Chương 1464: Hỗn loạn thế giới dung hợp (hạ)

...........

Trên cương vị hiện tại, Thiên Hy vừa là Pháp Vương của nhân loại, vừa là Phó Chánh Án với thẩm quyền tối cao trong Tòa Án Quốc Tế Tối Cao. Đó là chưa kể đến các thế lực ngầm và Liên Minh Thợ Săn mà nàng nắm trong tay. Lời nói của Thiên Hy có sức nặng mà không phải ai cũng dám gánh vác. Ngay cả con át chủ bài của Liên Hợp Quốc là Crisleo cũng phải chịu thua nàng một bậc.

Bạch Phàm vừa định rời khỏi phòng, nhưng sau một thoáng suy tư, hắn quay đầu lại hỏi: “Về chuyện các Pháp Vương trình tự đối kháng hắc ám, ngươi đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi chứ?”

Gương mặt Thiên Hy thoáng nét khắc khổ: “Vì đại nghĩa, ta chọn hy sinh.”

“Phì, vậy thì rốt cuộc ngươi thắng hay không cũng chẳng có gì khác biệt.” Bạch Phàm khoát tay rời đi, tựa hồ đã biết trước kết quả này.

Thiên Hy ở lại một mình trong phòng.

Nàng nhìn từ tháp Eiffel xuống quảng trường Paris hoa lệ, đôi môi xinh đẹp thì thầm: “Có khác biệt chứ. Vì phụ nghĩa, ta chọn hiếu tử.”

Nữ thư ký không dám quấy rầy dòng suy tư của Thiên Hy. Nàng im lặng căn chỉnh thời gian, đợi đến trước giờ họp về thảm họa thế giới 5 phút. Đúng giờ, nàng mới gõ nhẹ vào cửa, cất tiếng nhắc nhở: “Thưa Phó Tổng, đã đến giờ họp.”

Thiên Hy nói: “Không cần họp nữa. Ngươi đi thông báo thay ta, chuẩn bị công bố toàn cầu rằng các vị diện đang dần dung hợp. Song trùng vị diện, hai thế giới lưỡng cực đang bắt đầu sáp nhập làm một. Đây là bí mật vạn cổ mà chỉ số ít người biết trước, độ tin cậy tuyệt đối, cứ truyền đạt đúng nguyên văn lời ta. Về phần những người bị sáp nhập, hãy sắp xếp khéo léo, không được giết chóc. Bắt đầu trấn an dư luận để xoa dịu tình hình, cấp cho họ nơi sinh tồn là được.”

“Giai đoạn đầu có thể hỗn loạn, nhưng chẳng bao lâu nữa mọi thứ sẽ vào guồng. Chỉ cần cho bọn họ thời gian để ổn định và hòa nhập vào xã hội là được.”

Ai bất ngờ chứ nàng thì không.

Mẹ của nàng, Mục Ninh Tuyết, đã sớm biết chuyện này.

Sau này, Mạc Phàm đã thành thật nói rõ thân phận của mình với Mục Ninh Tuyết. Và Mục Ninh Tuyết, sau một thời gian dài suy nghĩ kỹ lưỡng, cuối cùng đã quyết định nói cho Thiên Hy và lão sư Nhật Ánh biết.

Ngày hôm nay là điều hoàn toàn có thể lường trước.

Theo học thuyết thứ nguyên mà giáo sư Stein và Nhật Ánh nghiên cứu gần đây, hai vị diện lưỡng cực vốn là hai thế giới song song qua gương, ở trong trạng thái cân bằng tuyệt đối. Nếu một vị diện đột nhiên tiến hóa vượt bậc, sự bùng nổ đó chắc chắn sẽ phá vỡ trạng thái cân bằng, vị diện mạnh hơn sẽ nuốt chửng vị diện yếu hơn.

Sở dĩ 16 năm qua chưa xảy ra tai biến là vì Thiên Đạo của thế giới ma pháp vẫn còn lớp rào cản phong ấn. Bây giờ, khi rào cản đã biến mất, nó đang từ từ dung hợp, một cách chậm rãi và vững chắc.

Ước tính quá trình dung hợp sẽ không hoàn thành ngay lập tức, mà cần ít nhất vài ba năm nữa. Đương nhiên, thời gian dung hợp sẽ không ảnh hưởng đến việc các vị diện khác giáng lâm.

Ở bên kia Siêu Duy Vị Diện, Mạc Phàm, Bàn Cổ và Sở Giang cũng vừa vặn tính tới trường hợp này.

Chẳng qua, tất cả bọn họ cũng chỉ vừa mới nghĩ ra gần đây, hoàn toàn chậm hơn Cổ Nguyệt Đế một bước.

Cổ Nguyệt Đế thực chất đã sớm biết, sớm cười thầm trong bụng. Hắn hiểu rõ Mạc Phàm hơn bất kỳ ai, gần như đi guốc trong bụng gã. Mặc dù lần thất bại trước Bee là một tình huống ngoài ý muốn, nhưng ván cờ dung hợp thế giới này còn lớn hơn nhiều, và hắn đã thành công mượn tay Mạc Phàm trả giá cho Thiên Đạo để thực hiện kế hoạch của mình.

Kế hoạch của Cổ Nguyệt Đế là một chuỗi liên hoàn. Đứt một mắt xích không có nghĩa là toàn bộ chuỗi đều đứt. Không ai rành rọt quy tắc Thứ Nguyên hơn hắn. Với tư cách là thiên phụ Chaos ẩn mình trong Tiểu Nê Thu, hắn lường trước được Mạc Phàm sẽ thúc đẩy thế giới ma pháp phát triển để kéo dài thời gian tu luyện cho cuộc chiến, cho nên hắn rất thoải mái chơi đùa cùng Mạc Phàm.

Thiên cơ khó dò, nhưng nếu suy nghĩ kỹ, chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra!

Tại Siêu Duy Vị Diện, gương mặt Mạc Phàm đen như đít nồi. Hắn đã hiểu ra mọi chuyện, âm thầm chửi rủa: “Mẹ kiếp, đúng là một con cáo già.”

......................

Đế Đô, Mục Thị Sở.

Mặc dù Mục Thị ở thế giới ma pháp đã bị Mục Ninh Tuyết ép cho sụp đổ, đá ra khỏi hàng ngũ thế gia ma pháp, nhưng khi các vị diện dung hợp, Mục Thị của thế giới khoa học lại một lần nữa giáng lâm. Ngay cả trụ sở kinh doanh, công ty sản xuất điện lạnh, xí nghiệp bán đá viên cũng bị kéo vào thế giới ma pháp.

Mục Ninh Tuyết đứng ở trụ sở Mục Thị nhìn quanh một vòng, thấy những gương mặt thân quen năm xưa nay đã già đi. Bọn họ rõ ràng đến từ thế giới khoa học, bởi vì nếu ở thế giới ma pháp, họ đã sớm rời đi nơi khác, không thể nào còn tụ tập tại Mục Thị này.

Mục Ninh Tuyết đi lại như chốn không người, thần không biết quỷ không hay. Nàng chỉ lặng lẽ quan sát, tiếp nhận mọi thứ mà không hề can thiệp.

Về cơ bản, hai thế giới giống nhau một cách chính xác, từ tư duy thường nhật, ngoại hình, tính cách cho đến cả khí vận. Do đó, ngay cả khi hai thế giới không hề liên quan, xác suất để một người ở thế giới khoa học gặp được người tình giống hệt của mình ở thế giới ma pháp lên đến 100%. Nếu một người ở thế giới ma pháp ngẫu nhiên chết đi, thì người ở thế giới khoa học không sớm thì muộn cũng sẽ gặp đại nạn, tử thần kề cổ. Đây là tác động của pháp tắc, một sự trùng hợp kỳ lạ đến rợn người.

Cũng đúng thôi. Đôi khi, người ta sẽ cảm thấy mình thật xui xẻo khi vô tình bị xe đâm, bị chậu hoa rơi trúng đầu, hay một người khỏe mạnh đang tập thể dục lại đột quỵ mà chết. Đơn giản là trời gọi ai nấy dạ. Đúng vậy, bởi vì ở một trong hai thế giới, bản thể song trùng của họ đã chết, pháp tắc sẽ tìm cách loại bỏ người còn lại.

Đương nhiên, vẫn có những trường hợp ngoại lệ. Mạc Phàm!

Mạc Phàm của thế giới ma pháp đúng là đã chết, nên hắn ở thế giới khoa học cũng gặp xui xẻo, chắc chắn sẽ chết. Nhưng hắn chết trong tay Chaos, và Chaos lại muốn hắn tái sinh dung hợp linh hồn, trở thành một trường hợp đặc biệt nghịch đảo càn khôn, luân chuyển khí vận để tiếp tục sống. Và bởi vì Mạc Phàm sống tiếp, trở thành độc nhất, cho nên Thiên Hy cũng là một trường hợp đặc biệt, nàng độc nhất vô nhị giống như Mạc Phàm.

Mục Ninh Tuyết đi tìm chính mình.

Nàng tự hỏi, nếu bản thân mình ở thế giới khoa học già đi mà chết, hoặc chết yểu giữa đường thì nàng sẽ ra sao?

Mãi cho đến khi gặp được Mục Ninh Tuyết của thế giới khoa học đang ngồi trong văn phòng chủ tịch hội đồng quản trị tại trụ sở Mục Thị, Mục Ninh Tuyết mới thở phào nhẹ nhõm.

Mục Ninh Tuyết ở thế giới khoa học đã ngoài 50, sự già nua cùng nếp nhăn đã hiện rõ trên mặt. Bà độc thân. Với bản tính lạnh lùng như băng giá của mình, có lẽ nếu không phải là Mạc Phàm, cuối cùng cũng sẽ chẳng có người đàn ông nào lọt vào mắt xanh của bà.

“Cô là...?” Mục Ninh Tuyết của thế giới khoa học nhìn thấy một nữ nhân có dung mạo tuyệt sắc tựa tiên nữ bước vào phòng mình, khuôn mặt lập tức căng cứng, bàn tay suýt chút nữa đã bấm nút báo động.

“Đừng bấm, tôi là Mục Ni... Mục Thiên Hy.” Mục Ninh Tuyết của thế giới ma pháp lên tiếng.

“Mục Thiên Hy? Chưa nghe bao giờ. Cô vào đây làm gì? Cô là con gái của quản sự nào, sao trước nay tôi chưa từng biết đến cô?” Mục Ninh Tuyết của thế giới khoa học rất cảnh giác.

“Không quan trọng, tôi đến giao đồ ăn nhưng vô tình đi lạc vào phòng bà thôi.” Mục Ninh Tuyết của thế giới ma pháp trả lời.

“Nói dối, cô không hề gõ cửa, tôi cảm thấy cô đã đi xuyên...” Mục Ninh Tuyết của thế giới khoa học nói đến nửa chừng, lại cảm thấy mình nói sai điều gì đó, bèn tự cười khổ.

“Được rồi, tôi đau đầu quá, có lẽ do làm việc quá áp lực nên hơi choáng váng. Cô ra ngoài trước đi.” Mục Ninh Tuyết của thế giới khoa học xoa xoa cái đầu đau như búa bổ.

Mục Ninh Tuyết nhìn thật kỹ gương mặt, vóc dáng cùng nỗi cô đơn trầm mặc toát ra từ khí chất của bà, cảm thấy khác biệt quá nhiều, thậm chí còn mang theo một chút cảm giác tội lỗi và thương hại.

“Thật ra, tôi có chuyện muốn hỏi bà. Hôm nay tôi vô tình nghe người ta kể một chuyện cũ, bà còn nhớ một thiếu niên tên là Mạc Phàm không?”

Nghe câu này, mi tâm của Mục Ninh Tuyết thế giới khoa học khẽ co lại, vẻ mặt có chút mộng mị.

Bà ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Mục Ninh Tuyết xinh đẹp, một người phụ nữ trưởng thành đang ở độ tuổi gợi cảm nhất, rồi thấp giọng nói: “Mạc Phàm... Mạc Phàm sao?... Cái tên này, dường như rất quen thuộc, gây một chấn động mạnh mẽ... nhưng ta lại không thể nhớ ra bất cứ điều gì. Cô nói xem, cậu ta là bạn học cũ của tôi sao?”

Mục Ninh Tuyết ở thế giới ma pháp lập tức ý thức được chuyện gì đang xảy ra.

Nàng đã hiểu.

Pháp tắc.

Mạc Phàm là một sản phẩm nằm ngoài định luật của pháp tắc, cho nên ở thế giới khoa học, nhân vật này đã sớm bị đào thải, bị thiên đạo của thế giới khoa học cho lãng quên, trôi khỏi ký ức của mọi người.

Nói xong một câu, Mục Ninh Tuyết của thế giới ma pháp đã thuấn di rời đi, để lại Mục Ninh Tuyết già nua của thế giới khoa học sững sờ ngồi ngây dại ở đó.

Bà không hiểu gì cả, từ đầu đến cuối, mọi thứ đều mộng mị, mông lung, tựa như một lớp sương mờ.

Chỉ là, không biết tại sao, khóe mắt bà đã ngấn lệ, hai dòng nước mắt đột nhiên tuôn trào.

Bà cảm thấy buồn, nhưng lại không thể nhớ ra được điều gì...

............

Mục Ninh Tuyết rời đi.

Trở về nhà, nàng tự ngẫm lại tình huống.

Có vẻ như, những người giống nàng sẽ không bị ảnh hưởng bởi pháp tắc. Việc Mạc Phàm dung hợp linh hồn đã tạo ra một loại pháp tắc phi thường cổ quái, câu chuyện này tác động đến thế giới ma pháp, khiến những người thân thuộc nhất bên cạnh hắn cũng chịu hiệu ứng domino từ quán tính của pháp tắc đó.

Điều này có nghĩa là, Mục Ninh Tuyết, Triệu Mãn Duyên, Asha Corea, Diệp Tâm Hạ, Mục Bạch, và nhiều người thân tín khác của hắn, có khả năng sẽ nằm ngoài tác động của pháp tắc với bản thể song trùng của mình ở thế giới khoa học. Tức là, nếu một bên chết, bên kia cũng chẳng hề hấn gì.

Đây là hiệu ứng bất quy tắc của pháp tắc, một câu chuyện lại phát sinh ra một câu chuyện khác.

Nhưng nói gì thì nói, tuy chẳng hề liên quan, Mục Ninh Tuyết vẫn không muốn phiên bản của mình ở thế giới khoa học phải chịu khổ, phải chết đi.

Nàng cảm thấy, tốt hơn hết là nên sắp xếp người chăm sóc cho bà ấy, âm thầm bảo vệ cho đến khi cuộc chiến kết thúc.

Không chỉ nhân loại mới có song trùng. Trên thực tế, yêu ma cũng có. Thế giới khoa học cũng có yêu ma, chẳng qua vì tình huống pháp tắc thay đổi, nên yêu ma ngược lại chịu thiệt thòi khá nhiều, không thể tiến hóa mà bị động thoái lui khỏi đỉnh chuỗi thức ăn.

Ví dụ như tam đại nóc nhà Ymir, Leviathan, Behemoth. Ở thế giới khoa học, một con là cá nhà táng cổ đại, một con là voi ma mút cổ đại, một con thậm chí chỉ là vi sinh vật sống trong tảng băng Nam Cực...

Chà, có chút đáng sợ...

......

Thời gian hòa bình duy trì được bảy ngày, hai vị diện lưỡng cực tiếp tục dung hợp thêm bảy ngày, chậm rãi, từ tốn và ôn hòa hơn.

Cho đến mười hai giờ đêm rạng sáng ngày thứ tám, hay nói chính xác hơn là...

Trời không sáng.

Mặt Trời đã bị hắc ám nuốt chửng.

Màn đêm, vô tình buông xuống...

.....................

Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Thiên Tà Thần: Chung Cục Chi Chiến
BÌNH LUẬN