tâm có một chữ X, bên trên còn có hình một con Bạch Lang.

“Không xong rồi!” Phong Nguyệt Cát lẩm bẩm.

................

✺ Vozer — Cộng đồng dịch VN ✺

Đề xuất Voz: Hồi ức của một linh hồn
BÌNH LUẬN