Chương 166: Trở Thành Anh Hùng
----
Mạc Phàm thử dùng ý niệm khuếch tán, muốn xua tan luồng khí lưu dày đặc và cổ quái này, nhưng thứ khí tức mục nát này rõ ràng không phải chướng khí thông thường. Chúng hoàn toàn không bị ảnh hưởng, cứ thế lan tràn, còn bản thân hắn thì bị nhốt trong không gian mộ địa nồng nặc mùi tử khí khó ngửi.
Thật ra, hắn cũng không phải chưa từng chết, nhưng những lần trước đây đều không giống thế này. Có khi là thân xác tan nát, trái tim vỡ vụn, có khi là tạm thời mất đi ý thức, cũng có lúc linh hồn chìm vào đầm lầy thống khổ như bị thiêu đốt. Mãi đến hôm nay, khi đặt chân đến Minh Giới, nơi dành riêng cho cõi chết này... hắn mới biết cái chết hóa ra lại nhẹ nhàng hơn mình tưởng.
Ài… Dù sao thì, cuối cùng mình cũng đã cố gắng hết sức làm một việc lớn lao và đầy ý nghĩa!
Ngay khoảnh khắc Băng Bích Hạt Chu tự bạo, hắn đã không chút do dự dốc toàn bộ ma năng, dùng Lồng Giam Không Gian khóa chặt các mảnh vỡ vị diện lại. Phản ứng của Mạc Phàm cũng cực nhanh, vừa kịp lúc dùng năng lực hấp thụ trong trăm dặm ngân quang, tái tạo bằng Chu Tước Niết Bàn, lấy tinh thần lực đúc thành một tấm màn khổng lồ, kìm hãm phạm vi nổ tung của vị diện.
Nếu không, đừng nói là một cái ngoại thành Cố Đô, mà ngay cả một góc Thần Tường hay mấy tuyến phòng ngự đầu tiên cũng sẽ tan thành tro bụi. Trên thực tế, dù là hai hay ba thành thị khổng lồ cộng lại cũng không đủ để chống đỡ sức bùng nổ sinh mệnh kinh hoàng của Băng Bích Hạt Chu.
Dĩ nhiên, trở thành một anh hùng hy sinh vĩ đại rồi ngã xuống cũng không tệ, thật oanh oanh liệt liệt, thật khiến người ta xúc động...
“Mạc Phàm! Mạc Phàm! Mạc Phàm!” Một giọng nói dồn dập gọi tên hắn.
Trong thế giới hư vô trước mắt, Mạc Phàm loay hoay mãi vẫn không thấy được người vừa gọi mình, hắn chỉ mơ hồ cảm nhận được ngữ điệu này khá quen thuộc. Không quá thân thiết, nhưng chắc chắn đã từng quen biết.
Huống chi gần đây, khả năng cảm âm của Mạc Phàm ngày càng được kiểm soát tốt, thậm chí dựa vào tinh thần lực và tu vi thứ nguyên, Huyền Âm Hệ của hắn đã có thể dùng sóng âm để tái tạo thành hình ảnh chính xác, từ đó mang lại nhận thức tốt hơn. Đây là một phương thức thính giác hóa hình vô cùng tiện lợi.
Sóng âm truyền đến tai, dần hội tụ thành hình, vài đường nét cơ bản được phác thảo trong thế giới tinh thần. Mạc Phàm liền há hốc mồm, toàn thân giật nảy mình tỉnh dậy, mảnh đất hư vô kia lập tức bị xóa trắng, kéo hắn trở về thực tại.
“A... Giang Dục! Sao ngươi lại ở đây?” Mạc Phàm chớp chớp mắt, tỉnh giấc trên chiếc giường lớn.
Giang Dục nhìn bộ dạng của Mạc Phàm, ban đầu hắn còn ngỡ đây là người lạ chứ không phải bạn mình. Nhưng ngay lúc này, hắn tự động ôm chầm lấy Mạc Phàm, vỗ mạnh lên vai mấy cái, giọng nói không giấu được vẻ kích động:
“Mạc Phàm, ngươi còn sống, tốt quá rồi, vậy là tốt quá rồi!”
Não bộ chưa kịp thích ứng, Mạc Phàm hơi đẩy Giang Dục ra, trong lòng dâng lên sóng lớn, hắn nói: “Giang Dục, ta vẫn chưa chết…”
“Ngươi nói vớ vẩn gì vậy? Ta nghe tin ngươi ở đây, lại còn trọng thương bất tỉnh nên lập tức chạy đến. Chết... gì mà chết!” Giang Dục vỗ nhẹ lên má Mạc Phàm vài cái cho hắn tỉnh hẳn.
“Ài... chuyện gì vừa xảy ra ta không nhớ rõ nữa, chỉ cảm thấy mình vừa lóa mắt một cái đã lạc vào Minh Giới đầy tử khí… Cuối cùng là ngươi gọi ta tỉnh giấc…” Mạc Phàm vẫn còn rất mơ hồ.
Giang Dục thì ngược lại, nhìn hắn chăm chú rồi giải thích cặn kẽ mọi chuyện, từ việc mình cùng lão sư đến Cố Đô để khảo hạch, cho đến những sự kiện diễn ra sau khi Băng Bích Hạt Chu tự bạo.
Tất nhiên, ngay cả Giang Dục cũng không tường tận hết tổn thất hiện tại, hắn chỉ biết sơ sơ rằng Mạc Phàm là người bị thương nặng nhất được đưa về.
“Là người bạn tóc vàng châu Âu đang ngồi ngoài quầy lễ tân đưa ngươi về, có lẽ hắn đã cứu ngươi một mạng.” Giang Dục đẩy gọng kính lên, ậm ừ bổ sung.
Mạc Phàm nghe xong lập tức nhận ra gã tóc vàng đó là Bee. Bình thường mà nói, nhân cách của tên này xem ra cũng không tệ. Tuy không tham chiến giúp đỡ, nhưng lúc nguy cấp vẫn biết đường cứu giá đồng đội.
“Ta nằm ở đây bao lâu rồi?” Mạc Phàm vừa nói vừa thử duỗi cơ, vận chuyển khí huyết. Chỉ là, các giác quan của hắn dường như vẫn đang trong kỳ ngủ đông, chưa thể hoạt động trơn tru ngay được, đến cả cái cổ cũng khó khăn xoay chuyển.
“Tính từ lúc Cố Đô rung chuyển đến nay cũng xấp xỉ một tuần rồi. Suốt thời gian đó, cơ thể ngươi cứ như mềm nhũn ra, toàn bộ sinh khí dường như bị rút cạn, trông tàn tạ vô cùng.” Giang Dục vừa nói vừa đi đến bàn trà, dùng khăn ấm lau tách rồi cẩn thận rót chút nước ấm đưa cho Mạc Phàm.
Ngồi trên giường, Mạc Phàm nhận lấy tách trà, theo thói quen đưa lên mũi hít hà hương thơm, trong lòng cũng cảm thấy khoan khoái nhẹ nhõm đi nhiều. Tất nhiên, hắn không quên trêu chọc người bạn cũ:
“Giang Dục, ngươi chăm sóc ta tận tình thế này, thật làm ta nhớ đến nữ tri kỷ cùng phòng, nàng ấy cũng chu đáo đảm đang y như ngươi. Thế giới này không thiếu đàn ông thô lỗ, đám cặn bã như Triệu Mãn Duyên càng không đáng nhắc tới, tính cách như ngươi quả là nổi bật, đáng quý.”
“Ngươi nói cái gì?” Giang Dục lườm Mạc Phàm một cái.
“Khặc khặc, mẫu đàn ông lý tưởng của ta vừa hay còn thiếu một người, sau này ta sẽ lấy ngươi làm tấm gương đạo đức mà hành tẩu giang hồ. Có khi sau này gặp lại lão già Phong Ly cũng có cái mà khoe khoang.” Mạc Phàm húp một ngụm trà, tay vẫn bưng tách nói.
“Ngươi đã gặp lại lão sư rồi à? Nghe nói người đang là viện trưởng ở Đế Đô?”
“Ừm, ta cứ tưởng ngươi là người Đế Đô, thường xuyên lui tới mà lại không biết?”
“Từ Hawaii trở về, ta luôn phải khắc khổ rèn luyện với thầy, đi đây đi đó khảo hạch… mãi mới có chút thành tựu. Vì vậy mấy năm qua rồi mà chẳng ở trong nước được mấy ngày.” Giang Dục cúi gằm mặt nói, hắn biết thành tựu của mình vốn chẳng thể đem ra khoe khoang với Mạc Phàm.
Người trước mặt mình là kẻ có thể đứng trước vành móng ngựa của cả thế giới, bị buộc tội vô tình giết chết Đại thiên sứ Sariel. Nghe thôi đã thấy đẳng cấp chênh lệch rồi, đây là khái niệm thuộc hàng đáng sợ nhất trong lịch sử nhân loại!
“Ngươi cười cái gì?” Giang Dục thấy Mạc Phàm thản nhiên cười, bất giác nhíu mày hỏi.
“Thật ra ngươi không cần phải nói với ta những thứ này. Là thành viên quốc phủ đội, lại là bạn học bao nhiêu năm, ta tin các ngươi cũng sẽ cùng nhau cố gắng phát triển. Người đánh đổi bản thân để cầu tiến không chỉ có mình ngươi.” Ánh mắt Mạc Phàm mang theo nhiều phần cảm xúc.
“Ý ngươi là Mục Ninh Tuyết?” Giang Dục hiểu rõ, trong quốc phủ đội, người sánh vai cùng Mạc Phàm chắc chắn chỉ có thể là Mục Ninh Tuyết, ngay cả đội trưởng Ngải Giang Đồ cũng không thể so bì.
“Hiện tại tu vi của ngươi thế nào?” Mạc Phàm lắc đầu phủ định, hỏi tiếp.
“Bốn hệ Siêu Giai, Triệu Hoán Hệ đã đạt mãn tu được một thời gian rồi.” Giang Dục tuy biết mình không bằng Mạc Phàm, nhưng lời nói ra vẫn tràn đầy tự tin. Dù sao thì trong thế hệ trẻ, tu vi của hắn cũng thuộc hàng đỉnh cao rồi. Trước 30 tuổi đã đạt tới trình độ này, ngoại trừ hai tên biến thái băng và hỏa kia, Giang Dục không nghĩ còn ai vượt qua mình.
“Bộp bộp!”
Mạc Phàm vỗ vỗ vai Giang Dục, cười cười cố gắng nói giảm nói tránh: “Vậy cũng được rồi… À, nếu có cơ hội, vẫn cần phải cố gắng rèn luyện thêm…”
Giang Dục lấy lời Mạc Phàm làm động lực, liên tục gật đầu.
“Phải rồi, ta cũng không phải người chăm sóc ngươi tận tình như vậy, là nàng ấy kìa. Suốt thời gian ngươi dưỡng thương, nàng nửa bước cũng không rời khỏi giường bệnh của ngươi.” Giang Dục chỉ tay về phía người phụ nữ đang mệt mỏi gục ngủ bên giường. Nửa thân trên của nàng gục xuống giường Mạc Phàm, nửa thân dưới vẫn ngồi trên ghế, dường như không chút e dè.
Nàng mặc một chiếc váy lụa dài, tuy đang nhắm mắt ngủ say, vẫn phô bày vòng eo thon tinh tế và xương quai xanh mỹ miều. Trông nàng hệt như một mỹ nhân trong thần thoại Hy Lạp cổ đại, lại càng giống một vị nữ chúa xà yêu đang ung dung say ngủ trong lãnh địa của mình...
Đề xuất Huyền Huyễn: Từ Tiễn Thuật Bắt Đầu Tu Hành