Chương 1493: Đã Sớm Được Nhắc Nhở (Hạ)

.............

“Vậy còn ngươi? Ngươi mạnh hơn chúng ta, vì sao bọn chúng lại phục tùng ngươi?” Mạc Phàm tiếp tục chất vấn.

Ánh mắt của Chaos lần lượt lướt qua Mạc Phàm, Lucifer, cuối cùng lại dừng trên người Vĩ Linh Hoàng.

Hắn thành thật nói: “Bởi vì ta đi trước ngươi. Ta chính là Chủ Thần trong ngôi đền Tín Ngưỡng đó, người ta sẽ không phán xét một vị Thần, mà chỉ phán xét một kẻ muốn đạp đổ Cổ Thần để nhăm nhe ngôi vị Tân Thần.”

Chaos thở dài một hơi, lại tiếp tục: “Ta đã nói rồi, ta từng đứng ở vị trí của ngươi. Trong toàn bộ Hắc Ám Vị Diện năm xưa, Khởi Nguyên Tà Thần mới là đệ nhất chúa tể thu phục vô số bộ hạ, còn ta khi đó chính là kẻ bị căm ghét nhất. Ta đã dùng vô số cách thức để hạ bệ Tà Thần, lên thay vị trí của hắn, trở thành một Tân Thần. Ta diệt đi một nửa đám nô tài của Tà Thần lúc bấy giờ, vậy thì không còn kẻ nào dám có ý đồ lật đổ ta nữa.”

Có rất nhiều người như vậy.

Không cần phải chiến thắng bản thân, chỉ cần đạp kẻ khác xuống là được.

Mạc Phàm chết, guồng quay của thế giới vẫn sẽ vận hành như cũ. Cổ Nguyệt lên làm Thần Vương, hắn sẽ giữ cho bọn họ một mạng, khi đó, khí vận được bảo toàn sẽ lại một lần nữa hóa thành linh năng của tuế nguyệt, dần dần phân tán thành vô số mảnh nhỏ, biết đâu lại rơi vào tay từng người trong số họ.

Thế giới ma pháp, các pháp sư khác biệt với những vị diện khác. Những vị diện khác thường có cuộc sống khá trơn tru, con người chỉ hãm hại, lừa gạt lẫn nhau để tìm con đường tu hành lên đỉnh cao đại đạo. Còn ở thế giới ma pháp, nhân loại từ ngàn xưa đã luôn bị yêu ma chèn ép, hễ ngóc đầu lên là bị giẫm xuống. Mãi cho đến thời đại của Mạc Phàm, tình hình mới có chuyển biến tốt đẹp hơn.

Các Cấm Chú pháp sư của nhân loại bao đời nay đều lấy việc bảo vệ lãnh thổ làm gốc, hi sinh vì nhân loại để giữ gìn mảnh đất hỏa chủng của mình. Nghĩa cử ấy thật cao đẹp, không giống như nhân loại ở các thế giới khác tự phân chia thế lực chém giết lẫn nhau, ai ai cũng mang dã tâm giẫm đạp lên đỉnh cao.

Mạc Phàm, Lucifer sinh ra trong hoàn cảnh như vậy, Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch, Mục Ninh Tuyết... cũng thế, tất cả mọi người đều như thế, nên quan niệm tu hành của họ có sự khác biệt rất lớn so với những thế giới khác.

Thế giới khác không nhất thiết phải vượt lên chính mình, hạ thấp người khác là được. Giống như thế giới của Tam Ngọt, một người không ngu, phần còn lại đều ngu, vậy người không ngu đó chính là Thần Giả, là Chúa Tể duy nhất.

Đối chiếu theo ý nghĩa đó, cuộc chiến này ngay từ đầu đã định sẵn là không thể thoát khỏi. Mạc Phàm càng phát triển, hắn sẽ càng trở thành ngòi nổ cho chư hầu khắp nơi trút giận, sớm muộn gì cũng sẽ bị kéo xuống.

“Ý của ngươi chẳng phải là ngươi tự coi mình là Thượng Đế, chỉ đang làm một việc nên làm, cho ta thấy rõ bộ mặt của thế nhân sao? Cũng để thế nhân nhìn rõ ta đây mới là kẻ đáng phải chết?” Mạc Phàm cười lạnh nói.

Chaos lắc đầu, ôn tồn đáp lại: “Không, thật ra ta cũng chẳng làm gì cả. Dù ta có làm hay không, kết quả của ngươi hôm nay vẫn sẽ như vậy. Sức mạnh càng lớn sẽ dẫn đến thách thức càng lớn, ngươi càng đứng trên đỉnh núi cao, thì bên dưới sẽ có hằng hà sa số kẻ mỗi ngày tỉnh giấc đều nguyền rủa cho ngươi chết, mong một lúc nào đó ngươi sẽ trượt chân ngã xuống. Ta cũng từng giống như ngươi, tất cả chúng ta đã đi qua Luân Hồi, trải qua bao nhiêu kiếp rồi sẽ cảm thấy chuyện đó bình thường đến nhường nào.”

“Vậy cho nên, ngươi để ta đến đây để cùng thụ hưởng cảm giác đó.” Mạc Phàm nhún vai.

“A, người định đoạt ngươi là kẻ dị đoan vốn không phải ta, đừng đổ hết tội lỗi lên đầu ta chứ, ta chưa từng dạy ngươi cách chụp mũ như thế.” Chaos “ờ hớ” một tiếng, rất ôn nhu trả lời.

Mạc Phàm nghe câu này, cả người hơi sững lại, lập tức liếc mắt qua Lucifer. Lucifer cũng bắt gặp ánh mắt của hắn, rành mạch nói: “Đại nạn ở Thánh Thành 25 năm trước, ngươi hẳn đã hiểu rõ ý của ta rồi chứ. Tất cả đều giống hệt như những gì đang diễn ra bây giờ. Lúc đó là diễn tập, bây giờ là thực tế. Có thể coi khi đó chính là một Thiên Cơ thu nhỏ, một bản nháp hoàn chỉnh mà Thiên Cơ đã báo mộng, nhắc nhở cho chúng ta xem trước.”

Dị đoan, Thánh Thành, Thiên Cơ, Chư Thần thảo phạt, người người phẫn nộ.

Đây là sự sắp đặt của Thiên Cơ.

Mạc Phàm rõ ràng là kẻ không an phận, muốn phá vỡ rất nhiều quy tắc.

Hắn đã thu hút sự chú ý của Thánh Thành, tạo tiền đề để Thánh Thành chuẩn bị phán quyết hắn là kẻ dị đoan.

Vì sao Thánh Thành lại có tư tưởng độc tôn như vậy?

Còn không phải là do chính Thiên Phụ Chaos gieo trồng hay sao!

Tất cả, tất cả chỉ là sự lặp lại, một vòng lặp vô tận, trèo lên cao rồi lại bị đàn áp. Chẳng qua là, quy mô đã thay đổi mà thôi.

Lần trước là Thánh Thành, lần này là toàn bộ vạn đô chư giới đa vị diện.

Thiên Đạo quả đúng là đã sớm sắp đặt, dựng nên cho hắn một kịch bản tuần hoàn để nhắc nhở.

Thật là một ý tốt!

“Cho ngươi một lời khuyên, ngươi có thể giết hết bọn chúng. Sau cuộc thanh tẩy đó, nhân loại đời sau tự nhiên sẽ đưa ngươi vào miếu, tôn xưng làm Thần một đời.” Chaos nói.

Mạc Phàm đứng trên cao, nhìn những bóng người đỏ như bụi trần đã chết sau lưng, nhìn những kẻ vẫn còn đứng vững vàng giữa đất trời mờ mịt, những kẻ gây rối, yêu ma, tà hoàng, quỷ đế nhiều không đếm xuể. Trong đầu Mạc Phàm chẳng biết tại sao bỗng nhiên hiện lên một thân ảnh, đồng thời cũng quanh quẩn hình bóng của một nữ nhân.

Cách đây không lâu, nàng cũng đã để lại trong đầu hắn một lời nói như bóng ma.

Mạc Phàm lắc đầu, cố gắng xua đi hình bóng của nàng, thế nhưng tiếng cười sắc lạnh cùng những lời nói kia lại không tài nào gạt bỏ được.

“Ha ha ha, Mạc Phàm, cuối cùng ngươi cũng giống như ta.”

“Ngươi cho rằng ta chưa từng dốc hết tất cả để cảm hóa thế gian sao? Ta cũng rất muốn có một đội quân hữu dụng toàn bộ là Đế Hoàng, nhưng khổ nỗi, không phải Đế Hoàng nào cũng biết nghe lời. Sẽ có một vài kẻ giống như ngươi, hoặc là giống như gã Lucifer kia, ta chán ghét vô cùng. Thiên Đạo đối với bọn chúng nhân từ sẽ chỉ làm chính mình không có chút ranh giới cuối cùng nào, đối với bọn chúng nghi ngờ sâu sắc sẽ chỉ bị chế giễu lợi dụng. Ngươi tưởng mình làm tốt lắm sao? Ngươi nắm giữ Thiên Đạo thì cũng sẽ như ta mà thôi. Mỗi người đều có thể trở thành Ác Thần, ngươi giết không bao giờ hết, giết không dứt, chỉ có tái tạo, chỉ có tái tạo! Mà trước khi tái tạo, nhất định phải hủy diệt tất cả.” (Chương 1431)

Mạc Phàm đột nhiên nhớ lại thanh âm của Thần Mẫu. Nàng đã ngủ say, nàng đã bị giam cầm ít nhất cả triệu năm trong tương lai, nhưng hết lần này đến lần khác, nàng vẫn gieo vào nội tâm hắn một tâm ma vĩnh cửu.

Không có ai sẽ thật sự chết đi, chỉ cần đã tồn tại trên thế giới này, liền sẽ lưu lại thứ gì đó, dù chỉ là tạo ra một sự thay đổi rất nhỏ trong lòng người khác.

Thì ra không chỉ có Thiên Đạo đã tử tế nhắc nhở hắn về một tương lai.

Ngay cả Thần Mẫu Gaia cũng đã sớm làm mẫu cho hắn thêm một lần.

Mạc Phàm từng nghĩ rằng những cuộc đồ sát liên miên của Thần Mẫu sẽ mãi mãi không liên quan, không bao giờ xảy ra với mình. Nhưng kết quả, chư giới đa vị diện vậy mà lại lựa chọn rút kiếm hướng về phía hắn, khiến cho hành động lần này của hắn càng cảm thấy Thần Mẫu Gaia cũng không sai.

Hoặc là cam chịu làm kẻ dị đoan, hoặc là trở thành một kẻ dị đoan đến tận cùng, thanh tẩy thế giới một lần giống như Thần Mẫu Gaia.

Gaia dùng Cơ Quan Thí Thần, mượn Thiên Đạo Diệt Tuyệt để diệt trừ tất cả, tái tạo thế giới, sáng tạo lại nhân loại cùng thương linh hỏa chủng, như vậy mới có thể sửa chữa sai lầm.

Mà Mạc Phàm nhân từ, dưới sự nhân từ đó, hắn càng mạnh mẽ đứng lên, sẽ lại một lần nữa trở thành kẻ dị đoan, sẽ bị người ta rắp tâm kéo xuống.

Khó trách tâm ma này lại đeo bám Mạc Phàm mãi không tan, còn tùy ý chế giễu chính hắn của trăm năm sau.

Thần Mẫu chưa từng thật sự thất bại.

Nàng thua, nhưng nàng cũng đã thắng.

Thua ở đại trí, thua ở thực lực.

Nhưng nàng đã thắng một trận, đó là thắng ở ý nghĩa sinh tồn.

..............

Đề xuất Tiên Hiệp: Món Nợ Bất Tận
BÌNH LUẬN