Chương 173: Vị Học Giả Thần Bí

----

Có người đến thăm ta?!

Muốn thăm ta tại sao lại phải thông qua Tâm Hạ? Chẳng lẽ là một người nào đó của Thần Miếu Parthenon?

Mạc Phàm nhanh chóng lắc đầu, khẳng định không phải. Tuy rằng hắn và Thần Miếu Parthenon cũng từng có không ít lần giao thiệp, nhưng nói đến quan hệ hữu nghị tốt đẹp thì e rằng hoàn toàn là viển vông. Từ Kim Diệu Kỵ Sĩ, toàn thể kỵ sĩ đoàn, các cơ cấu nội ngoại cho đến cả những người trồng rau, chăm vườn, dọn dẹp, bếp núc ở nơi xa xôi, bọn họ ai nấy đều hận Mạc Phàm thấu xương.

Trong vòng 10 năm trở lại đây, hơn nửa sóng gió lớn nhất ở Thần Miếu Parthenon đều là do hắn ban tặng. Nếu không phải nể mặt bạn trai của Thần Nữ, nể mặt hắn là một trong những kẻ được mệnh danh Đồ Thiên Sứ tại Thánh Thành… có lẽ họ đã sớm nguyền rủa tập thể cho hắn chết đi rồi.

Còn nói gì đến thăm viếng, tuyệt đối không thể nào!!!

“Người này thần bí như vậy, quan trọng lắm sao?” Mạc Phàm biết Diệp Tâm Hạ sẽ không nói dối chuyện có người đến thăm, hắn chỉ tỏ vẻ thờ ơ, không mấy hứng thú.

“Cực kỳ quan trọng, có lẽ là người duy nhất trên thế giới này nghiên cứu về vật chất tối.” Diệp Tâm Hạ nói.

“Nghiên cứu vật chất tối?” Ánh mắt Mạc Phàm chăm chú nhìn Diệp Tâm Hạ qua màn hình điện thoại.

Vật chất tối ít nhiều cũng liên quan đến Hắc Ám Vị Diện, hoặc có thể nói, khả năng cao nhất là đến từ nơi kinh dị đó.

Thế nhưng, không hiểu vì sao, Mạc Phàm đột nhiên nghĩ tới một cái tên. Cái tên vừa thoáng qua trong đầu lại khiến hắn có chút mong nhớ. Cảm giác ấy tựa như một loại hương liệu gây nghiện, càng không dám chạm vào lại càng khó lòng buông bỏ, một nỗi vương vấn đặc biệt chẳng biết phải đối mặt ra sao.

Trùng hợp thay, người Mạc Phàm nghĩ tới lại chủ tu Ám Ảnh Hệ, năng lực hắc ám của nàng xưa nay chưa bao giờ thua kém hắn. Tuyệt đối có thể khẳng định, hiếm có nhân loại nào am hiểu về hắc ám ma pháp vượt qua nổi nàng, kể cả một kẻ chuyên dùng bút mực định đoạt sinh tử cho Hắc Ám Vương như Mục Bạch.

“Mạc Phàm ca ca, vẻ mặt của huynh lúc này cho em biết huynh rất hứng thú, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ ban nãy!” Tâm Hạ nhìn thấu ánh mắt Mạc Phàm, không khỏi bật cười.

“Khụ khụ, Tâm Hạ, em đừng hiểu lầm, vật chất tối, là vật chất tối rất quan trọng!” Mạc Phàm vội vàng thu lại tâm tư xao động của mình.

Hắn suýt quên mất Diệp Tâm Hạ là một Tâm Linh Hệ pháp sư đỉnh cao của nhân loại. Trò chuyện với loại pháp sư này… hắn phải thừa nhận là cực kỳ đau đầu.

Dù các nàng không tùy tiện xâm nhập vào tâm tư người khác, nhưng vẫn có một sự nhạy cảm đáng sợ, dễ dàng đọc vị được suy nghĩ của đối phương.

“Ta và nàng ấy tuy không phải tỷ muội thân thiết, nhưng cũng không đến mức không thể giao tiếp với nhau như khách quý. Bất quá, chuyện này dù do nàng sắp xếp nhưng nàng sẽ không trực tiếp tham gia, càng không muốn xuất hiện.” Tâm Hạ nói, người mà nàng đề cập đến, không ai khác chính là Asha Corea, cũng là người Mạc Phàm vừa nghĩ tới.

“Ra vậy, không phải nàng…” Mạc Phàm chậm rãi đáp lời.

“Em vẫn luôn tự hỏi tại sao nàng ấy lại thường xuyên cứu huynh, có lẽ giữa hai người vẫn còn một số chuyện chúng ta chưa biết.” Diệp Tâm Hạ tinh ý trêu chọc.

Lại bị phát hiện, Mạc Phàm càng nói càng thấy mình lúng túng, đành cười khổ giải thích: “Bọn ta chỉ là quan hệ mập mờ, giúp đỡ nhau không toan tính thôi.”

“Phải rồi, lúc nãy em nói làm ta càng thêm mơ hồ, rốt cuộc vị khách sắp đến thăm có quen biết ta không?” Mạc Phàm nhanh trí đổi chủ đề.

“Không quen biết, có thể chưa từng gặp mặt. Vị này gần đây cùng ta hợp tác chế tạo thuốc giải cho khuẩn trùng, là giáo sư ma pháp hàng đầu nước Mỹ, Stein.” Tâm Hạ dịu dàng trả lời.

“Hình như đã từng nghe qua…” Trái với suy đoán của Diệp Tâm Hạ, Mạc Phàm vừa nghe tên đã mang máng nhớ ra, khẳng định từng nghe ai đó nhắc tới. “À, đúng rồi! Có phải là vị học giả ma pháp, thầy của Hình Thiên Sứ ở Thánh Thành và cũng là lão sư của nhóc Linh Linh, Trần... hay Khương gì đó đúng không?”

Trong quá trình điều tra sự kiện khuẩn trùng, Mạc Phàm từng gặp qua hai người này, nghe họ nhắc đến vị giáo sư của mình với sự tôn kính tuyệt đối. Khi đó hắn đã có ấn tượng tốt và muốn được gặp giáo sư Stein một lần.

Ngài là người am hiểu nhất về sinh vật yêu ma quần cư, về bản chất cảnh giới yêu ma, và tất nhiên bao gồm cả trùng học. Về mặt công trình, hẳn là nghiên cứu ma cụ và trận pháp, quân đội Mỹ sở hữu thực lực thâm sâu khó lường nhất trong các quốc gia chính là nhờ những vũ trang do vị giáo sư này phát minh. Không ngờ, đến cả vật chất tối mà ngài cũng có thành tựu.

“Đúng vậy, hai người nổi tiếng trên trường quốc tế đó chính là học trò của giáo sư. Ban đầu Asha Corea hiếm khi có mặt ở Thánh Nữ Phong, nàng đã gợi ý cho ta hợp tác trong sự kiện khuẩn trùng, dự đoán rằng vị giáo sư này rất có thể biết đôi chút về vật chất tối. Vì vậy, một lần hợp tác giúp đỡ đối phương ngược lại có thể kết giao bằng hữu, chủ yếu vẫn là để giới thiệu huynh với ngài ấy. Đây là mong muốn của nàng, cũng là mong muốn của ta và Mục Ninh Tuyết.”

“Mạc Phàm ca ca, huynh cứ ở lại Cố Đô thêm vài ngày, đến lúc đó giáo sư nhất định sẽ ngỏ ý cảm ơn và muốn giúp đỡ. Khi nào ta xử lý xong chuyện ở đây sẽ báo cho huynh, em đương nhiên vẫn rất nhớ huynh.” Diệp Tâm Hạ không cho Mạc Phàm nhiều lựa chọn, một mực bắt hắn ở lại trị thương.

Thậm chí, nàng còn nheo mắt khi thấy hắn định nói gì đó, liền cất giọng chen ngang, tiếp tục nhấn mạnh:

“Vật chất tối không đơn thuần là thương tích hắc ám. Đối với loại ảnh hưởng từ hắc ám này, năng lực của bạch ma pháp sẽ bị hạn chế rất nhiều. Đương nhiên, vật chất tối càng mạnh mẽ hơn khi tác động và khắc dấu ấn lên linh hồn, ngay cả ta, thậm chí cả Tiểu Mei cũng gần như không thể đẩy lùi nó. Hãy tin tưởng giáo sư Stein, vào lúc này, lý luận của ngài ấy có lẽ là hy vọng duy nhất của toàn nhân loại có thể giúp được huynh.”

Qua giọng điệu của Tâm Hạ, Mạc Phàm nghe ra được sự bất lực của nàng.

Điều đó có nghĩa là, dù Tiểu Mei có dốc sức chữa trị cho hắn thế nào, cùng lắm cũng chỉ là một lần nữa kéo dài mạng sống, tạm thời đánh lui sự tấn công của vật chất tối. Trên thực tế, nếu thứ này có khả năng khắc dấu ấn vào linh hồn, nó chẳng khác nào một khối u ác tính cực kỳ dai dẳng. Nếu cứ theo lý lẽ này, e rằng dù hắn có mất đi thân xác, chết hoàn toàn, thì linh hồn cũng phải chịu một kết cục còn thảm hơn cả việc tự hủy diệt...

—[ Vozer . vn ]— Dịch truyện bằng VN

Đề xuất Tiên Hiệp: Yêu Thần Ký (Dịch)
BÌNH LUẬN