Chương 1511: Kết thúc, cũng là bắt đầu

........

............

.............

[...]

Siêu Tinh Thần Giới Khoa Học Tinh Ngân.

Nơi đây, Địa Cầu chính là Thần Giới, vị diện tối cao, tầng không gian đỉnh của đỉnh, vĩnh viễn không thể vượt qua, vĩnh viễn không gì sánh bằng.

Cạch cạch cạch cạch cạch, cạch cạch cạch cạch ~~~~~~!

Ngày 22 tháng 11 năm 2019, Tiêu đề: Vài lời về đoạn kết.

Cạch cạch cạch cạch cạch, cạch cạch cạch cạch ~~~~~~!

“Cuộc phân tranh ở Thánh Thành chính là hồi kết cho câu chuyện của Mạc Phàm trong Toàn Chức Pháp Sư. Phần truyện chính đã đồng hành cùng các bạn bốn năm sáu tháng cũng sắp đến lúc khép lại. Mấy ngày tới, ta sẽ viết thêm một vài chương, một phần về Mạc Phàm, và cũng sẽ viết về một vài điều mà ta cảm thấy khá thú vị trong thế giới Toàn Chức Pháp Sư này.” Loạn, Đại Thần Bạch Kim của Sáng Thế Văn Võng Hoa Quốc, miệt mài gõ phím, để khép lại những dòng cuối cùng trong quyển Thiên Thư về thế giới truyền kỳ của mình.

Đọc lại câu văn một lần, Đại Thần Loạn đột nhiên nhận ra một vấn đề, vội tự nhủ: “Không được, viết thế này thì đám độc giả hung hãn kia sẽ chửi ta chết mất, không khéo còn bị ném bom. Hmm, phải thêm mắm dặm muối một chút, tốt nhất là muối ớt, xốc thẳng vào mắt bọn chúng, ít nhiều cũng sẽ có kẻ động lòng mà tha thứ cho ta.”

Hạ bút thành văn, đúng như binh pháp Tôn Tử đã dạy, ba mươi sáu kế, bịp là thượng sách.

Cạch cạch cạch cạch cạch ~~~~~~~~~!

“Thời sơ trung, ta thường chán chường nằm bò ra bàn học, nhìn cột cờ ngoài cửa sổ, nhìn núi rừng xa xa, nhìn lên trời và ảo tưởng về một thế giới nơi người ta không học khoa học, mà học ma pháp. Lớn lên, ta đã viết nó ra, đó chính là linh cảm ban đầu của ta về Toàn Chức Pháp Sư.” Đại Thần Loạn tiếp tục gõ phím, gõ ra một loạt tâm sự sáo rỗng để mua chuộc lòng người.

Như vậy đã đủ rung động chưa?

“Chưa.” Đại Thần Loạn thầm nghĩ.

Phải đẩy thêm một chút, nhấn thêm miếng ga, thêm vào chút bối cảnh đáng thương.

“Gần đây ta phát hiện vẻ mặt của các y tá tỷ tỷ ngày càng thương tâm, cơn nghiện game của ta ngày càng tái phát thường xuyên, long thể cũng càng lúc càng ngứa ngáy khó chịu, có lẽ, ta rốt cuộc không thể nhìn thấy cái kết hoành tráng của Toàn Chức Pháp Sư. Hay là, cứ cho nó một cái kết mở đi.” Đại Thần Loạn bật trạng thái Văn Võng Thần Vương nhập thể, viết một tràng giang đại hải, mỗi một phím gõ xuống, thế giới Toàn Chức Pháp Sư như thể đang trải qua một cuộc thanh tẩy của Thiên Đạo Diệt Tuyệt.

Cạch cạch cạch cạch cạch ~~~~~~~~~!

“Ta biết mọi người nhất định sẽ nói, còn Cực Nam Đế Vương, Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần cùng vô số hố lớn chưa được lấp, nhưng bản thân Toàn Chức Pháp Sư vốn là câu chuyện về Mạc Phàm. Trong thế giới này còn có biết bao nhân vật, biết bao câu chuyện, biết bao diễn biến. Thế giới này trong lòng ta vốn đã là một thế giới hoàn chỉnh và chân thực, nó không vì câu chuyện của Mạc Phàm kết thúc mà biến mất, và cũng có rất nhiều sự kiện không nhất thiết phải do Mạc Phàm chấm dứt. Ví như Sahara Đế Vương sẽ sa mạc hóa toàn bộ đại lục châu Âu trong 70 năm tới, châu Âu sẽ phải đối mặt với một hồi nguy cơ còn đáng sợ hơn cả hải yêu, những cồn cát sừng sững mọc lên giữa lòng đô thị hoa lệ... Đến lúc đó, người kết thúc nó chắc chắn không phải là lão gia gia Mạc Phàm tóc bạc trắng, mà là một cường giả nào đó của thế kỷ mới. Và nền văn minh ma pháp sau 70 năm nữa liệu có thay đổi vì cuộc phân tranh Thánh Thành của Mạc Phàm hay không, những điều đó cũng là ẩn số...”

Cạch cạch cạch cạch cạch ~~~~~~~~~!

“Nói tóm lại là, Toàn Chức Pháp Sư sắp kết thúc rồi. Cảm ơn mọi người đã đồng hành. Chắc không có ai đọc đến đây mà còn không biết tác giả là ai đâu nhỉ. Ta là tác giả của quyển sách này, "Loạn". Khi vui, mọi người gọi ta là Loạn thúc thúc. Khi ôn hòa, mọi người gọi ta là Loạn mập. Khi cáu bẳn thì là Loạn cẩu tặc, a b c x y z... Nhưng mà, hì hì, một lần nữa cảm ơn mọi người, đã dùng bốn năm rưỡi để cùng ta du hành trong giấc mộng ban ngày này.”

Ở Siêu Tinh Thần Giới Khoa Học Tinh Ngân này, Thiên Đạo Thần Giới quá hùng mạnh, trật tự là thống nhất và vĩnh hằng, không thể xâm phạm. Nơi đây không có ma pháp sư, không có yêu ma quái thú, tu chân, tiên thánh, hay dị nhân siêu nhiên đều không tồn tại. Có chăng, cũng chỉ có hai thế lực là Sáng Thế Chi Thần và Hủy Diệt Chi Thần. Sáng Thế Chi Thần bao gồm Thần của các Văn Học Tác Gia và Thần của các Họa Tiên. Bọn họ có khả năng sáng tạo ra vô số thế giới vị diện, và thế giới Toàn Chức Pháp Sư này, chẳng qua chỉ là một vị diện dưới sự chưởng quản của Sáng Thế Chi Thần Loạn.

Về phần Hủy Diệt Chi Thần của thế giới này... e hèm, người này không thể nói tên, pháp tắc không cho phép nêu đích danh, xin lỗi, tất cả tác giả, chúng thần họa tiên đều e sợ bọn họ.

Lại nói về tác gia Loạn, hắn chính là Đại Thần trong Thần Vực Văn Học, chuyên về Bạch Kim Sáng Thế của Võng Văn.

Cảnh giới cao nhất của một Văn Học Thần Vương là tự viết tự cảm động, tự mua chuộc chính mình, tự hóa thân nhập tâm vào từng dòng thần văn.

Đại Thần Loạn viết xong, nhìn lại bìa sách Thiên Thư Toàn Chức Pháp Sư lần cuối, thở dài một hơi, hai mắt ươn ướt, cảm xúc nghẹn ngào, có chút không nỡ...

Chính là vừa viết xong, đột nhiên lại bị chính những lời lẽ dối gạt lòng người của mình làm cho cảm động, không muốn buông bỏ, đột nhiên cảm khái...

Cứ như thể rất nhiều người và hình ảnh vẫn còn trong đầu, như người thật, việc thật...

Ài...

Buồn quá, mở Liên Minh Huyền Thoại chơi một ván, lên stream chém gió một phen cho đỡ buồn...

Bụp!

Màn hình đột nhiên tối sầm, bị ai đó nhấn tắt.

“Ai đó?” Đại Thần Văn Võng Loạn bực mình quay ghế lại, khó chịu cất tiếng hỏi.

“Kia ora, Loạn thúc thúc.” Một nam tử đẹp trai ngời ngợi, tỏa ra hào quang lương thiện đột nhiên bước vào quán game, ngồi xuống bên cạnh Đại Thần Loạn.

“Mẹ nó, ngươi là ai, sao tự nhiên lại tắt màn hình của ta? Chẳng lẽ là antifan? Không, không đúng, ta giấu mặt kỹ lắm, làm sao antifan tìm được tới tận đây.” Đại Thần Loạn nói năng có chút lắp bắp.

Chỉ thấy nam tử lắc đầu, mỉm cười nói: “Không phải antifan, là fan. Loạn tiên sinh, ngài có thể gọi tôi là Phan Phan.”

Đại Thần Loạn vội vàng mở lại màn hình, nhanh tay thoát game Lol đang chơi, đồng thời tắt stream, không quên thông báo với fan đang theo dõi: “Các ngươi, hôm nay ta gặp cảnh sát tuần tra, đợi ta giải quyết xong sẽ lên stream lại. Có thắc mắc gì cứ gõ xuống, nhớ kỹ, gõ xuống, nhớ ném kẹo, tặng hoa nhé, ta tên là Loạn.”

Làm xong một loạt thao tác, Loạn quay sang nhìn Phan Phan, khuôn mặt tỏ rõ vẻ ghét bỏ: “Hôm nay buff kẹo, tặng hoa, like truyện chưa?”

Nói xong câu đó, quan sát thấy nam tử trước mắt vẫn ngồi im thin thít, Loạn cảm thấy mình bị hớ, nghĩ ngay đã đụng phải một fan cuồng định đến san bằng nhà mình vì cái kết đầy hố và lấp liếm của Toàn Chức Pháp Sư.

Đột nhiên, Loạn thấy nam tử đút tay vào túi quần, vẻ mặt nghiêm trọng, thế là vị Võng Văn Đại Thần này được một phen sợ hãi nhảy dựng lên.

“Ngươi... ngươi làm gì đó, đừng manh động, ở đây có camera đấy.” Mồ hôi đã túa đầy trán lão Loạn béo.

Lão thực sự sợ, sợ cái vật thể cứng, dài, và sắc nhọn trong túi quần kia.

Chỉ thấy Phan Phan ngay lập tức hiểu ý, cười khúc khích, ánh mắt thực sự bội phục tài năng cảm thụ của Loạn thúc.

Nam tử lấy ra một thanh kẹo ngậm bạc hà, hai tay tôn kính đưa đến trước mặt Đại Thần Loạn: “Tiên sinh, quà gặp mặt. Nhà tôi gia truyền sản xuất kẹo bạc hà.”

Đại Thần Loạn vốn thích bạc hà, cũng thích đồ ngọt, nghe thì khoái đấy, nhưng vẫn rất cẩn thận hỏi lại: “Có độc không đấy, ngươi đừng có đầu độc ta.”

“Không có. Nếu muốn bỏ độc, tôi phải cúp điện, tắt camera, đeo mặt nạ cải trang trước đã. Ngài nghĩ nhiều rồi.” Phan Phan cười cười.

Thấy nam tử nói cũng có lý, Loạn liền buông lỏng cảnh giác, tay cầm lấy viên kẹo, vội xé vỏ, ném vào miệng.

Mùi thơm của bạc hà lan tỏa, thật sảng khoái...

Tâm tình của Loạn tốt lên mười phần, bình tĩnh lại, mở miệng nói: “Độc giả cũng tốt, ngươi đến tìm ta có việc gì?”

“Kết thúc như vậy, không tiếc sao?” Phan Phan lập tức đi vào chủ đề.

“??????” Đại Thần Loạn ngơ ngác.

“Toàn Chức Pháp Sư.”

“Ừm.”

“Cũng có thể miễn cưỡng coi là một cái kết mở.”

Nam tử tên Phan Phan lại nói tiếp: “Loạn thúc, thực ra tôi muốn gọi ngài là Loạn tiên sinh hơn, nhưng hai chữ tiên sinh này không đến từ quốc gia của chúng ta. Gọi là thúc thúc nghe có vẻ gần gũi thân thiện hơn... Tôi đặc biệt, đặc biệt thích quyển Thiên Thư Toàn Chức Pháp Sư này của ngài, tôi thích vị diện đó, thích thế giới đó, nó mang lại cho tôi cảm giác giống như quyển Thiên Thư Harry Potter và thế giới phép thuật ngày tôi còn nhỏ, cảm xúc vô cùng mãnh liệt.”

“Ừm, rồi sao nữa, bỏ qua mấy cái râu ria đi, vào vấn đề chính.” Loạn nhìn đồng hồ, sắp trễ giờ đi mua đồ giảm giá, có chút sốt ruột.

“Loạn thúc, ngài bình tĩnh nghe tôi nói, tôi sẽ không lấy nhiều thời gian của ngài đâu.”

“Toàn Chức Pháp Sư thật tuyệt vời. Tôi thường nghĩ, những đứa trẻ như chúng tôi khi theo dõi tác phẩm này sẽ có những cảm nhận sâu sắc hơn người khác. Có lúc tôi thực sự muốn được như Mạc Phàm, ngốc nghếch khờ khạo, nhưng nhiệt huyết, khẩu phật tâm xà, không sợ sai lầm, ý chí kiên cường hơn người, và khát khao vươn lên vô cùng mạnh mẽ.”

“Tôi đã nghĩ, nếu tôi là hắn, liệu có cách nào đi tiếp phần còn lại của câu chuyện trong thế giới đó không? Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch, Diệp Tâm Hạ, Mục Ninh Tuyết rồi sẽ ra sao? Asha Corea, nhân vật tôi hứng thú nhất trong dàn harem của Mạc Phàm, cuối cùng có tiến thêm một bước với hắn không? À mà, Mạc Phàm có con không, có làm bố không, con hắn khi Giác Tỉnh có giống hắn không? Tôi muốn được trải nghiệm cảm giác sử dụng Lôi hệ ma pháp sẽ ra sao, Hỏa hệ rực cháy liệu có nóng hơn cả Thái Dương, cảm giác khi nguyền rủa người khác là gì, nếu tôi giác tỉnh Triệu Hoán Hệ thì con triệu hoán thú đầu tiên sẽ là gì, cảm giác dùng Phong hệ ma pháp bay lượn trên trời ra sao, còn bí mật của Ác Ma Hệ nữa...”

“Còn nữa, còn rất nhiều chuyện tôi rất muốn biết. Sau Đế Vương liệu còn đẳng cấp nào khác không? Mạc Phàm đến cuối cùng có thực sự như ngài nói, dựa vào vốn liếng từ trận chiến Thánh Thành mà học được tất cả các hệ không? A a, đúng như ngài nói, câu chuyện còn quá nhiều, quá nhiều bí ẩn, quá nhiều nhân vật, quá nhiều tuyến truyện có thể khắc họa thế giới. Nóc nhà của thế giới rốt cuộc đóng vai trò gì, mặt trái của các vị diện khác, bí mật cuối cùng... Tôi biết ngài muốn chúng tôi tự tưởng tượng. Nhưng liệu người có thể... để ta tưởng tượng tiếp được không?”

Nghe xong một tràng, Loạn thấy đau cả đầu.

Nam tử này có chút luyên thuyên lan man, chẳng đi vào đâu cả, cũng chẳng biết hắn đang lải nhải cái gì.

Chỉ đến một màn trước mắt, Loạn có chút sững lại.

“Loạn thúc thúc, trong quá khứ của ngài, có bao giờ ngài gặp một người mà ngài luôn cảm thấy mình mắc nợ, quá khứ ngài đã làm không tốt, nhưng đến cuối cùng, ngài vĩnh viễn không có cơ hội quay lại để sửa sai không?”

Không gian đột nhiên trở nên trầm lắng và nặng trĩu.

“Pháp sư thật tốt, giá như thế gian này có phép thuật, tôi cũng muốn thử một lần làm pháp sư. Đã từng có một đứa trẻ không có được thứ phép thuật kỳ diệu đó, nó đã dành cả cuộc đời để cố gắng chữa lành một vết thương tuổi thơ mà nó biết rõ kết quả sẽ không bao giờ có thể thay đổi.”

Tôi thực sự rất thích quyển tiểu thuyết này.

Đại Thần Loạn thở dài một hơi, trong lòng như có khúc mắc được tháo gỡ. Hắn chưa bao giờ bình tĩnh đối diện với nam tử này như vậy, nhẹ nhàng hỏi:

“Ngươi là một tác giả có tên tuổi trên văn đàn mạng sao?”

“Tôi là lính mới, còn chưa khai bút.” Phan Phan cười khổ nói.

“Bắt đầu từ đâu?” Loạn hỏi.

“Bắt đầu lại từ cuối trận chiến ở Thánh Thành của Mạc Phàm.” Phan Phan trả lời dứt khoát.

“Hừm, vậy cũng là gần nơi ta kết thúc. Nghé con không sợ cọp, câu chuyện này, ngươi có muốn thử một chút không? Phải biết, viết tiếp ở thời điểm này rất khó, rất khó. Tuyệt đại đa số mọi người sẽ chọn viết đồng nhân, tạo ra một nhân vật mới để bắt đầu lại từ đầu. Ngươi chắc chắn muốn thử?” Đại Thần Loạn nói.

“Muốn thử.”

“Tên tiếng Anh của ta là Chaos. Nhớ kỹ, Chaos mới là người sáng tạo ra Mạc Phàm. Trong câu chuyện sau này của ngươi, nhớ tâng bốc ta lên nhé.” Đại Thần Loạn nửa đùa nửa thật nói.

“Cảm tạ...”

“Loạn thúc thúc, cảm tạ ngài.”

“Rảnh rỗi, ngài có thể ghé qua xem.”

“Không rảnh!” Loạn đáp rất dứt khoát.

“Một chút thôi.” Phan Phan nói.

“Chaos có phải nhân vật chính không? Có uy vũ không?” Loạn hỏi.

“Là nhân vật chính.”

“Thế còn Mạc Phàm?”

“...”

“Hắn cũng vậy.”

Nam tử năm ấy, mang theo hy vọng và lời cảm tạ sâu sắc, bắt đầu kế thừa thế giới Toàn Chức Pháp Sư, viết tiếp câu chuyện của Sáng Thế Chi Thần về Mạc Phàm.

Mà ngồi đó trong quán game, Đại Thần Loạn nhìn theo bóng lưng nam tử rời đi, một trái tim đã nguội lạnh bỗng được khơi dậy, nhiệt huyết lại một lần nữa trỗi dậy.

“Có lẽ như vậy là tốt nhất. Mạc Phàm, cố lên nhé, kết thúc chính là nơi bắt đầu, câu chuyện của ngươi, sẽ có người thay ta hoàn thành nó.”

“Ta trông đợi...”

.........

Cạch cạch cạch ~~~~~~~~~~~~~~!

Ngày 23 tháng 11 năm 2019. Tiêu đề: Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản.

Ba năm hai tháng trôi qua.

Ngày này đã đến.

Ta đã chờ được. Ta thích nhất cảm giác này trong sách pháp sư, tin rằng mọi người thích đọc sách cũng là vì điều này.

Đưa mọi người đến hồi cuối cùng, hạ màn những phục bút.

Ngày 26 tháng 01 năm 2023. Tiêu đề: Ta có một món nợ, vẫn chưa trả.

...........

Đề xuất Linh Dị: SCP quỹ hội: D cấp thu dụng chuyên gia
BÌNH LUẬN