Chương 152: Thành thật

Đối với người thường, tầm nhìn từ đây xuống mặt đất sẽ vô cùng hạn chế. Dù thế nào họ cũng không tài nào phân biệt được những vật thể cách mặt đất hàng ngàn, thậm chí hàng vạn thước. Phải biết rằng, ngay cả pháp sư Không Gian Hệ cao cấp cũng chỉ có thể miễn cưỡng phân biệt được sự vật từ độ cao vài chục mét trên không.

Nhưng Mạc Phàm thì khác, Lam Quang Đồng Tử của hắn lại khiến tầm nhìn trở nên chân thực và sắc nét hơn. Hắn tựa đầu vào ghế bên khung cửa sổ, không hề đeo tai nghe airpods đắt tiền để thưởng thức âm nhạc như gã đàn ông châu Âu kia. Dù vậy, hắn vẫn có thể nghe rõ ràng từng nốt nhạc, từng giai điệu.

Đó là một bản giao hưởng cổ điển, mang âm sắc da diết nhưng không quá bi lụy, vừa đủ để lòng người chìm đắm vào một khúc tráng niên ca pha chút hoài niệm.

Lướt mắt qua ô kính nhỏ, cảnh vật phía dưới đột nhiên được phóng đại như qua một thấu kính viễn vọng, một mảnh đô thị cổ kính lập tức hiện ra sống động. Xa xa khỏi những khu phố tấp nập, hắn thậm chí còn thấy hàng phượng vĩ hai bên đường đã bắt đầu ngả vàng, những tán lá nhỏ li ti màu vàng nhạt không ngừng lay động. Gió vừa thổi qua, những chiếc lá mỏng manh liền không giữ được mình mà rơi xuống mái hiên, rồi lại theo sườn dốc lăn xuống mặt đất, khi thì xoay tròn trên phiến đá, khi thì vương trên vai áo của người qua đường.

“Quý khách xin vui lòng kiểm tra lại dây an toàn, dựng thẳng lưng ghế, máy bay sẽ hạ cánh trong vòng 15 phút nữa!”

Động cơ phản lực giảm dần lực đẩy, con chim sắt khổng lồ bắt đầu từ từ hạ độ cao. Đỉnh đầu mới ban nãy còn là bầu trời xanh thẳm đặc quánh, thoáng chốc đã có thể thấy được vài áng mây trắng mỏng manh, rồi lại trở về với không gian trong lành của bình nguyên, nơi có những đàn chim mùa thu bay ngang qua, thỉnh thoảng lại lướt vào mặt kính.

“Cạch cạch cạch cạch cạch ~~~~~~~~~~~~~~~”

Máy bay hạ cánh tương đối nhẹ nhàng, phi công tay nghề cao, kinh nghiệm nhiều năm, mọi thứ vẫn diễn ra suôn sẻ. Mà kể cả có sự cố xảy ra đi nữa, không còn nghi ngờ gì, tất cả hành khách chắc chắn sẽ không hề hấn gì.

Lý do rất đơn giản, đây là chiếc máy bay an toàn nhất thế giới! Trên máy bay có ít nhất một Cấm Chú Không Gian Hệ, còn có thể xảy ra vấn đề gì được chứ?

Mạc Phàm và Bee cũng không có hành lý gì cần chuẩn bị, liền nhanh chóng hoàn tất thủ tục rồi bắt taxi rời khỏi sân bay, di chuyển đến Cổ Thành Tường.

Nhìn bộ dạng phờ phạc của hắn, hẳn là sáng sớm đã bận rộn việc gì đó mà chưa kịp dùng bữa.

“Ngươi đói bụng sao?” Bee huých vai Mạc Phàm, hỏi.

“Không đói, chúng ta đi thẳng đến đó.” Mạc Phàm lắc đầu.

“Chuyện ở Cổ Thành Tường, về cơ bản có thể xác định nơi đó tồn tại di tích Thượng Cổ. Dù chúng ta có ép buộc điều tra thế nào, bọn lão già đó cũng sẽ không hé răng đâu. Nên không cần vội.” Bee nắm bắt tình hình khá tốt.

“Ngươi có bí mật, ta cũng có bí mật. Đi thôi, đưa ta đi gặp bọn chúng một chút là được.” Mạc Phàm bất đắc dĩ nói.

Hắn không thể trơ mắt nhìn người dân Cố Đô biến thành nô lệ. Nếu tường thành sụp đổ, ngoài kế hoạch ngàn năm của Vĩ Linh Hoàng ra, dĩ nhiên còn có quân đoàn vong linh của Khufu sẽ nhân cơ hội đó tạo ra ảnh hưởng lớn hơn lên vành đai biên ải.

Dưới sự trấn áp của Michael, đám vong linh từ Hắc Ám Vị Diện dù bị hạn chế cực độ vẫn còn khả năng thoát ra. Khufu, một cỗ âm ti tử thi giảo hoạt, làm sao có thể không dễ dàng thoát ra được?

Minh Thần Khufu chắc hẳn đang rất phẫn nộ! Nếu hắn nổi cơn cuồng loạn, không biết sẽ gây ra đại họa gì.

Vì vậy, bây giờ Mạc Phàm không thể lùi bước, đặc biệt là khi biết mình đang gánh vác trọng trách của một đời Thần Long hộ pháp mới. Mặc dù hắn không mấy mặn mà với thân phận này, cũng chẳng hiểu vì sao Doanh lão kia lại có thể xuất hiện ở vị diện khoa học để trao nó cho mình. Nhưng tình cảm đặc biệt của hắn với Tiểu Nê Thu vốn dĩ vô cùng lớn lao và trân quý. Huống chi hắn cũng đã nhận được ủy thác để trở thành Tà Thần chí cao một đời, điều đó cũng đã định sẵn hắn không thể nào trở thành một người bình thường được nữa.

“Lucifer huynh đệ, ta phải nói với ngươi, một trong những thủ đoạn của Vĩ Linh Hoàng chính là Mị Hoặc; dù là vong linh vẫn có khả năng răm rắp nghe theo lời ả. Ả trước giờ không hề dùng vũ lực với con người tại Hồng Sâm đảo, đơn giản chỉ để tránh trở thành đối tượng tình nghi mà thôi. Tình hình thân phận của ngươi tại Trung Quốc ta không rõ, nhưng cam đoan sẽ không như ngươi mong đợi đâu!” Bee nhắc nhở.

“Ngươi nói đúng, hiện tại ta chưa nghĩ ra cách nào tìm được ả. Nhưng ta có ngươi, không phải trên máy bay ngươi đã khẳng định đến Cố Đô sẽ là người đi tiên phong canh giữ sao?” Lời lẽ của Mạc Phàm khá kiên định.

“Ha ha, ngươi thực sự nghĩ ta thích trai đẹp mà lợi dụng sao?” Bee cười khổ nói.

Mạc Phàm xoay người lại, nhìn chằm chằm vào gã đàn ông châu Âu một lúc, rồi thở dài nói:

“Ta là Mạc Phàm, không phải Lucifer. Trước đây là ta mượn danh phận của hắn, bây giờ ta nói cho ngươi sự thật. Như vậy đã đủ tin tưởng chưa?”

Khi nói ra những lời này, hắn thực sự đã suy nghĩ rất kỹ lưỡng. Vốn dĩ hắn còn định kéo dài thêm một thời gian, nhưng tình hình trước mắt ngày càng tồi tệ.

Một mặt, công khai thân phận của mình dĩ nhiên sẽ tăng thêm độ tin tưởng. Về khả năng thu thập thông tin, Mạc Phàm tin rằng gã tóc vàng châu Âu này không thể nào chưa từng nghe qua tên tuổi của mình ở Trung Quốc. Mặt khác, kể cả người đứng trước mặt mình là đại địch của Lucifer, tự nhiên cũng sẽ muốn lột mặt nạ của hắn xuống, bước đi này càng chứng tỏ hắn muốn dừng lại cuộc đấu trí.

Chỉ là không ngờ, gã Bee này vẫn nở nụ cười quen thuộc, khóe miệng nhếch lên trả lời:

“Nếu không thì sao, huynh đệ, cảm ơn đã nói thật với ta. Ta cũng đã đoán ra danh phận của ngươi từ lâu rồi!”

“Ngươi cố tình chờ ta nói ra?” Mạc Phàm vẫn giữ vẻ hiên ngang mà nói.

“Bạn bè không phải nên kết giao như vậy sao?” Bee mỉm cười, nắm chặt bàn tay lại rồi khẽ giơ lên ngang vai Mạc Phàm.

Mạc Phàm thấy vậy liền hiểu ý, cũng đưa nắm đấm của mình chạm vào. Chí ít thì hành động này cũng mang ý nghĩa tốt đẹp.

Hai người không phải kẻ thù, ít nhất vào lúc này không phải!

“Hợp tác vui vẻ, ta không cần giới thiệu lại tên chứ nhỉ, vẫn là Bee nha!”

“Được!”

……………………..

Vong linh chưa chính thức tuyên chiến, chuyện này ở các thành thị hay quốc gia khác có thể xem là một tình thế rõ ràng hiếm thấy, tuyệt đối sẽ giương cờ trắng cầu cứu viện trợ. Nhưng ở Cố Đô, việc này lại là chuyện thường ngày.

Sau đại kiếp ở Ma Đô, dân số Cố Đô bùng nổ, đế quốc vong linh cũng sinh sôi ngày càng nhiều, không ngừng lảng vảng quanh thành thị. Điều này tất yếu dẫn đến các loại xung đột và chiến tranh quy mô nhỏ với nhân loại. Quân đội thường xuyên được điều động đến để hỗ trợ Cố Đô và các thành thị xung quanh xây dựng chiến hào chống vong linh, tự nhiên cũng sẽ trấn thủ vào những thời khắc mấu chốt.

“Soạt soạt soạt ~~~~~~~~~~~”

Giữa trưa, bên ngoài kết giới trồng rất nhiều loại thực vật ưa bóng râm, phần lớn để tạo thành những con đường mòn hiểm trở. Đối với đại quân tử thi, Thực Vật Hệ và Quang Hệ đều có một lực khắc chế nhất định. Tuy nhiên, quang mang không phải lúc nào cũng có, nên Hiệp hội Ma pháp và Cung Đình pháp sư đã đặc biệt tuyển chọn rất nhiều pháp sư Thực Vật Hệ để phòng ngự.

Thực vật sinh trưởng tốt một chút, bước tiến của đám tử thi liền trở nên chậm chạp hơn rất nhiều. Dưới bóng râm mát mẻ, chúng hoặc là phải lẩn trốn, hoặc là trực tiếp bị hút cạn dinh dưỡng, khô quắt cho đến chết.

“Hộc hộc hộc hộc ~~~~~~~~~~~”

“Păng păng păng ~~~~~~~~~~~”

Nhưng hôm nay lại khác, bóng râm mát mẻ cũng không duy trì được mấy giờ, một luồng khí nóng ngột ngạt bỗng tràn ngập đất trời, giống như một cái lồng hấp khiến quần áo mọi người đều ướt đẫm mồ hôi, hô hấp cũng không còn thông thuận. Hàng ngàn, có khi hàng vạn vong linh từ từ nhăn nhó co rúm lại, lớp da bọc xương thì biến dị méo mó, trực tiếp tan thành một vũng dịch đặc sệt mà chết.

Vùng ven thành bên ngoài kết giới bỗng chốc bị phủ lên một lớp khói xanh lục, bao trùm cả bầu trời nóng bỏng, biến hai bên hào thành giống như một bãi sa mạc độc tố, khó có thể ngửi thấy một chút hơi thở sự sống nào.

Làn sương xanh lục này lan tỏa với một tốc độ có thể dùng hai từ “khủng bố” để hình dung. Từ phạm vi vài chục mét ban đầu, trong nháy mắt nó đã quét ngang một vùng rộng vài cây số xung quanh huyết sắc cảnh giới ven thành.

“Độc Hệ Cấm Chú?” Mạc Phàm hơi sững sờ, hắn vốn còn định giáng Thánh Hỏa xuống để dọn dẹp một phen. Nào có ngờ cách xử lý bằng Độc Hệ này còn nhanh hơn gấp mấy lần.

“Hổ thẹn, hổ thẹn, có người huynh đệ mới quen đứng trước vành móng ngựa của Thánh Thành vẫn tỏa sáng như một vì sao tinh tú, ta thể hiện chút trình độ thế này lại bị chê cười rồi.” Bee cười cười đáp lại. Hắn vốn dĩ không định ra tay, chỉ là nghĩ đến phương thức dọn dẹp chiến trường nhanh chóng và hiệu quả nhất, đơn giản là không nên để cho Mạc Phàm, một gã pháp sư hủy diệt khét tiếng, tàn phá.

“Đi thôi, Cổ Thành Tường ở phía trước nửa dặm!” Mạc Phàm gật đầu nói.

“Không suy nghĩ lại sao, chắc chắn muốn đả thảo kinh xà?” Bee hỏi lại lần nữa.

“Hiện tại có hai lựa chọn. Thứ nhất, trực tiếp vạch mặt Vĩ Linh Hoàng, kẻ nào cản đường chúng ta, liền nhúng độc chết kẻ đó.” Mạc Phàm đưa ra phương án đơn giản.

“Vậy còn phương án thứ hai?” Bee hơi nhíu mày hỏi tiếp, thầm nghĩ vị huynh đệ này của mình quả thực quá bạo lực.

“Không nhúng độc, nướng chết chúng nó!” Mạc Phàm đáp bằng giọng nói lạnh lùng nhưng đầy cương quyết.

Vĩ Linh Hoàng, đây là kế hoạch ngàn năm mà bọn chúng bày ra để uy hiếp Hoa Hạ. Đối với hắn, càng kéo dài sẽ càng dễ bị dắt mũi, gặp phải bất lợi. Giờ phút này, nhanh chóng tiếp cận quân địch mới là thượng sách. Kẻ phải chết, dù sao cũng không phải là nhân loại!..

Đề xuất Voz: Quê ngoại
BÌNH LUẬN