Chương 147: Thủy Ngân!

Đài thi đấu của học viện Đế Đô có sân bãi vô cùng rộng rãi, thiết kế theo quy định bắt buộc phải có kết giới giao chiến, ít nhất cũng đủ sức chống chịu được ma pháp từ cấp thấp siêu giai trở xuống.

Tại trung tâm sàn đấu, Mạc Phàm đứng đối diện với Phong Ly và Tùng Hạc. Xa xa về phía tây, ba người Đường Nguyệt, Tiểu Mei và Apase ngồi xem, vừa như trọng tài vừa như khán giả.

“Ngươi thật sự muốn cả hai chúng ta cùng ra tay sao?” Tùng Hạc tỏ vẻ không vui.

“Hắc, ta không hề tùy tiện, chẳng qua ta cảm thấy hai người nương tay một chút là được rồi. Triển khai thêm một hệ mới, ta cũng có thể phán đoán chính xác thực lực của mình.” Mạc Phàm nói.

“Được rồi, bọn ta cũng sẽ không dùng đến ma pháp siêu giai, ngươi cứ thi triển trước đi!” Phong Ly phất tay, không tính toán những chuyện nhỏ nhặt này.

Mạc Phàm gật đầu, trực tiếp liên kết với Thủy Tinh Trần để thăm dò.

Đó là một Tinh Trần màu xanh thẫm ma mị, khiến người ta dễ lầm tưởng là Hắc Ám hệ. Chưa hết, xung quanh Tinh Trần còn xuất hiện một vành đai bụi đất kỳ dị dày đặc được tạo thành từ các màu vàng, xanh trắng, xanh lục và đen. Tuy tiểu chòm sao chỉ mới chớm nở, nhỏ bé không đáng kể, nhưng dường như phần óng ánh rực rỡ của nó còn nồng đậm hơn cả Tinh Hà, Tinh Hải.

Điều khiến Mạc Phàm đau đầu không hiểu chính là, tinh tử của Thủy hệ không có màu xanh như Tinh Trần, mà lại mang một màu bạc xám ánh kim đầy kiêu ngạo.

“Roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt ~~~~~~”

Ý niệm Thủy hệ xuất kích lần đầu, bảy viên Tinh Tử như đồng thiếc ánh kim lóe lên. Những vệt sáng màu lam ngọc tựa lưu quang xẹt qua xẹt lại trên bề mặt mỗi viên Tinh Tử, cuối cùng ngay lập tức vận động ngang dọc, xoay chuyển thành một Tinh Quỹ nối liền, phát ra chùm hào quang nổi bật.

“Nhất… Nhất Niệm Tinh Quỹ!” Tùng Hạc thấy cảnh tượng phác họa trong chớp mắt này, bất giác kinh hoàng lùi lại theo quán tính.

Đây là lần đầu sử dụng hệ mới mà đã có thể thi triển thành công ma pháp sơ giai chỉ trong chớp mắt sao?

Đối với tất cả các hệ mới thức tỉnh, thời gian đầu để nắm bắt chuyển động của tinh tử đều khác nhau, không dễ dàng gì có thể phác họa thành công một đồ án đơn giản.

Nhưng đó là với pháp sư cấp thấp, không có nghĩa là cấp cao cũng vậy. Lên đến cao giai, thậm chí là siêu giai, việc nắm bắt tinh tử tự nhiên cũng sẽ dần trở nên thuần thục hơn; pháp sư rất dễ dàng thực hiện lần phóng thích đầu tiên trong vòng vài giờ, thậm chí là vài phút.

Tu vi Bán Cấm Chú đã đạt tới Hóa Cảnh, hoàn mỹ chưởng khống “Nhất Niệm Tinh Cung”, có khả năng dựng nên cấu trúc 2401 viên tinh tử trong chưa đầy nửa khắc.

Cuối cùng, khi bước vào cảnh giới Cấm Chú, vốn đã vượt qua cực hạn thao túng của nhân loại, việc cảm nhận và đánh giá tinh tử, dù cho là loại xa lạ đến đâu, cũng trở nên vô cùng quen thuộc. Mạc Phàm hôm nay thể hiện ra, dĩ nhiên là phong thái của một cường giả Cấm Chú đỉnh tiêm.

“Hai vị đạo sư, ta tới đây!” Con ngươi Mạc Phàm đã hiện lên những đường chòm sao thủy kim phồn thịnh.

Cấu trúc Tinh Quỹ của Thủy hệ cực kỳ phức tạp, dưới sự dẫn dắt của Mạc Phàm, vốn hắn còn cho rằng đây là một tổ hợp có trường tính kỳ lạ, khi nối lại với nhau còn rất dễ bị vành đai bụi ảnh hưởng. Nếu không phải cảnh giới tinh thần của hắn đã quá cao thâm, thiếu chút nữa là thất bại rồi.

Hơi ẩm trong không khí bắt đầu ngưng tụ, nguyên tố Thủy biến dị không ngừng phản ứng mãnh liệt, sinh ra một chùm sáng bạc ngày càng rực rỡ. Bên trong chùm sáng đó, xuất hiện một thứ chất lỏng màu bạc óng ánh, chất lỏng này chính là nguyên tố thủy ngân!

Mạc Phàm nở một nụ cười hài lòng, trong miệng thầm hô:

“Thủy Ngân Phiến Tạc!”

Hắn vung tay, một đạo thủy ngân trong không khí lập tức bị nhiễm hóa, đông đặc lại thành một phiến kim loại cứng rắn dài hơn ba mét, trông rất giống một thanh trường thương. Chỉ có điều đây là lần đầu hắn sử dụng, nên cũng chưa gọt giũa cho nó một mũi nhọn hoàn hảo.

“Vút vút vút vút ~~~~”

Phiến thủy ngân theo tay Mạc Phàm phóng tới với tốc độ cực nhanh, tựa như một mũi thương sắc bén lướt đi trên mặt đất, khiến không khí liên tục vang lên những tiếng rít chói tai ghê rợn, cảm giác như mặt đất bất cứ lúc nào cũng có thể nứt ra làm đôi.

“Đây… đây là ma pháp sơ giai sao?”

Trên đài quan sát, vẻ mặt của Đường Nguyệt lập tức thay đổi. Vừa nãy sự chú ý của nàng còn đặt trên người Mạc Phàm, ai ngờ ma pháp sơ giai này lại có thể bùng nổ ra uy lực kinh người như vậy.

Tùng Hạc dù đã đứng ở một khoảng cách đủ an toàn, nhưng trong chớp mắt khi Thủy Ngân Phiến Tạc điên cuồng lao tới, hắn vẫn cảm thấy uy hiếp ngập trời. Hắn không chút chần chừ, phóng thích ra một ma pháp cao giai để ngăn chặn.

“Thủy Hoa Thiên Mạc!”

Một cánh cổng có đường kính chừng năm mét, gợn nước cấp tốc khuếch tán ra, tạo thành một tòa thác nước kết giới sừng sững, chắn trước mặt Tùng Hạc và Phong Ly. Phải dùng đến ma pháp cao giai cấp bậc cao nhất để đối phó với một ma pháp sơ giai thuần túy, sắc mặt Tùng Hạc vô cùng khó coi.

“Xèooooo ~~~~~”

Đây là hai ma pháp cùng hệ chênh lệch hơn hai đại cấp bậc. Phải nói rằng Tùng Hạc đã sở hữu một Hồn Chủng Thủy hệ làm át chủ bài, nhưng vẫn dã man đến mức không đủ để ngăn cản một đòn Thủy Ngân Phiến Tạc của Mạc Phàm.

Dịch thủy ngân không chỉ cứng rắn cường hãn, nó còn mang tính thôn phệ cực cao. Vừa bị ngăn chặn, nó liền mềm hóa thành chất lỏng, bao phủ và nuốt chửng màn thác nước của Tùng Hạc.

Tất nhiên, ma pháp sơ giai vẫn chỉ là ma pháp sơ giai, lực lượng không hoàn toàn đủ để công phá, rất nhanh cũng sụp đổ theo màn thác nước.

Cảnh này triệt để làm cho Tùng Hạc và Phong Ly kinh hãi đến biến sắc. Giả như cho tên tiểu tử Mạc Phàm này thêm một ít thời gian để làm quen, thì ngay cả ở cấp sơ giai, hắn vẫn có khả năng miểu sát đỉnh phong cao giai pháp sư trong chớp mắt!

Đây là trận đấu, và trận đấu chưa kết thúc thì dĩ nhiên Mạc Phàm cũng không dừng lại.

Ưu thế của ma pháp sơ giai chính là tiêu tốn ít ma năng, có thể thoải mái phóng thích liên tục với tần suất khủng bố.

Phải!

Chưa hề dừng lại…

Theo cơn hưng phấn dâng lên, Mạc Phàm bắt đầu nhuần nhuyễn tung ra hàng chục đòn “Thủy Ngân Phiến Tạc” nữa.

Tựa như một xưởng sản xuất đạn pháo, hai tay hắn chính là hai nòng pháo. Với tư thế thoải mái nhất, vô số luồng năng lượng nguyên tố Thủy bị Mạc Phàm ném ra ngoài, trông chẳng khác nào một khẩu súng liên thanh.

“Ầm ầm ầm ầm ~~~~~”

Chùm sáng ngày càng nhiều, tốc độ ngày càng nhanh hơn. Cùng lúc những phiến thủy ngân ánh kim bắn ra, mặt đất và vách tường kết giới nơi chúng tiếp xúc đều dần dần bị chấn động đến mức vỡ tan.

Công kích sơ giai nhanh như vậy, đáng sợ như vậy. Phong Ly cũng bất đắc dĩ cắn răng, buộc phải sử dụng thủ pháp cao giai của Phong hệ, mở ra Phong Chi Dực kéo Tùng Hạc ra ngoài, còn bản thân thì liên tục né tránh công kích.

Tất nhiên, đó là do Phong Ly và Tùng Hạc không sử dụng đến ma pháp siêu giai. Nếu dùng đến ma pháp siêu giai, họ có thể lập tức áp chế ngược lại Mạc Phàm một cách dễ dàng.

Chỉ là…

Dùng ma pháp siêu giai để ngăn chặn một ma pháp sơ giai cỏn con!!! Làm vậy thì còn mặt mũi nào làm đạo sư nữa.

“Tỷ phu bật chế độ đàn áp rồi!!” Tiểu Mei ở ngoài không khỏi kinh hỉ thốt lên.

“Bọn họ thua rồi!” Apase gật đầu nói.

“Vẫn chưa ngã ngũ, viện trưởng vẫn chưa rời khỏi đài mà, ông ấy vẫn còn rất nhiều thủ đoạn cao giai chưa dùng.” Đường Nguyệt không hiểu, phản bác lại.

“Không kịp nữa đâu, thuộc tính của thủy ngân còn đáng sợ hơn thế rất nhiều.” Apase quả quyết, đồng thời ra hiệu cho Đường Nguyệt tiếp tục theo dõi.

Toàn trường bây giờ là những mảnh vỡ Thủy Ngân đậm đặc vương vãi khắp nơi, tỏa ra một làn khói trắng không mùi, khiến người ta liên tưởng đến sương lạnh.

Mạc Phàm đứng giữa làn khói trắng, nhìn về phía Phong Ly. Phong Ly cũng đang nhìn chằm chằm Mạc Phàm.

Nãy giờ ông vẫn vừa né tránh vừa không ngừng gieo hạt giống Quỷ Mộc Thủ xuống khắp sân bãi. Đạo sư quả không hổ danh là đạo sư, chiến thuật tầm cỡ này chính là muốn dùng một chiêu duy nhất để kìm hãm Mạc Phàm, không cho hắn bất cứ cơ hội nào.

Có chút không hiểu nổi chính là, vì sao Mạc Phàm không công kích nữa?

Câu hỏi tiếp theo… vì sao Quỷ Mộc Thủ không nảy mầm?

“Khụ khụ…” Phong Ly đột nhiên khuỵu xuống, toàn thân mềm nhũn, một cảm giác rất giống bị nội thương.

Mạc Phàm quay người lên khán đài, liếc mắt ra hiệu cho Tiểu Mei. Tiểu Mei nhanh chóng tiến xuống chỗ Phong Ly, một đạo bạch quang bao phủ lấy người viện trưởng Đế Đô, không ngừng hồi phục cho ông.

“Đây… đây là vì sao?” Tùng Hạc lúc này mới định thần lại, hỏi.

“Hai vị đạo sư, đắc tội rồi. Nguyên tố thủy ngân ở dạng khí sẽ có độc tính cực mạnh. Ta liên tục phóng thích ma pháp sơ giai chính là vì mục đích đó, khí độc tản ra sẽ không ngừng xâm nhập vào cơ thể. Chẳng qua vì đạo sư là một siêu giai mãn tu nên quá trình này không ảnh hưởng ngay lập tức, càng không thể nguy hiểm đến tính mạng.” Mạc Phàm cười khổ giải thích.

Nhiễm độc…

Thủy hệ biến dị thành Thủy Ngân!! Thủy ngân ở thể rắn thì cứng cáp cường hãn như kim loại, thể lỏng thì có tính thôn phệ khủng khiếp, đến thể khí lại mang độc tính.

Đây quả là một loại công pháp quá hoàn mỹ!

Ma pháp sơ giai đàn áp hai siêu giai pháp sư trong tình huống không sử dụng ma pháp siêu giai. Đây là Mạc Phàm còn chưa thèm dùng đến Huyền Âm hệ!

…………………….

“A…” Mạc Phàm sững sờ thốt lên.

“Ngươi đừng nói với ta Thủy Ngân còn có thêm hiệu quả nào nữa đấy?” Phong Ly tức giận mắng.

“Không phải… hình như ta vừa đột phá lên trung giai ma pháp rồi.” Mạc Phàm trưng ra bộ mặt vô tội.

“…”

Đề xuất Ngôn Tình: Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
BÌNH LUẬN