Chương 153: Phân tán quân đội!
…
Vong linh đại quân, xét cho cùng, vẫn có thể sánh ngang với những bộ lạc yêu ma có số lượng khổng lồ. Đặc biệt sau nhiều năm trôi qua, đội quân tử thi nguyền rủa ngày một gia tăng, dải đất trải dài từ phía Đông Trung Quốc đến tận bờ cõi Ai Cập ở châu Phi đã hình thành một vành đai quốc gia vong linh. Chỉ cần không xảy ra nội chiến, chúng tất nhiên có khả năng tạo thành một thế chân vạc với sức thống trị không kém gì Hải Dương Thần Tộc hay Côn Lôn Yêu Quốc!
Tại môn quan Thần Tường ở biên ải, Mạc Phàm và Bee vừa tiêu diệt vài vạn tử thi hỗn quân lang thang, ít nhiều cũng tạo ra sự uy hiếp. Chỉ là hai người không thể truy diệt toàn bộ, cuộc tấn công vẫn nên có chừng mực, nếu không sẽ kích động chúng phản kháng dữ dội.
Môn quan cao hơn chục trượng sừng sững trước mặt quả không hổ danh là hào chắn biên ải của Vạn Lý Trường Thành. Vẻ dày đặc cứng cáp của nó thực sự nổi bật hơn hẳn toàn bộ hệ thống thành trì của các thế hệ sau này. Trên mái hiên của cổng thành có một chòi canh, bất ngờ là trong chòi chỉ có duy nhất một quân nhân trạc tứ tuần đội mũ len trùm đầu đang đứng gác.
Không thể không nói, trang phục của vị quân nhân này có phong cách hơi kỳ lạ, trông vô cùng khác biệt so với đoàn pháp sư cung đình bên ngoài cổng quan. Áo giáp màu nâu cũ kỹ không có hoa văn, kèm theo một chiếc quần kaki xám, y chỉ đơn độc đứng gác nơi này.
"Hai vị dừng bước, xin cho biết lai lịch!" Binh sĩ trấn thủ giơ cờ lệnh lên, dõng dạc ra lệnh.
Mạc Phàm và Bee cũng không tỏ ra khó chịu, dù sao đây cũng là quân nhân trấn thủ, trách nhiệm của hắn là phải làm vậy.
"Chúng ta nhận được tin Thần Tường có dấu hiệu bị ăn mòn và có thể sụp đổ, nên đến đây với tư cách thợ săn tiền thưởng để thăm dò và cải tạo." Mạc Phàm nói, đồng thời ném huy chương thợ săn cho vị quân nhân làm bằng chứng.
Viên sĩ quan trấn thủ chụp lấy huy chương, cẩn thận xem xét một lượt, sau đó quay sang nhìn hai người họ: "Thất Tinh Thợ Săn Đại Sư? Ngươi còn trẻ vậy mà đã là Thất Tinh Thợ Săn Đại Sư ư?"
Huy chương thợ săn đều được làm từ vật liệu trân quý, nhìn chung không thể làm giả, cầm nó trên tay chẳng khác nào có giấy thông hành chính thức. Dù khó tin nhưng vẫn phải khẳng định Mạc Phàm là Thất Tinh Thợ Săn Đại Sư, hơn nữa nhìn bề mặt hơi cũ kỹ, huy hiệu này hẳn đã được sở hữu không dưới hai, ba năm.
"Có lẽ do ta giỏi hoàn thành những nhiệm vụ khó một chút. Chuyện quân nhân địa phương như ngài hoài nghi cũng không lạ, nhưng hẳn ngài có biết Hội trưởng Hiệp hội Ma pháp Cố Đô – Hàn Tịch chứ, chính ông ấy đã nhờ vả chúng ta đến hỗ trợ." Mạc Phàm mượn tạm danh tiếng của người đứng đầu Cố Đô để nói thêm.
"Ra là Hội trưởng Hàn Tịch. Việc cải tạo Thần Tường ta chưa từng nghe cấp trên nói qua, nhưng nếu có thể cải tạo Thần Tường, kỹ năng Thổ hệ của các ngươi nhất định không tệ. Chẳng trách hai người có thể vượt qua vành đai vong linh để đến được đây." Viên sĩ quan nhanh chóng đánh giá.
“Trước tiên cứ mở cổng cho chúng ta vào đã rồi nói, mùi tanh của xác sống bên ngoài thật khó chịu." Bee cởi áo khoác ngoài ra phủi phủi, cuối cùng cũng lên tiếng.
“Hai vị thứ lỗi, ta tuân theo luật lệ, bây giờ có thể vào.” Viên sĩ quan vừa nói vừa điều khiển ma pháp, tháo dỡ cấm chế của cổ thành, hai cánh cổng lớn từ từ mở ra như cổng thành kinh đô.
Phản ứng của Bee quả nhiên có hiệu quả. Tuy Mạc Phàm đã nhắc đến tên Hàn Tịch nhưng hắn không có văn kiện chính thức. Quân đội có quy củ luật lệ, chỉ dựa vào lời nói suông chắc chắn không có tác dụng. Việc hối thúc một chút, đồng thời thể hiện sự khó chịu với mùi tanh là Bee đang ngầm nói với viên sĩ quan rằng bọn họ không phải lén lút lẻn vào, mà là trực tiếp giẫm lên xác chúng mà bước qua.
Một huy chương Thất Tinh Thợ Săn Đại Sư, cộng thêm năng lực hủy diệt yêu ma mạnh mẽ… hai yếu tố này gộp lại có sức nặng đến mức không ai dám hoài nghi.
Được dẫn vào hành lang dọc theo Thần Tường, Mạc Phàm hỏi chuyện mới biết vị sĩ quan này tên là Lê Anh, chức vị không hề nhỏ. Nhiều năm trước, hắn vẫn trực thuộc đội biên phòng Nam Tần Lĩnh nhưng sau đó cả tiểu đoàn được điều động về đây canh gác. Ngoài dự đoán chính là, hơn nửa tiểu đoàn của họ đã sớm tham gia đợt huy động quân lực của Ngải Giang Đồ để tiếp viện cho Minh Lang thôn ở Côn Lôn đại mạch.
Nghe xong, Mạc Phàm không khỏi nuốt nước bọt… đợt tập trung giải cứu đó, toàn quân đã bị diệt.
“Ngươi chắc chắn là kể từ khi hạo kiếp Ma Đô kết thúc, Cố Đô hoàn toàn không có ảnh hưởng gì sao?” Mạc Phàm hỏi.
“Nói không thì cũng không đúng, vẫn thường có nhiều tin tức không rõ nguồn gốc chia rẽ phần quân lực còn lại của chúng ta. Mãi cho đến tháng này, chỉ còn một mình ta trấn thủ.” Lê Anh than thở.
“Tin tức không rõ nguồn gốc?” Bee như hiểu ra điều gì, hỏi lại.
“Phải, chúng ta chỉ nhận lệnh từ quân đội. Nhưng sau hạo kiếp Ma Đô, việc quân đội không có đủ lực lượng tham chiến đã khiến địa vị của chúng ta trong mắt những thế lực khác trở nên không mấy tốt đẹp. Có rất nhiều kẻ mưu mô, trông ra dáng tầng lớp trí thức, bọn họ lấy danh nghĩa vì quốc gia mà bày mưu tính kế, phân tích tình hình, lại được rất nhiều người ủng hộ. Những người này bắt đầu nghi vấn quyết sách của quốc gia, trách nhiệm của quân đội… Kết quả, nhờ ‘ơn’ những đề nghị phiến diện đó, một số đơn vị tinh nhuệ đang ở ngoài địa phận cách ly đều bị cắt đứt tin tức, tự nhiên bị điều động đến nơi nào đó mà không ai thống nhất được là do cấp trên nào quyết định.” Lê Anh khẽ động lòng, nhắc tới lại thấy cay mũi vì tức giận.
“Quân đội vốn luôn có một vị trí đặc biệt, được người dân kính nể không gì sánh được... nhưng quả thật trong mắt những nạn nhân ở Ma Đô, họ chưa từng biết đến phương thức phòng ngự từ xa bên ngoài Hoàng Hải, mà chỉ ích kỷ trách móc khi thấy xung quanh mình tan tác. Chính ta cũng cảm thấy rất có khả năng nhiều người sẽ chẳng hiểu được đạo lý này mà quay lưng lại với quân đội.” Mạc Phàm nghe xong lập tức đồng cảm, không khỏi nhíu mày.
Hiệp hội Ma pháp, Liên minh Thợ săn, Thẩm Phán Hội, Cung đình Pháp sư... không biết bao nhiêu tổ chức có khả năng can thiệp vào tình huống nguy cấp. Chính vì họ trực tiếp có mặt trong thành phố nên tần suất xuất hiện trước mắt dân chúng cao hơn hẳn quân đội. Nơi nào bất ổn, nơi nào có báo động, hầu hết những người can thiệp đầu tiên đều không phải quân đội. Đây chính là mấu chốt của vấn đề!
“Quốc gia này không cần những đề nghị đó, bọn họ không hiểu ai mới là lực lượng chủ chốt trấn giữ vành đai biên ải trọng yếu. Càng không cần những tiếng hô hào ủng hộ suông, mà cần những người thực sự giải quyết vấn đề từ xa, diệt trừ yêu ma, phòng chống mọi khốn cảnh!” Lê Anh nói với tâm trạng có chút uất ức.
Từ hải yêu ở Ma Đô quấy phá cho đến Thôn Minh Lang, Ngải Giang Đồ, Nam Giác đem quân viện trợ Côn Lôn, quân đội liên tục chịu áp lực bị chia rẽ... cuối cùng chốt hạ bằng đại dịch bùng phát nhắm trực tiếp vào Đồ Đằng Thánh Thú.
Đây là ngẫu nhiên sao?
Lúc này Mạc Phàm mới bắt đầu cảm thấy các sự kiện tưởng chừng ngẫu nhiên lại trùng hợp đến kỳ lạ. Khả năng cao là từ sự kiện Ma Đô đã có một sự sắp đặt vô cùng hoàn hảo, nhằm phân tán quân đội ra nhiều vùng trọng yếu.
Thêm vào đó, đại dịch ập tới gây xao lãng, cuốn hết sự chú ý vào các khu vực cách ly an toàn, cuối cùng không còn ai đoái hoài đến Thần Tường. Đừng nói người khác, chính bản thân hắn cũng đâm đầu lao theo vụ án bệnh dịch, cứ ngỡ mục tiêu của Vĩ Linh Hoàng là truy bắt và muốn chôn vùi cả thế giới bằng đại dịch. Nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Hôm nay, hắn càng ngày càng khâm phục năng lực bày mưu của Vĩ Linh Hoàng, kế hoạch của vị lãnh chúa Côn Lôn này mới thật sự triệt để!
………………
………………
Ở phía cổng vào Thần Tường, một nam nhân da ngăm vừa tiến tới, đang ngẩng đầu quan sát xung quanh. Người này ăn mặc rất chỉn chu, lịch sự, dường như có thói quen nề nếp, quy củ; ánh mắt chín phần kiên định chính trực, nhưng lại pha lẫn một phần yêu mị.
Hắn đang thắc mắc!
Tại sao Thần Tường lại trống trải, không một bóng người canh gác như vậy?…
✶ Vozer ✶ Dịch cộng đồng
Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Địch Từ Ta Nhìn Thấy Boss Thanh Máu Bắt Đầu