Chương 181: Trở lại thôn Minh Lang

----

Sau khi hội họp cùng đám người Farl, Mục Bạch, Tương Thiểu Nhứ và Bee, mọi người đều nghe theo ý kiến của Mạc Phàm. Hắn cũng đã từng ở lại Côn Lôn sơn mạch suốt ba tháng trời nên dĩ nhiên hiểu rõ nơi này hơn bất kỳ ai. Cuối cùng, hắn đã chọn thôn Minh Lang. Thôn Minh Lang có quân doanh tọa lạc tại một vị trí vô cùng thuận lợi so với các địa điểm lân cận, cực kỳ thích hợp để làm cứ điểm tiền tuyến đối đầu với quân địch.

Hơn nữa, còn phải kể đến mối quan hệ với thôn trưởng Minh Lang, cũng chính là thành chủ Tây Hải Thành, vừa hay lại là người mà họ quen biết, một trong những thành viên của đội tuyển quốc phủ…

Đúng vậy, chính là Quan Ngư. Trong một chiến trận lớn thế này, đến cả Ngải Giang Đồ, Tương Thiểu Nhứ, Triệu Mãn Duyên, Giang Dục đều đã có mặt… không tính Mục Ninh Tuyết vì vấn đề sinh cơ trọng yếu mà vắng mặt, thì có lẽ chỉ còn thiếu mảnh ghép này mà thôi.

Huống hồ, lòng căm hận của Quan Ngư đối với Côn Lôn yêu tộc cũng chẳng hề thua kém Mạc Phàm và Ngải Giang Đồ.

Nghĩ vậy, cả nhóm liền quyết định lên đường.

Thủ pháp Không Gian hệ của Mạc Phàm ngày càng tinh diệu, chỉ trong vòng chưa đầy năm phút đã dựng nên một trận pháp dịch chuyển khổng lồ bằng tinh quang. Tinh quang hóa thành sắc bạc phủ xuống, lập tức kéo tất cả mọi người vào một dòng chảy thời không, rồi từ đó, trong chớp mắt đã mở ra một lối thoát ngay trên bầu trời cứ điểm Tây Hải Thành.

“Trận pháp dịch chuyển mà có thể vẽ ra dễ dàng như vậy sao?” Farl sững sờ nhìn Mạc Phàm, nàng hoàn toàn không thể tin vào cảnh tượng phi thường trước mắt.

Đương nhiên, không chỉ nàng hoang mang, mà hai vị Thánh Ảnh Giả bên cạnh cũng kinh ngạc không kém. Bất cứ ai chứng kiến cảnh này cũng khó mà giữ được bình tĩnh.

Nói cho cùng, dịch chuyển không gian cũng không phải là thứ gì đó quá cao siêu hay hiếm có. Không chỉ Thánh Thành mà rất nhiều tổ chức lớn cũng đủ khả năng sản xuất ra những ma cụ quý giá; sau đó cần một pháp sư Không Gian hệ cường đại tốn thời gian bố trí trận pháp cực kỳ tỉ mỉ để kết nối các trục vị diện. Thuyết pháp này từ lâu đã trở thành nguyên tắc bất di bất dịch trong việc tạo ra trận pháp dịch chuyển.

Vậy mà Mạc Phàm vừa làm cái gì? Hắn tự tay tác động lên sức mạnh thứ nguyên, tự tay phác họa ra một trận pháp dịch chuyển trong khoảng thời gian không tưởng, đưa mọi người xuyên qua mấy thành thị, từ Cố Đô đặt chân đến Tây Hải Thành.

“Hắc hắc, sao thế nhỉ, sao chúng ta lại bị dịch chuyển đến Tây Hải Thành rồi? Các ngươi có thấy gì không?” Mạc Phàm tỏ vẻ vô cùng tự nhiên, cứ thuận theo tâm trạng mà đáp lại.

“Vậy… vậy mà cũng được sao. Quả nhiên là Mạc Phàm!” Tương Thiểu Nhứ khẽ bật cười, nàng làm sao mà không hiểu rõ tính cách của kẻ này…

Hắn nói vậy càng chứng tỏ đó chính là hắn làm!

Biến thái đến mức khiến cả Hình Án Giả chí cao vô thượng cũng phải đảo lộn nhận thức…

Lần thứ hai trở lại Tây Hải Thành, việc đi vào cổng thành thuận tiện hơn rất nhiều so với lần trước của Mạc Phàm, chủ yếu là nhờ vào uy danh của Ngải Giang Đồ trong quân đội. Có hắn xuất hiện, một số tiểu thương hay lính gác cổng đều nhận ra vị chỉ huy từ Đế Đô, tự nhiên không dám rườm rà, lề mề, miễn cho chọc giận người này rồi rước họa vào thân.

Sĩ quan dẫn đường Đỗ Tuần Du dẫn cả đoàn băng qua mộc quán của Tây Hải Thành, tiến sâu vào khu quân trại ở biên giới. Đó là một khu rừng thông phủ đầy băng tuyết, chỉ cách trạm xá thị trấn một tuyến đường phòng vệ an ninh duy nhất.

“Tê tê tê tê tê ~~~~~~~!”

Đột nhiên, không rõ vì sao, lớp rêu trắng trên mặt đất bỗng xáo động, từng mảng rêu hoa khổng lồ trồi lên, bên dưới là lít nhít những chiếc đuôi vảy sặc sỡ trông như gai độc. Chúng phun ra vô số độc tố, có khả năng làm tê liệt nội tạng của con người, ngay cả pháp sư cao cấp cũng không ngoại lệ.

Vô số gai độc và gai nhọn sắc bén đan xen vào nhau, hợp thành một tấm thiên la địa võng khổng lồ trải rộng vài cây số, phong tỏa toàn bộ khu vực, vây chặt nhóm người Mạc Phàm vào bên trong.

Đỗ Tuần Du lần đầu tiên chứng kiến hiện tượng kinh hoàng này, hắn cho rằng chuyến đi này lành ít dữ nhiều, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi tột độ. Hàng trăm hàng ngàn gai độc đã biến khu rừng thông băng tuyết lạnh lẽo này thành một cái sào huyệt chết chóc, không phải ai cũng đủ tự tin để thoát ra ngoài.

“Bầy Rêu Hạt?” Mục Bạch đã từng tìm hiểu về đặc tính của loài sinh vật này.

“Rêu Hạt là cái gì?” Giang Dục hỏi.

“Rêu Hạt là một loài yêu ma giỏi ngụy trang và do thám, chúng cực kỳ phổ biến ở khu vực rừng rậm Amazon. Số lượng của chúng không nhiều, nhưng khả năng truyền tin lại cực nhanh, thường sẽ cung cấp toàn bộ thông tin cho thủ lĩnh đầu đàn của chúng,” Thánh Ảnh Giả Sudan giải thích.

“Nói đơn giản là chúng đang báo tin cho Vĩ Linh Hoàng!” Bee xen vào.

Mục Bạch, Giang Dục, Ngải Giang Đồ và Mạc Phàm nhìn nhau, nhanh chóng hiểu ra vấn đề.

“Giết chúng, giết sạch! Mẹ nó, đừng để bất cứ con nào truyền được tin đi!” Mạc Phàm suýt chút nữa đã nổi điên muốn đốt trụi cả khu rừng mộc quán này.

Chỉ là, căn bản không cần Mạc Phàm tự mình ra tay, trong khu rừng rậm này bỗng nhiên xuất hiện vạn vạn luồng khí tức thịnh nộ từ trên cao ập xuống.

“Ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~!”

Đầu tiên là mây đen kéo đến che kín bầu trời, trong phút chốc không còn một tia nắng nào có thể sưởi ấm mảnh đất lạnh lẽo này. Cuồng phong nổi lên, trong cuồng phong là những tia sét đỏ rực dày đặc như mạng nhện giáng xuống.

Đó là sấm chớp…

Từ trên trời cao, vạn đạo lôi đình đổ xuống, nhắm thẳng vào mảnh đất này mà tàn phá.

Một con Phích Lịch Điểu huy hoàng vỗ cánh bay lên, quanh thân nó là những luồng gió xoáy tựa như đao trận. Vừa nhìn thấy tấm thiên la địa võng bằng gai kẽm kia, nó liền cuốn phăng tất cả, khiến mấy trăm con Rêu Hạt đang ẩn mình bị sức mạnh này xé thành từng mảnh vụn.

Phích Lịch Điểu giang rộng đôi cánh tựa như hai mảng mây đen khổng lồ, lao thẳng từ không trung xuống. Bầu trời vì thế cũng trở nên hỗn loạn bởi vô số tia chớp, mây bão nhanh chóng bao phủ, từng cơn lốc xoáy từ trên xuống dưới dần dần thành hình, quyết tâm san bằng cả quả đồi thông này.

“Chí tôn… Chí Tôn Quân Chủ? Lại còn có thêm một con cấp Chí Tôn Quân Chủ nữa.” Đứng yên tại chỗ, toàn thân Đỗ Tuần Du cứng đờ. Hắn làm lính dẫn đường ở Tây Hải Thành đã lâu, nhưng chưa từng tham gia chiến đấu với yêu ma.

Vì vậy, khi một sinh vật cấp Quân Chủ xuất hiện, nó thực sự khiến con người ta hoài nghi về sự yếu ớt của bản thân…

Cũng không biết con Phích Lịch Điểu này và bầy Rêu Hạt kia có liên quan gì đến nhau không, tại sao nó lại xuất hiện ở ranh giới lãnh thổ nhân loại, và tại sao lại thù địch với nhau như vậy?

“Làm sao bây giờ, chúng ta có nên chạy gấp vào thôn Minh Lang không?” Đỗ Tuần Du run rẩy, hai tay bám chặt lấy bả vai Triệu Mãn Duyên.

“Xem ra cư dân trên sơn mạch này không rõ về thực lực của từng người cho lắm, vì tin tức bị phong tỏa nên họ cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Con Phích Lịch Điểu này rõ ràng là triệu hoán thú của ai đó, địch ta chưa rõ, nhưng kẻ đó là một pháp sư nhân loại chính thống,” Mục Bạch nói.

Phích Lịch Điểu là sinh vật cấp Chí Tôn Quân Chủ trong Thứ Nguyên Triệu Hoán, thậm chí nó còn có tiềm năng chiến đấu và tiến hóa lên một cấp độ cao hơn.

Là ai?

Người nào vừa triệu hồi Phích Lịch Điểu ra?

“Lũ tiểu tử các ngươi ăn gan hùm mật gấu hay sao? Côn Lôn sơn mạch là nơi nào mà các ngươi có thể tùy tiện đến cắm trại khám phá hả? Cút đi!” Phía sau lưng Phích Lịch Điểu, một lão giả tóc mai đen nhánh điểm vài sợi bạc, khoảng chừng lục tuần, lớn tiếng quát.

“Trưởng lão thôn Minh Lang?” Đỗ Tuần Du nheo mắt cố nhìn cho kỹ, nhưng cũng chỉ là phỏng đoán.

“Trưởng lão thôn Minh Lang ư? Ta chưa từng nghe Quan Ngư nhắc qua,” Mạc Phàm hỏi lại.

“Quân đội của thôn Minh Lang xưa nay rất mạnh. Chúng ta quả thực hầu như chưa từng gặp các vị trưởng lão ở đó. Nghe nói một vài người trong số họ có khả năng tiêu diệt cả một nhánh quân chủ lực,” Đỗ Tuần Du nhớ ra điều gì đó rồi nói.

Thôn Minh Lang vẫn luôn có một thế lực vũ trang không muốn rời đi. Bọn họ đã thử thương lượng với phe phái của tân thành chủ, muốn tiếp tục đóng quân ở đây. Tuy nhiên, họ rất ít khi ra mặt, có thể là một trong những lực lượng nòng cốt trấn giữ Minh Lang từ xưa đến nay.

Đây là chuyện tốt, hay là chuyện xấu, chưa ai biết được.

Mạc Phàm nheo mắt lại. Bất kỳ lực lượng vũ trang nào không nằm trong tầm kiểm soát của họ đều tuyệt đối không thể trở thành đồng minh.

Ngộ nhỡ những người này là nhân tố bất ổn, rất có thể vì một lý do ngu ngốc nào đó mà phá hỏng kế hoạch đánh úp Vĩ Linh Hoàng, lúc đó thì có muốn trở tay cũng không kịp.

“Chúng tôi đến tìm thành chủ của các vị, cũng là tân thôn trưởng,” Mạc Phàm nói.

“Không nghe rõ sao? Ta bảo cút!” Vị trưởng lão lục tuần vẫn giữ thái độ không đổi, gắt gỏng mắng.

Đề xuất Voz: Ký sự xóm trọ
BÌNH LUẬN