Chương 182: Vỗ mông Mạc Phàm
----
“Trưởng lão, các vị đây đều có giao tình với thôn trưởng, là ta đã đồng ý dẫn họ vào…” Đỗ Tuần Du lòng có sợ hãi, nhưng suy cho cùng vẫn là người hiểu chuyện, hắn không quay lưng lại với nhóm Mạc Phàm.
“Câm miệng! Ngươi là sĩ quan ngoại thành, trách nhiệm chỉ gói gọn trong việc canh gác và báo cáo tin tức về bọn thổ dân chạy giặc, từ khi nào lại dám tự ý dẫn người vào trong?” Lục tuần trưởng lão từ trên đầu Phích Lịch Điểu nhảy xuống, phóng ánh mắt hung tợn về phía Đỗ Tuần Du.
Giọng điệu của Lục tuần trưởng lão gay gắt không chút nể nang, rõ ràng là nhắm cả vào Mạc Phàm, Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên và Tương Thiểu Nhứ đang đứng đó. Nghe không sót một chữ, sắc mặt cả nhóm đều sa sầm lại.
“Thổ dân chạy giặc…”
Bốn chữ này, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là đang nói đến những người từ Ma Đô.
Ma Đô trải qua một lần cảnh giới màu đen, những người may mắn sống sót phải di dời hộ khẩu đi khắp cả nước. Có người vì nhung nhớ quê hương mà đến Đĩnh Thành, có người vì vấn đề an sinh mà định cư ở nơi xa hơn như Phàm Tuyết Trấn, Đế Đô, hay Tam Dương Thị. Tương tự, cũng không ít người muốn gây dựng cơ nghiệp, tiến ra vùng trũng Tây Hải Thành để mở thương quán, xây dựng những trạm dừng chân mới.
Mỗi một tòa thành trì căn cứ đều đang phải cẩn trọng đề phòng. Sau trận chiến Ma Đô, tất cả đã thấy rõ bộ mặt thật của hải yêu, so với lực lượng của chính mình, yêu ma vẫn cường đại hơn xa sức tưởng tượng của mọi người.
So với Ma Đô, toàn bộ các khu căn cứ còn lại vẫn còn quá non trẻ. Ngoại trừ Đế Đô có phần đặc biệt, những nơi khác căn bản không có gốc gác vững chắc, không có lực lượng pháp sư dự bị đủ mạnh, càng không có những sức chiến đấu đỉnh cấp như Hiệp Hội Ma Pháp Cấm Chú, siêu giai liên minh, hay các cao giai quân đoàn.
Nếu không phải Ma Đô chúng ta liều mạng tử thủ, thì Hải Dương Thần Tộc đã sớm càn quét khắp bản đồ Hoa Hạ, e rằng ngay cả Tây Hải Thành này cũng chẳng còn chỗ mà dung thân.
Các người được bình yên vô sự, cùng chung một quốc gia, chung một dòng máu, cớ sao lại có cái đạo lý phân biệt đối xử này?
Hạo kiếp Ma Đô kết thúc, Phàm Tuyết Thành và Đĩnh Thành được dựng lên. Sau Đĩnh Thành, cách đó không xa vài ngàn dặm chính là Tây Hải Thành, mà khu căn cứ tiền tuyến của bọn họ vẫn luôn run như cầy sấy. Không có Ma Đô làm chỗ dựa, kẻ nào dám tự tin có thể chống chọi được với cơn lũ yêu ma?
Lưu dân từ Ma Đô đến Tây Hải Thành, dựng chợ mở quán, kiến tạo nên những thôn xóm, huyện lỵ mới, chẳng phải còn tốt đẹp đóng góp thuế cho Tây Hải Thành để bồi bổ quân đội hay sao? Thậm chí có những người di dời đi rồi lại quay về, bởi điều kiện sau khi di chuyển cũng không mấy lạc quan, cái lạnh giá bao phủ nội địa, vật tư sưởi ấm ngày càng khan hiếm… suy cho cùng cũng chỉ vì mưu sinh.
Những người như vậy chẳng phải càng đáng được trân trọng, càng phải được đối đãi ưu tiên hay sao… cớ sao lại gọi là thổ dân chạy giặc?
“Trưởng lão, ngài khoan nóng giận, sự việc cấp bách nên ta không còn cách nào khác, hay là cứ chờ thôn trưởng tới giải quyết… Vị này, vị này là Ngải đội trưởng, đặc quân chỉ huy của Đế Đô, danh tiếng lừng lẫy trong quân đội nhánh Nam Đông… ta, ta không thể quá phận bạc đãi.” Đỗ Tuần Du sợ thì có sợ, nhưng hắn vẫn cảm thấy cách xử sự của Lục tuần trưởng lão mang nặng tính cá nhân, rất không thỏa đáng.
“Quân đội thì đã sao! Dù cho Nghị Trưởng quốc gia có đích thân đến đây, ta cũng sẽ đánh đuổi. Lấy một tên tiểu tốt miệng còn hôi sữa, một trung phẩm quân nhân mà cũng dám vọng tưởng dọa dẫm người khác ư? Cút hết đi nhân lúc ta còn đang nói chuyện tử tế, đừng để ta phải đánh cho cả ngươi cũng tàn phế!” Vị trưởng lão lục tuần cay độc nói.
Người này rõ ràng là đang nói chuyện vô lý…
Đỗ Tuần Du trong lòng bất phục, vừa định đối đáp thêm vài câu thì lập tức ngậm miệng lại.
Cũng không phải hắn chịu khuất phục, chỉ là tình thế cấp bách không nên đối đầu, thừa cơ hội còn sống dẫn bọn họ rời đi, sau này sẽ báo lại với thôn trưởng. Nếu thôn trưởng ra mặt giải quyết, tin rằng vị trưởng lão này tuyệt đối sẽ không nỡ làm quá.
Trước hết phải sống sót đã… sống sót mới là quan trọng nhất.
“Mẹ kiếp lão già, giỏi thì nhào vô đánh hắn tàn phế thử xem! Đụng được vào một cọng tóc của hắn thôi, ta liền coi như cha mẹ lão không phải hạng ô hợp!” Triệu Mãn Duyên đột nhiên không giữ được bình tĩnh, gầm lên.
Đừng nói là Lục tuần trưởng lão nghe xong vành mắt đã tím tái, ngay cả Đỗ Tuần Du đang được bảo vệ mà vành môi cũng tự động thâm lại.
Vị tiểu ca tóc vàng này…
Đệt mợ, có phải bị ngu không?
Mình đang cố gắng tìm đường lui cho bọn họ, cuối cùng lại đi chọc giận Trưởng lão của thôn Minh Lang.
Cái này… là muốn chết chùm cả lũ à…
*Bộp, bộp.*
Đỗ Tuần Du cảm giác có ai đó vỗ nhẹ vào lưng mình hai cái, một giọng nói điềm đạm và có phần ung dung truyền đến.
“Lui xuống một chút đi!”
“Mạc Phàm huynh đệ, ngươi… các ngươi không sợ à?”
Người gọi Đỗ Tuần Du chính là Mạc Phàm. Khi Đỗ Tuần Du quay người lại, hắn thấy vẻ mặt mọi người đều hết sức bình tĩnh, thậm chí còn có chút thản nhiên, thỉnh thoảng lại thoáng nét cười trừ.
Tựa hồ như vị trưởng lão cường giả kia trong mắt bọn họ chỉ là một hạt bụi không đáng kể!
“Tốt lắm, tiểu tử, tốt lắm… Ta đổi ý rồi, hôm nay tất cả các ngươi đều phải chết!” Lục tuần trưởng lão nhíu mày nhìn đám người, hắn cuối cùng cũng từ bỏ ý định giảng hòa, sát ý bùng lên ngùn ngụt.
“Tiểu con mẹ lão, ngon thì bước tới thêm một bước nữa xem!” Triệu Mãn Duyên vẫn trần trụi nói thẳng.
Để hắn không thể tin vào mắt mình, lão già này thật sự dám bước tới, còn là bước rất nhiều bước về phía bọn họ.
“Mạc Phàm, hắn không dừng lại!” Triệu Mãn Duyên quay sang nhìn Mạc Phàm.
“Ừ, ta biết, lão ta trông cũng có tu vi Cấm Chú đấy, đương nhiên là có vốn liếng để thô bạo.” Mạc Phàm gật đầu đáp.
“Ngươi lên đi!” Triệu Mãn Duyên đẩy vai Mạc Phàm một cái.
“Ta có khiêu chiến hắn đâu, cũng không chửi rủa hắn, sao lại là ta phải lên?” Mạc Phàm ngơ ngác hỏi lại.
“Lão tử là pháp sư phòng ngự, biết đánh đấm thế nào chứ? Chẳng phải thường ngày ngươi rất hay trị mấy loại thích gây sự này sao, ta chỉ đang giúp ngươi thả xích trước một bước thôi.” Triệu Mãn Duyên giải thích, đồng thời cơ thể hắn tự nhiên lùi về phía sau nhường chỗ.
Tương Thiểu Nhứ đứng một bên thấy được tiểu xảo của Triệu Mãn Duyên, không nhịn được bật cười thành tiếng: “Ta phát hiện ra rồi nha!”
“Phát hiện cái gì?” Triệu Mãn Duyên không vui hỏi.
“Quả nhiên, người giỏi khích tướng Mạc Phàm nhất thiên hạ này chính là Triệu Mãn Duyên, ha ha ha!” Tương Thiểu Nhứ che miệng cười khúc khích.
“…”
“Các vị, trưởng lão… ông ta đến rồi…” Đỗ Tuần Du là người duy nhất còn để ý đến sắc mặt của lão già kia.
Còn chưa để hắn kịp hoàn hồn sau cơn kinh ngạc, trưởng lão thôn Minh Lang quả nhiên là một Cấm Chú pháp sư đáng sợ.
Lão ta lao tới, với một giọng điệu hời hợt, một dáng vẻ như thể chỉ đang dạy dỗ đám trẻ ranh, nhưng sát khí lại bừng bừng tỏa ra, đặc biệt khiến Đỗ Tuần Du sợ đến toát mồ hôi hột.
Nhưng Mạc Phàm lại chẳng hề để tâm, hắn vẫn giữ ánh mắt điềm tĩnh, quay sang Thiên sứ Farl rồi cất giọng: “Ta dùng Cấm Chú chắc cũng không sao chứ?”
Giọng Mạc Phàm nhẹ nhàng lắm…
Thế nhưng nó lại giáng một đòn chấn động vào tâm hồn nhỏ bé của Đỗ Tuần Du, mở ra cả một thế giới quan thần tiên.
Hắn vừa nói… sử dụng Cấm Chú? Người này nhìn qua tuổi tác còn nhỏ hơn cả mình, nhiều lắm cũng chỉ 27, 28. Sao lại có thể là Cấm Chú pháp sư được?
“Ta không thấy gì hết!” Farl thản nhiên đáp, rồi nàng cũng tiện miệng hỏi hai vị Thánh Ảnh Giả bên cạnh.
“Các ngươi có thấy gì không?”
“Bầu trời hôm nay ngoài việc trông có vẻ sắp mưa ra thì thật đẹp!”
“…”
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Chúa Tể (Dịch)