Chương 1512: Bao nhiêu luân hồi thiếu một người
…
“Chaos, tử kỳ của ngươi sắp tới.”
Bên trong những tàn tích của vũ trụ hỗn loạn, thái cổ tinh hà dần bị xé nát vụn, thương khung mang lại cảm giác trời đất sắp sửa hợp lại làm một, tưởng chừng xa xôi nhưng thực chất lại vô cùng gần. Mạc Phàm đứng trên một mảnh thiên thể trôi nổi cuối cùng đã vẫn lạc, ánh mắt lạnh lùng đặt trên người Chaos đã sớm tàn tạ không chịu nổi.
Nam tử trước mắt vẫn mang một vẻ điềm tĩnh, thâm sâu nhuốm màu năm tháng, chỉ có giờ khắc này, khi sinh mệnh gần tàn, hắn mới chịu mở lòng. Chỉ là, lần mở lòng này có chút kỳ quặc.
“Ngươi thắng ta rồi. Nhưng ngươi vẫn chưa thắng được Thiên Cơ.”
“Ta có thắng được Thiên Cơ hay không, ngươi không cần bận tâm. Ngươi chỉ cần chết là được.” Mạc Phàm ôn hòa đáp lời.
Chỉ thấy Chaos bật cười.
“Ngươi không thắc mắc sao? Vì sao kẻ nghe danh từ thời hồng hoang huyền cổ, kẻ du ngoạn thế giới từ thuở khai thiên lập địa như ta lại là một nhân loại? Hắc Ám Chúa Tể, ý chí của Hắc Ám Vị Diện, lại có gốc gác kỳ thú như vậy, ngươi không thấy lạ sao? Ta đúng là nhân loại, cũng không phải do bị đồng hóa, mà từ xưa đến nay vẫn luôn là nhân loại, một trong những nhân loại xuất hiện sớm nhất từ thời thái viễn thượng cổ.” Chaos nằm sõng soài nơi đó, máu đỏ chảy đầm đìa ướt sũng cả người, khó khăn cất lên lời tự sự.
“Có thắc mắc, nhưng cũng không cần giải đáp. Bí mật thì cứ để nó mãi mãi là bí mật đi, bí mật của ngươi, ta không gánh nổi. Cứ cất giữ nó ở đó, để nó ngủ say vĩnh viễn, phần còn lại sẽ là một câu chuyện kỳ ảo, người đời sau đọc được nhất định cũng sẽ tò mò. Đây là điều tốt đẹp cuối cùng ta giữ lại cho ngươi, nếu biết hết tất cả, giá trị của ngươi sẽ thật sự giảm đi rất nhiều.” Mạc Phàm nói.
“Quả nhiên, khụ khụ, quả nhiên ngươi không ngừng trưởng thành, rất giống, rất giống.” Chaos thật lòng nói.
Toàn thân hắn đã rã rời, đừng nói đến thân xác phàm thai không chịu nổi gánh nặng hủy thiên diệt địa mà Mạc Phàm phải gánh chịu, ngay cả thần hồn cũng đã bị vò nát, đang dần hòa tan vào đất trời.
Mạc Phàm đột nhiên nhìn Chaos với ánh mắt có phần cổ quái, khó mà hiểu nổi tên này đang nói gì. Hắn giống như một bệnh nhân tâm thần giai đoạn cuối, mỗi một câu thốt ra trên giường bệnh đều là mò kim đáy bể, di ngôn thì ít mà loạn ngôn thì nhiều.
“Nếu có một cơ hội làm lại, ta vẫn sẽ đi con đường này, lịch sử vẫn sẽ lặp lại như vậy. Ta ước mình có thể viết sách để ngươi hiểu, bởi vì bây giờ nói ra, đã quá muộn, hơn nữa, Thiên Cơ bất khả lộ.” Chaos cười khổ, nụ cười như một kẻ điên.
Hắn không tự dằn vặt, mà là nhẹ nhõm buông xuống tất cả.
Trong mắt Chaos lúc này, chúng sinh căn bản không thể hiểu được những gì hắn đã trải qua hoang đường đến nhường nào. Mặc dù hắn đã trải nghiệm một cuộc đời mà bao người hằng ao ước, nhưng kết quả, cuối cùng vẫn không thể chống lại ý trời.
Cuộc đời vô hạn giống như một quyển sách, đọc xong, chết đi, rồi lại đọc lại, sống lại, tiếp tục một cuộc hành trình mới.
Ngàn vạn kiếp luân hồi đâu chỉ đơn thuần là ngàn vạn kiếp. Trong mỗi một kiếp luân hồi đằng đẵng, ký ức trong đại não trở nên quá phức tạp và rối ren, chính vì rối ren nên mới dẫn đến mâu thuẫn, khó mà sắp xếp. Pháp tắc sẽ tự động bài trừ, tự xóa đi để trở nên nhẹ nhõm cho một kiếp mới. Mà phần bị xóa đi đó...
Đúng là bi kịch.
Nhưng cũng thật nghệ thuật...
Nếu cuộc đời có thể viết thành một áng văn chương, trải nghiệm dưới góc nhìn thứ nhất, đắm chìm trong đó, ngươi có hiểu không? Có hiểu được cái nghệ thuật của vòng lặp vô hạn? Trong mắt kẻ khác, đó chỉ là những hàng chữ lít nha lít nhít, nhưng với kẻ trực tiếp trải nghiệm như ta, đó là hùng vĩ, là rung động, là duy mỹ, là cảm động và tức giận đâm thẳng vào tim, là những trải nghiệm mà bất kỳ bộ phim, truyện tranh, hoạt hình hay cảnh tượng thực tế nào cũng không thể mang lại.
Trên thương khung vũ trụ đang dần hẹp lại, chỉ còn lại một góc phần ba ngôi sao Tà Dương Yểm Nhật lóe lên thứ ánh sáng dịu nhẹ, hồng quang bao phủ lấy thân thể đã sớm mỏi mệt đến cực điểm của Mạc Phàm.
“Đến giờ rồi, ngươi đi chết đi.”
Hắn cảm nhận được rồi.
Vị Diện ý chí!
Ý chí của thế giới ma pháp Vị Diện.
Giờ khắc này, Vị Diện ý chí đại biểu cho điều gì ư?
Là Thần Vị!
Thiên Mang Thượng Thương Thần Vương!
Sau cùng, Mạc Phàm và Chaos cạnh tranh Thần Vị. Mặc dù thế giới ma pháp và thế giới khoa học đã bị Lucifer cưỡng ép tách ra, nhưng Mạc Phàm và Chaos vẫn còn đó. Mạc Phàm sở hữu song hồn hai thế giới, chiến đấu đến tận cùng, vượt qua cả thời không, cuối cùng chính Chaos lại giúp hắn lĩnh ngộ được Thần Vị.
Trong tay Mạc Phàm không có kiếm, ma năng cũng đã cạn kiệt, nhưng ngay khoảnh khắc này, hắn đã được toàn bộ Thiên Đạo công nhận, đa vũ trụ tinh huy vì hắn mà hóa thành ức vạn pháp hồn.
Kiếm Đạo Trường Hà mở ra, Mạc Phàm bây giờ là Thượng Thương Thần Vương, ma pháp hắn triệu hoán đều là ma pháp của tương lai, vũ trụ ma năng thuộc về một mình hắn.
Kiếm Đạo Trường Hà, hắn đã có thể mở.
Trong Kiếm Đạo Trường Hà, có vô số dòng thời gian khác nhau của những người cầm kiếm, chỉ thoáng nhìn đã thấy sự hiện diện của những đại năng giả cấp bậc cực cao từ rất nhiều thời đại khác nhau trong lịch sử của vô số vị diện tụ hội về. Phong Thanh Dương từng nói cho Mạc Phàm biết, trong dòng chảy lịch sử này, bất luận là ai, chỉ cần lĩnh ngộ được kiếm đạo và mở ra cánh cổng Kiếm Đạo Trường Hà, liền có cơ hội tiến vào.
Mạc Phàm nhìn vào dòng chảy quá khứ, thấy được kiếm quân Phong Thanh Dương năm đó, thấy được hình ảnh lưu lại của Asha Corea trước đây, thấy cả chính bản thân hắn lúc ngồi tĩnh tu ma pháp, và vài ngàn năm sau, hắn thấy được bóng hình của Hạo Nhiên Sở Giang cũng tiến vào Kiếm Đạo Trường Hà.
Tuế nguyệt trôi qua, bên trong Kiếm Đạo Trường Hà thực chất chỉ là một thoáng chốc, trục thời đại sớm muộn cũng sẽ có người thay đổi, sóng sau xô sóng trước. Kiếm Đạo Trường Hà chính là một bước ngoặt lịch sử, một trong những pháp môn sáng tạo vĩ đại nhất.
Mạc Phàm chăm chú nhìn vào dòng chảy vô tận đó, hắn nhìn thấy xa hơn nữa, trăm vạn năm sau, xuất hiện một thế hệ mới tương đương với Chí Tôn Đế Hoàng.
Là hắn sao...
Thiếu niên chân đi đất bùn ngày đó, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, co ro trong huyện Phúc Lộc, tương lai thực sự là như thế này sao?
Mạc Phàm không thấy được tương lai, một tương lai xa xôi như vậy, ngay cả Thần Mộc Tỉnh cũng chẳng thể dòm ngó, Thiên Cơ quá xa. Thứ Mạc Phàm có thể thấy, chẳng qua chỉ là một vài hình ảnh luyện kiếm thông qua Kiếm Đạo Trường Hà, do một đời kiếm thánh nào đó đã lạc ấn linh hồn mình để lại.
Trăm vạn năm sau, quả thực đã xuất hiện một thiếu niên lương thiện, ở trong Kiếm Đạo Trường Hà truyền thừa ma pháp và kiếm pháp của mình cho hậu thế. Hắn đã trải qua những câu chuyện gì, đau khổ ra sao thì Mạc Phàm không biết được. Làm gì có ai tu luyện đến cảnh giới Chí Tôn Đế Hoàng mà không gặp phải trắc trở. Huống chi, thiếu niên ấy còn bất hạnh hơn người khác, mỗi một lần Thiên Sát Cô Tinh chiếu rọi, hắn lại phải chịu đựng thống khổ bi thương dằn vặt hơn bất kỳ ai. Nhìn lại cuộc đời mình, Thượng Thương đối với hắn tàn nhẫn biết bao...
Mạc Phàm thật sự không muốn biết thiếu niên sẽ trải qua những gì, sẽ phải đánh đổi thứ gì quan trọng để độ kiếp đến Chí Tôn Đế Hoàng...
Hắn không dám nghĩ, thực sự không dám nghĩ...
Mạc Phàm chỉ cảm thấy, thiếu niên ấy khi trở thành Chí Tôn Đế Hoàng, còn xán lạn hơn bất kỳ ai, hào quang rực rỡ thậm chí không thua kém gì hắn, nếu không muốn nói là thần thái càng thêm tinh hoa, như trăng sáng trong bùn.
Một kiếm bình vị diện, một kiếm trảm thiên thu, một kiếm quân lâm thiên hạ.
Phong Thanh Dương hẳn sẽ rất tự hào...
Vậy thì, ta triệu hoán ngươi tới đây, cùng bố vợ đánh giết đại ma đầu của thời đại cũ, cũng coi như một trải nghiệm đáng nhớ trong đời.
Với cảnh giới Thượng Thương Thần Vương, cấp bậc của Mạc Phàm đã vượt xa những gì Chí Tôn Đế Hoàng có thể chống lại. Pháp Thương ma pháp của hắn có thể triệu hoán được cả một phần phân thân hồn ảnh của Chí Tôn Đế Hoàng từ tương lai trong Kiếm Đạo Trường Hà.
Hơn nữa, cái tên này cũng không cần cưỡng ép, hắn rất tình nguyện xung phong. Phân thân linh hồn của hắn lạc ấn trong Kiếm Đạo Trường Hà ở tương lai, vậy mà vẫn nhớ rõ bố vợ, vừa thấy hình ảnh của bố vợ từ quá khứ truyền đến, mặt đã lộ rõ vẻ vui mừng và phấn khích, suýt chút nữa thì khóc ròng.
Một đạo tiên quang lóe lên, ở trong Kiếm Đạo Trường Hà, Mạc Phàm triệu hoán tương lai của thiếu niên nhà nghèo đang ngủ say trong vòng tay Tiểu Thiên Hy tới.
Hắn chính là tương lai của Phong Nguyệt Cát, một phần thiên hồn phân thân.
“Tinh Hà Dị Bản Kiếm.”
Thiên địa hợp lại, chật hẹp tựa như vỏ kiếm. Tiên quang hồn ảnh của Phong Nguyệt Cát nắm chặt Ỷ Thiên Kiếm trong tay, lần này rút kiếm, mũi kiếm chạm đến biên giới của trời đất, thân kiếm vắt ngang qua bầu trời đầy tinh thể cùng vũ trụ bao la đang đè nén thế giới. Khi hắn triệt để vung kiếm, vũ trụ Hỗn Độn như bị chẻ làm đôi, kiếm hồng bàng bạc khiến thương khung một lần nữa trồi lên, làm tất cả tinh cầu bỗng nhiên chìm xuống.
Tựa như vũ trụ là một tấm khăn trải bàn, trên đó đặt vô số tinh cầu thiên thể nhỏ bé bằng giấy, rồi đột nhiên có ai đó giũ mạnh tấm khăn, những gợn sóng lít nha lít nhít khiến toàn bộ đám tinh cầu kia cứ trồi lên rồi lại lặn xuống, lặn xuống rồi lại trồi lên.
Bàn Cổ khai thiên tích địa, chém nát Vũ Trụ Hồng Hoang. Phân thân này của Phong Nguyệt Cát có lẽ còn xa mới đạt tới cảnh giới đó, nhưng trong cái vũ trụ nhỏ bé đã trọng thương này, cái Hỗn Độn nhỏ hẹp, hỗn loạn này lại không phải là không thể chém nát.
Một mảnh trong sáng! Trong mấy tháng thiên tượng hỗn loạn, thương khung vũ trụ chưa bao giờ sáng sủa đến thế, chỉ vì một kiếm này đã phá tan Hỗn Độn sền sệt, một kiếm này đã phá tan Chaos Quỷ Vực, phá tan lồng ngực chứa Long Tâm Thần Chủng!
Hai cái Thần Chủng, đều không giữ lại, triệt để chém bỏ.
Chaos nằm đó, gương mặt thả lỏng nhìn vết kiếm sáng trong giữa trời đất, nhìn thiên hồn Phong Nguyệt Cát từ tương lai giáng xuống vung ra một kiếm kinh thế. Vậy mà, hắn lại nở nụ cười.
Hài lòng, rất mãn nguyện.
Nụ cười của Chaos, nếu không nhìn kỹ, càng cảm thấy tự hào và đắc chí, vô cùng kiêu ngạo.
Tinh mang kiếm phong băng lãnh như xuyên qua Ngân Hà thời không, từng chùm, từng đạo, khiến cả bầu trời hắc ám lạnh lẽo trở nên chói lòa không gì sánh được.
Kiếm ý huy hoàng che lấp cả tinh hà, ức vạn tinh mang hung hăng đâm về phía Chaos.
Dưới chân là kiếm mạch thần tích, trên đỉnh đầu là ức vạn kiếm tinh thiên mang. Thiên hồn của Phong Nguyệt Cát tuy chỉ là một phân thân lạc ấn trong Kiếm Đạo Trường Hà, không phải bản thể toàn bộ uy lực ở tương lai, nhưng lực lượng triển hiện ra giờ phút này đã không thua gì Chí Tôn Đế Hoàng. Một kiếm này, uy lực không hề kém cạnh Đạo Kiếm mà Mạc Phàm đã dùng để chém bị thương Chaos lúc trước!
Chaos cuối cùng cũng chỉ là một nhân loại.
Không có Thần Chủng, không có pháp tắc ma pháp, không còn ma năng, chung quy hắn thực sự rất dễ bị tổn thương.
Một kiếm này, nhục thể Bàn Cổ sẽ không chết, Long Thần sẽ không chết, Thần Mẫu Gaia cũng sẽ không chết, nhưng Chaos không thể ngăn cản, hắn chắc chắn sẽ chết!
Thân thể Chaos bị đâm xuyên, đâm thành vô số lỗ thủng. Đầu, lồng ngực, bụng, tứ chi của hắn đều chi chít những lỗ thủng, nhiều đến mức không thể kết nối lại thân thể. Vô số mảnh thân thể của hắn phiêu tán về bốn phương!
Trên một dòng thời gian trôi nổi cách thân thể Chaos một khoảng, tất cả thương linh của đa vị diện bắt đầu quỳ lạy trên mặt đất, ngước nhìn thế giới ma pháp che khuất bầu trời. Họ ngẩng đầu thấy vô số tinh quang xuyên qua thân thể Chaos, trong phút chốc sợ hãi đến tột cùng.
Tuyệt đại đa số người, đây là lần đầu tiên trong đời thấy một Đế Hoàng chết.
Và 100% tất cả mọi người, chắc chắn là lần đầu tiên thấy đệ nhất Chí Tôn Đế Hoàng ngã xuống.
Thời gian trôi qua, Chaos sụp đổ, hòa tan vào vũ trụ, ngay cả thần hồn cũng không còn.
Sau lưng hắn, thế giới tinh thần Chaos, con mắt khổng lồ ngoài vũ trụ mà hắn kết nối với pháp tắc thế gian vẫn còn sức sống, đang nhìn chằm chằm vào thế giới ma pháp lần cuối, nhìn vào tất cả mọi người lần cuối, nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm đang sừng sững trên kiếm mạch thần tích...
“Haizzz.”
Tiếng thở dài, sao mà ảm đạm, sao mà thê lương.
Một khắc sau, tất cả những mảnh vỡ thân thể dần bị dị sương đông kết, sau đó biến thành bột phấn trong quá trình phiêu đãng. Có bao nhiêu không cam lòng và khuất phục, bao nhiêu điều ấp ủ không thể thành hiện thực, cuối cùng đều hóa thành tro bụi hòa tan trong vũ trụ.
Trước khi con mắt kia cũng biến mất, Chaos nhớ về hình bóng một người, nàng ngày càng xa, càng ngày càng xa...
Gió bay bay thổi một vòng đời, tuyết lất phất bạc đầu kiếp nhân sinh...
Trong mộng luân hồi mông lung không hồi kết.
Tỉnh dậy mới biết, thị phi thật giả chỉ cách một cây cầu.
Hầy...
Bao nhiêu luân hồi thiếu một người.
…
Mạc Phàm đứng giữa mảnh Hư Vô Chi Vụ đang tan biến, đột nhiên thấy ớn lạnh, trái tim đột nhiên co thắt, hai mắt không tự chủ mà ứa lệ rồi tràn ra.
Bao nhiêu luân hồi thiếu một người...
Có một loại cảm giác...
Không thể nào!!
Đề xuất Huyền Huyễn: Bắt Đầu Một Thân Vô Địch Đại Chiêu