Chương 148: Nguyên Tố Phản Ứng?
…
Trung Giai?
“Ngươi mới thi triển vài chục pháp thuật đã đột phá Trung Giai, đây là Thiên Hệ trong truyền thuyết sao?” Tùng Hạc râu tóc dựng đứng, vẻ mặt kinh hãi không thể che giấu, buột miệng thốt lên.
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu vị phó viện trưởng Đế Đô chính là, hắn thực sự muốn hỏi Mạc Phàm xem gã này rốt cuộc là giống loài gì.
Vừa thức tỉnh đã là người đầu tiên sở hữu Biến Dị Hệ, lần đầu tiếp xúc hệ mới đã thành thạo Nhất Niệm Tinh Quỹ, ở cấp Sơ Giai đã đủ sức áp chế ma pháp Cao Giai có Hồn Chủng trợ lực. Mới thi triển vài giờ đã đột phá lên Trung Giai!
Tên Mạc Phàm này đang làm một việc không thể sai vào đâu được: lật đổ toàn bộ tri thức của nhân loại!
Nghĩ đến đây, Tùng Hạc bỗng có một chấp niệm mãnh liệt, muốn lôi cổ mấy lão học giả và đám bút ký giả ra mắng cho một trận. Mấy lão già đó rốt cuộc là ngủ gật khi soạn tài liệu hay sao, kiến thức sách vở mà cũng không biết ghi thêm một dòng chú thích “trường hợp ngoại lệ” để người đời sau khỏi phải bỡ ngỡ à?
Xa xa trông lại, đài thi đấu đã trở thành một mảnh hoang tàn. Bất kể là đấu trường hay kết giới đều trông như vừa trải qua một trận bão lụt, một màu xanh thẫm loang lổ, nhiều chỗ còn úng nước, vài nơi khác vẫn còn cắm chi chít những mảnh kim loại chưa kịp tan biến.
Đường Nguyệt tiến lại gần nhóm người vừa giao chiến, gương mặt vẫn còn vẻ căng thẳng.
“Đường Nguyệt lão sư!” Mạc Phàm gật đầu chào.
Nàng nhìn kỹ Mạc Phàm nhưng không đáp lại, đôi mắt mơ hồ như đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ, dù rõ ràng vẫn là hắn, là gã học trò mặt dày của mình, trên môi còn nở một nụ cười tản mạn.
"Giờ lợi hại rồi, ngay cả ta là lão sư cũng không gây khó dễ được cho ngươi chút nào. Ngươi xem lại cơ thể có gì bất ổn không?" Phong Ly đã hoàn toàn hồi phục, quay sang nói với Mạc Phàm.
“Nói đến đây, ta cũng cảm thấy Thủy Hệ của mình có chút kỳ lạ. Lúc thi triển, ta cảm nhận được vô số kim quang và kim tuyến vây quanh, rất có thể đã bị ảnh hưởng bởi lực lượng từ vành đai bụi của Tinh Trần.” Mạc Phàm ngẫm nghĩ một lát rồi đáp.
“Ra là vậy, đó chính là quá trình cấu tạo vật chất nguyên tố. Thủy Ngân vốn không tồn tại ở vị diện này. Ngươi thi triển được là vì chúng ta đã cho ngươi thời gian khởi động, đủ để tạo thành một chuỗi phản ứng nguyên tố Thủy Ngân quanh người, sau đó ngươi mới có thể phóng thích nó ra.” Phong Ly không hổ là đạo sư xuất sắc, thoáng chốc đã đưa ra lời giải thích đầy cơ sở.
“A, ngài nói ta mới để ý, ban nãy ta phải mất một lúc để khởi động chuỗi phản ứng tạo ra Thủy Ngân, sau đó mới có thể phóng thích sức mạnh. Nhưng một khi đã vận hành xong, tần suất phóng thích lại nhanh hơn rất nhiều so với các hệ còn lại.” Mạc Phàm nói.
Chuỗi phản ứng tạo nguyên tố!?
Phải, nguyên tắc này thực sự tồn tại.
Vậy có nghĩa là, Thủy Ngân có thể được xếp vào loại vật chất dị nguyên. Mà vật chất dị nguyên và vật chất nguyên bản hoàn toàn không cùng một khái niệm!
Nhắc đến khái niệm vật chất dị nguyên, thứ đầu tiên Mạc Phàm nghĩ tới chính là Dị Không Chi Sương mà Sariel từng thi triển, hẳn Dị Không Chi Sương cũng có thể coi là một loại biến dị của Băng nguyên tố, nhưng uy lực lợi hại hơn không biết bao nhiêu lần.
Khác biệt ở chỗ, Sariel khai thác sức mạnh không phải do hắn tự tạo ra chuỗi phản ứng, mà là hấp thụ năng lượng từ Thánh Nha Pháp Trượng.
Vật chất tối!
Rùng mình một cái, Mạc Phàm nghĩ tới vật chất tối của Lucifer. Liệu vật chất tối của Lucifer có phải cũng là một loại phản ứng hạt nhân, mà ở đây Lucifer đã khai thác nó từ vật chất hắc ám tự nhiên?
“Mạc Phàm, nếu đây là một trận chiến sinh tử ngay từ đầu, chúng ta tuyệt đối sẽ không cho ngươi cơ hội chuẩn bị tốt như vậy. Chỉ cần một ma pháp Sơ Giai cũng đủ để phá vỡ chuỗi phản ứng của ngươi.” Phong Ly nhíu mày căn dặn.
“Ta hiểu, lão sư.” Mạc Phàm gật đầu đồng ý, vẻ mặt không hề có ý bỏ ngoài tai lời khuyên này.
Quả thật, đây là một điểm yếu quá lớn, nếu không cẩn thận có thể nhận một đòn chí mạng.
Chủ yếu là nhờ hai người họ có phong thái thi đấu khá tốt, không thuộc loại vừa bắt đầu đã lao vào sống mái. Nếu gặp phải loại đối thủ ngang ngược không nói lý lẽ, chỉ cần một sơ suất là hắn tự rước lấy họa sát thân, xác suất xảy ra không hề nhỏ. Tất nhiên, đó là trong điều kiện hắn không sử dụng tám hệ ma pháp còn lại.
Nhưng dù có khuyết điểm lớn, Mạc Phàm lại càng say mê theo đuổi loại ma pháp này hơn.
Dù sao cũng không thể phủ nhận một điều rằng, khả năng khống chế Thủy Ngân quả thực đáng sợ vô cùng! Một ít khí thủy ngân vậy mà có thể thẩm thấu vào cơ thể của một pháp sư Siêu Giai đỉnh phong mà đối phương không hề hay biết.
Hiện tại đã lên cấp Trung Giai, chẳng lẽ chỉ cần cho hắn một ít thời gian chuẩn bị, hắn sẽ có khả năng đối đầu với cả pháp sư Siêu Giai sao?
“Ùng ục ùng ục ~~~~~”
Ây, đói bụng quá…
Mạc Phàm không tiếp tục luyện tập cùng mọi người nữa, hắn từ biệt tất cả rồi đi tìm một quán ăn ở Đế Đô để lấp đầy cái bụng. Ăn xong liền trở về khách sạn minh tu để củng cố các hệ ma pháp vừa đột phá.
Tất nhiên, hiện tại hắn muốn tập trung toàn bộ tài nguyên để nhanh chóng đẩy hai hệ mới là Huyền Âm và Thủy lên cao. Là một người thường xuyên bôn ba, hắn rất cần phải giải quyết điểm yếu sợ nước, không thể cứ mãi là một con vịt cạn được. Tiếp đó là khả năng cảm âm, thứ này còn quan trọng hơn. Giả dụ lại rơi vào một nơi tăm tối như Huyết Đàm, mắt của hắn bây giờ dù có thêm Tà Nhãn cũng khó mà nhìn thấy đường.
May mắn thay, hắn bây giờ đã là một Cấm Chú pháp sư. Nói không ngoa thì việc tu luyện các hệ mới tương đối thuận lợi. Không gian chứa hồn của Tiểu Nê Thu đã đạt đến cực hạn, lại vừa hấp thụ vô số tài nguyên sau trận đại chiến trên Côn Lôn, thậm chí còn nhiều hơn cả ở Ma Đô năm đó. Mạc Phàm tin rằng, nếu không phải ngày mai có hẹn với gã Bee kia, hắn tuyệt đối sẽ tu luyện một mạch, đẩy hai hệ mới lên đến đỉnh cao.
…………………………
…………………………
Một vệt nắng sớm viền vàng sau tầng mây dần lộ diện, dát lên những tán cây lớn dọc con hẻm, lên những mái hiên, những ô cửa kính của tòa nhà, khiến cho cả thị trấn trở nên xinh đẹp, rạng rỡ.
Phòng khách sạn có mặt tiền hướng ra phố. Tối qua vì quá mệt mỏi nên hắn quên kéo rèm, mặc cho ánh nắng ban mai chiếu rọi, xuyên qua từng ô cửa kính dài bên cạnh giường ngủ. Apase đang mệt mỏi gối đầu lên người Mạc Phàm ngủ say. Nàng mơ màng cảm nhận được sự ấm áp của buổi sớm mai, nhưng ánh nắng có phần chói mắt khiến nàng bất giác đưa tay lên dụi mắt.
“A… A…..”
Mạc Phàm giật mình tỉnh giấc, hoảng hốt vung cổ tay, lập tức phong bế âm thanh, không để nó truyền ra ngoài. Sau đó, hắn cũng được một phen mãn nhãn, bất giác hít một hơi thật sâu.
Apase chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi sọc đen xám của Mạc Phàm, hai cúc áo đầu tiên còn bung ra, ngoài ra không có bất kỳ thứ gì che thân! Mà một bên ngực áo, nhìn kỹ sẽ thấy những nếp nhăn hằn sâu, vẫn còn in rõ dấu tay của một con dã thú nào đó đã từng xoa nắn.
“Vô lại!” Apase hai vành mắt đỏ hoe, quát lên.
“Ta làm gì mà vô lại?” Mạc Phàm tỏ ra vô tội, hắn thực sự vẫn còn rất mơ hồ.
Đây là một chuyện hi hữu chưa từng nghĩ tới. Đêm qua vì mệt mỏi và ăn uống no say, Mạc Phàm vốn định về phòng sẽ lập tức minh tu. Nào ngờ việc thức tỉnh đã tiêu hao quá nhiều tinh thần lực, khiến hắn toàn thân rã rời, vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ say như chết, dù trời có sập cũng chẳng hay biết gì.
“Ngươi không nhớ mình đã làm gì sao?” Apase trừng mắt, lửa giận bùng lên nhìn hắn...
Đề xuất Voz: Nếu tôi nói nhớ, em có ngoảnh lại