Chương 167: Thật không thể trách nàng!
----
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Apase, sắc mặt Mạc Phàm lập tức trở nên khó coi, lửa giận trong người sôi sục không thể kìm nén. Hắn chồm dậy khỏi giường, vung chân đạp thẳng vào mông nàng mấy cái.
Mối thù riêng này hắn đã muốn tính sổ từ lâu rồi!
“Dậy ngay! Còn ngủ nữa à, lão tử hôm nay phải dạy dỗ lại con tiểu xà nữ nhà ngươi!” Mạc Phàm lớn tiếng mắng.
"Khụ, ờm, ta không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng sao ngươi lại đánh con gái, huống hồ mấy ngày qua nàng vẫn luôn tận tình chăm sóc ngươi mà." Giang Dục ho khan, không giấu nổi vẻ sửng sốt.
Trong thời gian ở lại Cố Đô, Giang Dục đương nhiên có tiếp xúc với Apase. Trong lòng hắn, nàng là một mỹ nhân thánh thiện, trưởng thành và vô cùng dịu dàng, lại còn cực kỳ xinh đẹp.
Thế nên, khi thấy Mạc Phàm hành động hung bạo, nội tâm hắn cũng tựa như đang bị giày vò!
“Ta suýt nữa thì bỏ mạng, Cố Đô của các ngươi cũng suýt chút nữa chẳng còn ai sống sót… Haiz, trách ta đã quá nuông chiều nàng!” Mạc Phàm vừa nói vừa vung bàn tay to lớn vỗ mạnh vào mông Apase.
Đang say ngủ trên giường bỗng bị đánh thức, Apase đột nhiên cảm nhận được một cảm giác nguy hiểm và bị xâm phạm. Nàng bất giác ưỡn cong lưng bật dậy, hoàn toàn phô bày thân thể ngọc ngà cực kỳ gợi cảm.
“Gràooo…!”
Vị trí nhạy cảm trên cơ thể bị xâm phạm, cơn buồn ngủ say nồng lập tức tan biến, thay vào đó là cơn đau nhói truyền đến từ các dây thần kinh, đau đến không thể chịu nổi.
Apase gầm lên một tiếng, đôi đồng tử lập tức biến đổi thành màu hồng kim cao quý được kế thừa từ Medusa. Nàng trừng mắt nhìn gã đàn ông trước mặt, miệng tức giận nhe ra những chiếc răng nanh rắn nhỏ, ra vẻ muốn cắn người.
Và nàng đã cắn thật, nhưng Mạc Phàm nhanh tay hơn, một tay ấn vào vai nàng, tay kia vòng ra sau ghì chặt hai cánh tay của xà nữ, giật mạnh một cái, kéo sát nàng vào người mình.
Trong nháy mắt bị khóa chặt, Apase thoáng kinh hãi, nàng cảm giác như mình đang đối mặt với một đại địch siêu cấp cường đại. Dù Apase có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra. Thế nhưng, nàng lại phát hiện, khoảnh khắc gã đàn ông kia nắm chặt tay mình, trái tim nàng lại bình tĩnh đi rất nhiều.
“Đến đây, cắn thử xem, không phải ngươi rất muốn ta chết sao?” Mạc Phàm nghiêm nghị nhìn thẳng vào khuôn mặt Apase, cất giọng nói.
Cơn phẫn nộ điên cuồng không hiểu vì sao bỗng dịu lại trước ánh mắt và hơi thở quen thuộc mang theo tia ấm nóng của gã đàn ông này. Apase đột nhiên biến thành một chú mèo con ngoan ngoãn, dần dần tỉnh táo lại, thu lại răng nanh, trở nên xinh xắn như một thiếu nữ mới lớn, trên khuôn mặt tuyệt mỹ nở một nụ cười có thể làm tan chảy lòng người.
“Đại ca ca…” Apase chớp đôi mắt tròn xoe, cái miệng nhỏ xinh níu lấy tay Mạc Phàm.
Mạc Phàm vốn vẫn chưa nguôi giận, nhưng vẻ ngây thơ mắt ngọc mà Apase bày ra trước mắt vẫn hữu hiệu như mọi khi. Hắn nhìn nàng, ngọn lửa trong lòng như bị dội mấy gáo nước lạnh, khóe miệng giật giật bất đắc dĩ: “Còn gọi ta đại ca ca, thôi đi, ta không dám nhận. Suýt chút nữa ta đã chôn thây ở Minh Giới, trở thành một vong linh hôi thối rồi.”
“Đại... ca ca, huynh muốn đuổi ta đi sao? Huynh không cần ta nữa à?” Apase cúi gằm mặt, điệu bộ đáng thương nép vào cánh tay Mạc Phàm, bẽn lẽn nói.
Nhìn thấy bộ dạng này của nàng, Mạc Phàm quả thực sắp tan chảy đến nơi, tan chảy đến mức bão hòa không thể nào tức giận nổi.
Cái gì mà Cố Đô suýt bị nàng hại chết, cái gì mà ta suýt phải bỏ mạng...
Mẹ kiếp, nàng là một tiểu muội muội xinh xắn đáng yêu như vậy, chỉ là có chút mong muốn giúp đại ca ca trở nên cường đại hơn mà thôi. Phải là do ta không nắm bắt được con Băng Bích Hạt Chu, lại đi đổ lỗi cho nàng.
Nghĩ đến đây, Mạc Phàm cũng hơi rùng mình, đối mặt với sự thảo mai của Apase liền bắt đầu mềm lòng. Hắn cũng không ngờ cơn thịnh nộ của mình lại dễ dàng bị dập tắt như vậy. Từ khi nào mình lại dễ bị nắm thóp thế này?
Trên đời này, tuyệt đại đa số mỹ nhân hắn đều đã từng gặp qua, hắn cũng không quá chấp niệm, ngược lại còn rất tỉnh táo. Có nữ vương lạnh lùng cao ngạo đã phải quỳ gối trước hắn, có thần nữ chí cao vô thượng cũng đã lén lút qua lại rồi công khai muốn bảo vệ, có những mỹ sắc tuyệt trần đến mức chính hắn nhìn vào cũng thèm nhỏ dãi nhưng chưa dám động đến…
Haiz, Apase ở đây cùng một loại với Linh Linh, đều là những tiểu mỹ nữ được Mạc Phàm chứng kiến trưởng thành từ nhỏ đến lớn. Nhưng khác với Linh Linh, Apase có nhan sắc mỹ miều, thu hút ánh nhìn hơn một chút, lại rất chủ động quyến rũ người khác, nhưng đối với Mạc Phàm thì luôn ra vẻ một cô em gái bé bỏng không bao giờ lớn.
“Lần sau đừng có cái ý nghĩ tương tự nữa, may mà ta kịp thời ném các ngươi vào không gian khế ước, nếu không thì bây giờ đã không còn ở đây mà đôi co đâu.” Mạc Phàm cuối cùng thở dài bỏ qua, thầm nghĩ bản thân phải tranh thủ thời gian rèn luyện thêm bộ môn chống lại chiêu mè nheo của các bé cưng. Tương lai, nếu Tiểu Mei và Tiểu Viêm Cơ cũng học thói hư này của nàng, mình thật sự tiêu đời…
“Phải rồi, Mei Mei hẳn là người đã chữa trị cho ta, nàng ấy đâu rồi?” Mạc Phàm buông Apase ra, hỏi.
“Huynh cũng nhớ đến nàng ấy à, Tiểu Mei trông xanh xao lắm, nàng về phòng của Tiểu Viêm Cơ nghỉ ngơi rồi!” Apase đáp.
“Sắc mặt xanh xao?” Mạc Phàm nhướng mày hỏi lại.
“Đại ca ca, mấy ngày nay nàng ấy đã dùng gần như toàn bộ sức mạnh để phục hồi ma năng cho huynh, dĩ nhiên là hiện tại đã kiệt sức, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.” Apase ngoan ngoãn giải thích.
Có lẽ là do sức mạnh của Mạc Phàm đã có sự chênh lệch quá lớn so với nhân loại, kể cả pháp sư Cấm Chú. Dù là Bạch Linh Chi Đế muốn phục hồi thực lực cho hắn ở trạng thái nguyên bản cũng không hề dễ dàng, nàng chắc chắn đã vô cùng mệt mỏi và hao tổn.
Vẫn là Mei Mei tốt nhất! Điều hắn tâm đắc nhất có lẽ chính là đào được một báu vật quốc bảo từ trên trời rơi xuống như Mei Mei, mang nàng theo bên mình quả thực là một quyết định hoàn mỹ.
“Ta ra ngoài vươn vai giãn gân cốt một chút.” Mạc Phàm không bàn luận thêm, hắn muốn ra ngoài khởi động tay chân.
“Ta muốn ngủ thêm một lát nữa!” Apase lười biếng nói, đôi mắt lại dần díu lại. Nàng quả thực đã cố gắng lo liệu ổn thỏa mọi việc, chăm sóc cho Mạc Phàm suốt mấy ngày qua.
“Được!”
Quay người lại, Mạc Phàm phát hiện cả ánh mắt lẫn cằm của Giang Dục như muốn rớt xuống đất, không biết từ khi nào hắn đã hóa đá, ngây ngẩn cả người.
“Ngươi sao vậy?” Mạc Phàm hỏi.
“Đế... Đế Vương… cấp bậc… Mạc Phàm, khế ước của ngươi, là Đế Vương…” Giang Dục miệng co giật, sửng sốt không tin vào mắt mình.
Rõ ràng là lúc Apase bị Mạc Phàm tét mông, nàng đã phản ứng vô cùng dữ dội, không kiểm soát mà phóng ra khí thế khổng lồ, tương đương với một đầu Đế Vương Xà đang điên cuồng gào thét ngay tại đây!
Nội tâm bị giày vò chưa đủ, giờ lại thêm tinh thần bị tra tấn, quả thực là tra tấn kép, đau khổ vô cùng.
Giang Dục tự biết mình không phải là pho tượng vô cảm, không hiểu chuyện. Một khế ước Đế Vương mang ý nghĩa như thế nào, hắn hiểu quá rõ. Ngay cả vị lão sư mà hắn kính ngưỡng nhất cũng không có được khế ước mạnh mẽ như vậy, Mạc Phàm này rốt cuộc...
“Biểu cảm của ngươi y hệt lão già Phong Ly vậy, cố kiềm lại đi, nếu không mấy người trong đội quốc phủ của chúng ta sẽ bị đả kích tâm lý nặng đấy. Đi thôi!” Mạc Phàm đưa tay nâng cằm Giang Dục lên khép lại, tránh cho hắn vì kinh ngạc quá độ mà cắn nhầm lưỡi.
Nói rồi, Mạc Phàm bước qua cửa phòng đi ra ngoài, để lại Giang Dục lập tức trở thành tiêu điểm chú ý, toàn thân cứng đờ. Ngay cả ý định nhỏ giọng chào hỏi Apase, hắn cũng bất giác hướng ánh mắt nhìn theo bóng lưng Mạc Phàm thêm vài lần!
“Này, nếu ngươi thích thì cứ ở lại canh gác cho bà ngủ!” Apase vừa ngáp vừa ngã nhoài xuống giường.
“Thôi, ta nên ra ngoài thì hơn.” Giang Dục hơi xấu hổ gật đầu, vội vàng muốn đi ra ngoài theo Mạc Phàm.
“Bộ dạng ngượng ngùng của ngươi trông cũng thật buồn cười, vậy đi ra ngoài đi. Có bát canh dưới bếp ta hầm cho đại ca ca, chắc huynh ấy không muốn ăn đâu, ta cũng không thích, ngươi đói thì có thể ăn.” Giọng Apase yếu dần, nói xong câu đó nàng liền chìm vào giấc ngủ.
“Cảm tạ!”
Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám