Chương 174: Thần Nữ Lao Lòng

----

"Được, ta hiểu rồi, sẽ làm theo sắp xếp của ngươi. Chỉ là ta muốn hỏi ngươi một chuyện, qua tin nhắn với Mục Ninh Tuyết, ta biết được lần trước ngươi đã gặp Lucifer ở Hy Lạp phải không?" Mạc Phàm hỏi. Trước đây hắn vốn không yên tâm, rất muốn trực tiếp đến thẳng Thần Miếu gặp Tâm Hạ. Nếu không phải Mục Ninh Tuyết báo rằng nàng vẫn bình an, và hắn còn phải đối phó với Vĩ Linh Hoàng, thì hắn đã bất chấp tất cả mà đi rồi.

"May mắn là hắn không có sát ý muốn tru diệt chúng ta cũng như toàn bộ Thần Miếu..." Tâm Hạ đối với chuyện này vẫn chưa biết quá rõ.

Nàng ở Hy Lạp lúc nào cũng ngập đầu trong công việc, thường bận đến mức ngủ quên lúc nào không hay. Vì vậy, nàng cũng chưa hề kể lại tình huống cụ thể cho hắn, cuối cùng nhân cơ hội hôm nay mới thuật lại đầu đuôi sự việc.

Vừa nghe xong, phản ứng đầu tiên của Mạc Phàm là cười khổ, ân oán giữa hắn và Thánh Thành quả thật giống như một trò cười. Hắn mạnh dạn suy đoán, có lẽ người mà Lucifer yêu nhất đã chết thảm dưới tay Thánh Thành, nên hắn mới điên cuồng căm hận đến vậy.

Hiện tại, dù trong lòng rất muốn tìm Lucifer đánh cho gã một trận ra trò, Mạc Phàm vẫn phải cắn răng cảm tạ cái ơn không ra tay với Diệp Tâm Hạ của gã.

Diệp Tâm Hạ không hề hấn gì, đây chính là niềm vui lớn nhất của Mạc Phàm!

Vì Parthenon Thần Miếu không có ai tử vong nên sự việc cũng dễ dàng lắng xuống. Diệp Tâm Hạ lại muốn giữ kín chuyện, không công bố ra bên ngoài việc Lucifer đã bình phục và quay trở lại, nàng cũng không muốn quá vội vã sống mái một trận với kẻ này, có chăng chỉ gửi một tin báo cho Thánh Thành biết tình hình.

Sự xuất hiện của Lucifer đã giúp nàng hiểu ra một vài quy luật của thế giới rộng lớn này. Những năm gần đây, nàng vẫn luôn bôn ba khắp nơi, khi thì hợp tác ở Anh Quốc, lúc lại thương thảo tại Úc Châu, hay dốc sức chữa bệnh ở Phi Châu, tất cả chỉ hy vọng có thể tìm kiếm một sự cân bằng nhân đạo và an lành. Nghĩ không ra... Thật không ngờ, Lucifer, một thế lực thần bí như vậy lại sống lại, cứ thế từ trên trời giáng xuống, hay từ cõi âm ti trồi lên, khiến nàng chìm trong cơn ác mộng kinh hoàng một thời gian dài.

Diệp Tâm Hạ không phải là đối thủ của Lucifer, cả Thần Miếu cũng không phải là đối thủ của hắn…

Đối mặt với thử thách này, chỉ có thể dốc sức hỗ trợ Thánh Thành thì mới mong có chút cơ hội.

"Ngươi chuẩn bị thêm một điểm truyền tin không gian khác đi, phát tín hiệu với bước sóng lớn hơn. Cho ta chút thời gian nâng cao tu vi, ta sẽ có thể cảm nhận được ngươi." Mạc Phàm thực sự ngán ngẩm với việc những chuyện thế này lại xảy ra, bèn nói với Diệp Tâm Hạ.

"Nghe nói ngươi đã thức tỉnh Huyền Âm hệ?” Tâm Hạ chớp chớp mắt, nheo lại hỏi.

Trước đây, nàng biết hắn sở hữu Không Gian hệ, Triệu Hoán hệ, Hỗn Độn hệ, bây giờ lại thêm Huyền Âm hệ. Vậy chính là hắn đã thức tỉnh toàn bộ các hệ thuộc Thứ Nguyên ma pháp, xác suất này có thể coi là một thiên phú vượt trội, giống như Heidy của học phủ Anpơ vậy.

Tự Do Thần Điện từng đánh giá rằng ngay cả khi dùng Siêu Cấp Thức Tỉnh Thạch cũng rất hiếm khi tạo ra một người sở hữu trọn bộ các hệ này!

“Ừm, tu vi hiện tại không thể cảm nhận được bước sóng xuyên lục địa. Tương lai, một khi sớm ngày tiến vào Cấm Chú, ta tin rằng dựa vào cảm nhận thứ nguyên cộng với tinh thần lực mạnh hơn để tiếp nhận… chỉ cần ngươi phát tín hiệu, ta có khả năng sẽ lập tức phát hiện.” Mạc Phàm nói.

Diệp Tâm Hạ nghe hắn nói, lòng nàng khẽ gợn sóng, đôi mắt long lanh như muốn cười thành tiếng: “A, Cấm Chú cấp bậc sao qua lời ngươi lại trở nên dễ dàng như vậy. Dù là Thần Dương Chúc Phúc của Parthenon cũng không thể rút ngắn quá trình này đâu.”

“Khụ… khụ... vì ngươi, vì ngươi ta nhất định sẽ cố gắng!” Mạc Phàm gãi đầu, có chút lúng túng. Quả thật, chính hắn cũng không hiểu sao vừa nãy lại cảm thấy việc lên Cấm Chú có hơi đơn giản. Đây rõ ràng là đang dựa hơi Tiểu Nê Thu mà, xem ra phải cho nó ăn ngon một chút, tiến độ của nó nhanh thì mình càng có nhiều cơ hội.

"Được, ta sẽ chuẩn bị trận đồ.” Diệp Tâm Hạ vui vẻ thủ thỉ, sau đó nàng đổi chủ đề, nói thêm: “An nguy của thành Athens nói riêng và toàn bộ Hy Lạp nói chung đều thuộc phạm trù quản hạt của ta… vậy nên, Mạc Phàm ca ca, lúc ngươi tập trung an tâm tu dưỡng, cũng đừng làm thêm chuyện gì kinh động lòng người nữa nhé."

Nhớ lại quá khứ, Diệp Tâm Hạ chỉ là một cô bé nhỏ chưa trải sự đời, lạc lõng ở Thần Miếu, Mạc Phàm đã cho rằng đó là giai đoạn cực khổ nhất của nàng rồi. Không ngờ bây giờ nàng đã là một vị Thần Nữ chí cao, gánh trên vai thêm nhiều trách nhiệm, mà còn là những trách nhiệm vô cùng nặng nề.

Tại Thần Nữ Điện trên núi Parthenon, mỗi ngày dòng người đều nối liền không dứt. Mặc cho tuyết đông giá rét hay mưa nắng thất thường, trên con đường cầu thang dài dằng dặc vẫn có rất nhiều người chậm rãi tiến lên, hướng về tín ngưỡng điện bên trong để cầu nguyện.

Sau một thời gian dài mới lại được phát dương quang đại, dưới thần uy của Thần Nữ, Parthenon lúc này thậm chí còn nhận được sự ủng hộ lớn hơn cả Quang Minh Thánh Thành.

Kỳ thực, rất nhiều tín đồ đến đây không phải vì bản thân họ, mà là vì người nhà của họ. Nếu như có thể nhận được một lần chúc phúc từ Thần Nữ, bệnh tật cũng sẽ rời xa họ.

Ai rồi cũng sẽ sinh bệnh, bệnh nặng, bệnh vặt, rất nhiều chứng bệnh tuy không đến mức cướp đi sinh mạng nhưng ngày ngày đều dày vò con người. Từ lúc rời giường mở mắt, bất kể là ngày nắng hay ngày mưa, nỗi đau khổ ấy đều đeo bám không rời...

Thần mang chữa lành và chúc phúc, Thần Nữ quang lâm, tín ngưỡng ấy không hoàn toàn là sức mạnh tinh thần. Năng lực loại bỏ ôn dịch, bệnh tật của nó là điều mà bất kỳ thế lực nào cũng không thể sánh bằng. Rất nhiều người chỉ sau khi trải qua sự giày vò thống khổ của bệnh tật mới hiểu được sức khỏe đáng quý đến nhường nào. Vì lẽ đó, Parthenon Thần Miếu xưa nay chưa bao giờ thiếu những tín đồ thành kính, huống chi là khi Diệp Tâm Hạ, với dáng vẻ thanh cao như ngọc, đang dốc sức cứu vớt nhân loại.

Chứng kiến nàng mệt mỏi, Mạc Phàm sao không khỏi đau lòng. Nỗi xót xa này chẳng khác nào cảm giác bất lực khi ở ngay bên một Thần Nữ cao quý như ngọc mà vẫn có một rào cản vô hình chẳng thể vượt qua. Mà không vượt qua được... thì biết đến bao giờ mới có con nối dõi đây!

Nghĩ đến bao giờ mới có ngày rước cả hai nàng về dinh... Ngày đó, có lẽ bản thân hắn cũng sẽ cáo lão hồi hương, làm một người cha tốt ở nhà dạy con chiều vợ, mọi chuyện thế gian đều không còn liên quan nữa.

"Haiz, vất vả cho ngươi rồi." Mạc Phàm thở dài.

Hắn và Diệp Tâm Hạ sau đó hàn huyên thêm vài câu nữa rồi lập tức ngắt liên lạc, cũng không kể cho nàng nghe về âm mưu xâm chiếm nhân loại của Vĩ Linh Hoàng. Với tính cách của nàng, dù bận rộn đến đâu mà nghe được tin này, chắc chắn sẽ lo lắng cho Hoa Hạ ngay lập tức, ngược lại rất dễ làm kinh động đến kế hoạch của các lãnh chúa Côn Lôn...

✶ Truyện dịch VN miễn phí tại Vozer ✶

Đề xuất Voz: Sau Này...!
BÌNH LUẬN