Chương 1494: Tà Dương Yểm Nhật - Diệt Thế Yên Đồng

.............

Mạc Phàm hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn dần chuyển sang màu đỏ rực. Giữa những ngọn Quỷ Ma Hồn Sơn trùng trùng điệp điệp, hắn gần như mất hết kiên nhẫn. Tâm hồn hắn trôi về những năm tháng xưa cũ ở Thánh Thành, tự vấn vì sao mình phải chiến đấu, vì sao bản thân luôn không tiếc mọi giá để xóa bỏ chế độ độc tài tàn ác, chà đạp lên nhân quyền.

Nếu được làm lại một lần nữa, hắn vẫn sẽ đứng ở nơi đó.

Hắn vẫn sẽ là ác ma, vẫn không ngần ngại vạch trần bộ mặt của Dubai, của Hiệp Hội Ma Pháp Châu Á, phơi bày tất cả tội ác xấu xa ra ngoài ánh sáng.

Vẫn sẽ đứng lên, đập tan sự kiêu ngạo cùng chế độ độc tài của Thánh Thành.

Cảm giác sát phạt quen thuộc, luồng sức mạnh quen thuộc tái hiện giữa thiên kiếp vạn hóa. Mạc Phàm chậm rãi giơ bàn tay nhuốm đầy hắc ám và máu tanh lên, một thanh Vĩnh Dạ Ma Kiếm dần hiện hữu.

Và con mắt thứ ba giữa trán hắn, Thần Nhãn, cũng mở ra, đỏ rực như lửa, vô hồn mà đáng sợ.

Mấy chục vạn năm tu luyện, mấy chục năm chiến đấu vì chính nghĩa và vì bản thân, hết thảy những gì đã trải qua, cuối cùng mang ý nghĩa gì?

Là do mình buộc phải đứng lên, hay là do mình muốn được sống.

Thánh Thành ép người quá đáng, hắn liền nổi dậy.

Chư giới muốn hắn biến mất khỏi thế gian, muốn kéo hắn xuống không cho hắn siêu thoát, vậy thì bây giờ, hắn cũng chẳng cần để tâm đến chư giới nữa.

Mạc Phàm nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trên lưỡi kiếm Vĩnh Dạ, thấy bản thân đã đổi thay từng chút một theo năm tháng.

Tuế nguyệt đã trôi qua rồi.

Thần Vị, hay không Thần Vị, ý nghĩa nhân sinh? Cái nào là chân thật tốt đẹp, cái nào là hư ảo viển vông, cuối cùng Mạc Phàm cũng đã tìm thấy câu trả lời mà mình cần.

Người đứng trước mặt hắn, sau tất cả, mới chính là thiên kiếp.

Người này là Thiên Phụ. Thiên Phụ đã tạo ra Mạc Phàm, và từ khoảnh khắc hắn được tạo ra, mọi chuyện đã được định sẵn trên con đường này.

Khi ánh kiếm lướt qua tầm mắt, Mạc Phàm hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng nén chặt bao dồn nén.

Mạc Phàm hét lớn: “Đánh!”

Lucifer bên cạnh nhoẻn miệng cười, hắn hơi nghiêng đầu vươn vai, chiến ý cũng đã sôi trào ngút trời.

Vĩ Linh Hoàng từ đầu đến cuối vẫn nhắm mắt, giờ khắc này cũng đã mở mắt ra.

Ánh mắt nàng khóa chặt lấy Chaos, không một chút do dự nói: “Đánh.”

Mà ở đầu chiến tuyến bên kia, khuôn mặt Chaos vẫn vô cùng thản nhiên. Hắn cầm cây gậy quyền trượng, gõ mạnh xuống mặt đất của ngôi sao chết.

Âm thanh chấn động vang trời, toàn bộ lục địa đổ nát tức thì hóa thành một đám thiên thạch.

Một giọng nói khoan thai cất lên đáp lời: “Ba người các ngươi cùng lên đi.”

..........

Trời dần tối sầm lại. Mấy chục năm gần đây, tần suất xuất hiện của Nguyệt Thực ngày càng cao. Những lần Nguyệt Thực nhỏ thường bị người đời xem như mây hồng che khuất mà không để ý, nhưng loại thiên tượng mà vũ trụ đen kịt giữa ban đêm bỗng nhiên chìm vào biển máu vực hồng thế này, cuối cùng cũng sẽ khiến vạn vật thương linh phải kinh hoàng.

Thái Dương rực rỡ giữa trời cao, thế mà hào quang của nó lại có dấu hiệu bị một vầng Tà Dương đỏ rực khổng lồ dần dần che lấp!

Nguyệt Thực triệu năm một lần, dân gian xưa nay vẫn lưu truyền thuyết pháp này. Thế nhưng 20 năm gần đây, Nguyệt Thực đến rồi đi ngày một nhiều, mà lần Nguyệt Thực này, thiên tượng lại càng thêm bành trướng, rộng lớn hơn bao giờ hết.

Người đời chỉ biết đến Nguyệt Thực trong sách vở là Mặt Trăng Máu, nào có ngờ được, hiện tại nó đã không còn là một Mặt Trăng nhỏ bé nữa, mà đã sánh ngang với những vầng Thái Dương đỉnh cấp nhất như Bỉ Hoàng, Heliot, Ra, Kim Ô, hoàn toàn là một cảnh tượng Tà Dương Yểm Nhật chễm chệ trên bầu trời.

Trên vòm vũ trụ vô ngần, một vị diện màu huyết dụ với quy mô còn mênh mông hơn bất cứ thứ gì đã xuất hiện. Nó lướt qua giữa Thanh Dương, ngân hà và vô số tinh tú, đúng nghĩa che khuất cả bầu trời, nuốt chửng không biết bao nhiêu tinh cầu vào trong bóng tối.

Thái Dương thường có màu vàng, trắng, xanh, lục, đỏ… đủ loại màu sắc chói chang như muốn thiêu đốt thị giác của người khác. Thế nhưng, vầng Tà Dương Yểm Nhật này lại tựa như cảnh tượng trên Thiên Đình, Thần Điện, nơi chúng tiên, thánh đế, bao gồm cả Ngọc Hoàng và Thái Mẫu đều rơi vào tà kiếp, máu đổ thành sông suối. Tiên huyết cuộn ngược thành vực thẳm tà ác, ảm đạm, thê lương, hút tất cả quang huy về một khu vực không xác định, ngay cả những vầng Thái Dương kia dường như cũng bị tấm Nhật Miện màu đỏ ửng này che đi một phần hào quang vốn có.

Trong thế giới ma pháp ngân hà này, con dân dù là yêu ma hay nhân loại, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể trông thấy rõ ràng một vùng đại địa trống không, gợn sóng màu huyết hồng phản chiếu trên vòm trời. Nó giống như một chiếc Thần Chu nguyền rủa màu đỏ trôi nổi giữa vũ trụ mênh mông, mang theo một luồng sức mạnh cổ xưa thần bí, lạnh lẽo mà nguy hiểm gào thét ập tới. Nó chẳng thèm đếm xỉa đến các vị diện phong phú cùng Chư Tiên Quỷ Thần là hạng gì, không quan tâm bất cứ lực cản nào, cứ thế trực tiếp trùng kích tinh thần, nguyền rủa cảm xúc. Dưới ánh sáng mờ ảo đó, nó không ngừng ăn mòn, hủy diệt vô số sinh linh, cướp đi ma năng, nuốt chửng hồn phách của bọn họ.

Phong Nguyệt Cát lúc này đang chiến đấu tại vành đai giao giới của Địa Cầu. Hắn có thể trông thấy rõ ràng chiếc Thần Chu màu đỏ đang lao xuống từ phía chân trời, nội tâm dâng lên một trận sóng lòng kịch liệt!

Đại lục màu đỏ này tuyệt đối không phải tình cờ rơi xuống, nó càng giống như một loại sức mạnh siêu việt cả Thần Minh, đang dùng một phương thức vô cùng trực quan để thị uy với toàn bộ chư tiên yêu ma, đang tiến hành một cuộc tàn sát ở cấp độ thảm họa cao nhất…

Phong Nguyệt Cát đã từng thấy thứ này rồi. Ở Siêu Duy Vị Diện, hắn đã vài lần nhìn thấy Nguyệt Thực, chỉ là chưa bao giờ kinh khủng như cảnh tượng Tà Dương Yểm Nhật vĩ đại trước mắt.

Hơn nữa, vầng Tà Dương Yểm Nhật này phảng phất khiến người ta cảm thấy, lờ mờ bên trong nó xuất hiện một con mắt, một Diệt Thế Yên Đồng.

Bất tri bất giác, Phong Nguyệt Cát đột nhiên thuận theo dòng cảm xúc mà lẩm nhẩm bốn chữ: “Diệt Thế Yên Đồng”.

“Nguyệt Cát.”

Lúc này, giọng nói của Thiên Hy truyền đến.

“Nguyệt Cát!”

Nàng phải gọi đến tiếng thứ hai, Phong Nguyệt Cát mới sực tỉnh, hoàn hồn nhớ ra mình còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

“Đó là pháp tắc do cha ta diễn sinh, một loại cấm chú nguyền rủa ma pháp.” Thiên Hy liếc mắt một cái liền biết Phong Nguyệt Cát nãy giờ xao nhãng là vì cái gì.

“Trước đây, nó được gọi là Tà Miếu. Khi Mặt Trăng Máu trỗi dậy, Tà Miếu cũng sẽ xuất hiện, thông qua một phương thức vô cùng đặc thù nằm ở con mắt Thần Nhãn của cha ta.”

“Được rồi, đừng nhìn nữa, chúng ta lo giải quyết bốn tên kia trước.”

Trên thực tế, nói thì nói vậy, nhưng hành động của Thiên Hy lại có chút tùy ý ngược lại. Chính nàng rõ ràng cũng cố ý quay đầu nhìn trộm một chút, âm thầm kinh hãi.

Nàng biết cha mình có một Thần Nhãn thứ ba giữa trán với năng lực triệu hồi Nguyệt Thực nguyền rủa, cũng từng nghe nói đó là do thúc thúc Lục Niên ban cho. Song, hiện tại nó đã mạnh đến mức này, từ khi nào lại có thể tỏa sáng khắp thiên địa, che lấp cả vầng thái dương rực rỡ, nàng đã không thể dùng cảnh giới của mình để đo lường được nữa.

Nàng có cảm giác kỳ lạ rằng, thứ này tuy mang danh Nguyệt Thực, không phải Thái Dương, nhưng lại mang uy thế của một vầng Thái Dương còn hơn cả Thái Dương.

Điểm này nàng không thể nào lý giải nổi.

Bất quá, cả Thiên Hy và Phong Nguyệt Cát đều không có quá nhiều thời gian để suy nghĩ. Bọn họ hiện tại phải chặt đầu bốn tên thủ lĩnh bộ sậu này. Đế Thích Thiên, Bạch Đế Ma Ngữ, Viêm Đế, và Thâm Hải Ma Kình Vương mới là mục tiêu hàng đầu của họ.

“Giải quyết Tứ Đại Ma Vương.” Giọng Thiên Hy lại một lần nữa vang lên.

Phong Nguyệt Cát khẽ gật đầu, hắn hướng về phía biển mây vũ trụ nơi có những ngọn núi lơ lửng trú đóng mà bay tới.

Bên trong biển mây này tỏa ra một cỗ khí thế nghiêm nghị. Những Thiên Long Thiên Tướng trấn thủ tại Vạn Lịch Sơn đã nhận ra sự hiện diện của hai vị khách không mời mà đến là Phong Nguyệt Cát và Thiên Hy.

................

Đề xuất Giới Thiệu: Đấu Chiến Thiên Hạ
BÌNH LUẬN