Chương 194: Ngươi hiểu sai ý ta rồi!

----

Nhìn vào cục diện hiện tại, có thể thấy ngay đám người Mạc Phàm thực chất chỉ tập trung vào hai chiến trường duy nhất: một là Côn Lôn Thánh Sơn, hai là Bạch Đằng Sơn.

Lý do vô cùng dễ hiểu.

Kỳ Liên Sơn lúc này là một mảnh đất hỗn loạn, quân lực như rắn mất đầu, phòng thủ thì cực mạnh nhưng tấn công thì vô cùng rời rạc. Một khi mất đi sự chỉ huy của Băng Bích Hạt Chu, quân lực Kỳ Liên Sơn chẳng khác nào một đám trẻ con hỗn loạn. Còn Mộc Cách Sơn thì càng không cần phải bàn, đó là một vương quốc trân bảo hiếm có, được trời ban tài nguyên dồi dào đến mức vốn không thể xem là chiến trường. Mà nếu có, cũng chẳng ai nỡ lòng dùng ma pháp hủy diệt để đối xử với một tuyệt tác của thiên nhiên như vậy.

"Gào rít vù vù ~~~~~~~~~~"

Tiếng gió gào thét không ngừng, hàn phong lúc này chẳng khác nào những ngọn roi băng giá vô hình, mỗi một phút trôi qua đều quất mạnh, bào mòn sinh khí của kẻ lữ hành. Toàn thân lạnh buốt đến mất đi tri giác, bước đi nặng nề, rồi đột nhiên trước mắt trắng xóa, mờ mịt, như thể rơi vào một hố tuyết sâu thẳm, thân thể trong khoảnh khắc ngắn ngủi quên đi mọi dày vò.

Nhiệt độ nơi đây giảm xuống theo cấp số nhân.

Từng bước chân trở nên mệt mỏi rã rời.

Dù cho lớp da của Tích Dịch Vu Thổ có dày đến đâu, Bee vẫn quả quyết rằng nó cũng sẽ sớm không thể di chuyển nổi trong vài giờ tới.

Bọn họ vẫn còn cách Bạch Đằng Sơn một quãng đường khá xa, ước chừng phải vượt qua eo hồ Lưu Viên trước mắt, đi thêm hơn 3000 dặm, rồi lại tiếp tục leo lên cao khoảng 1000 dặm nữa mới tiếp cận được địa phận. Đó là một ngọn tuyết đăng sừng sững trên đỉnh Côn Lôn chót vót, được ví như nóc nhà của Hoa Hạ; đồng thời, lăng mộ của quốc thú cũng nằm giữa tòa băng sơn này.

Ngoài Nam Cực đại lục, Bắc Cực và Bắc Băng Dương quanh năm chìm trong tinh lạc âm hàn, Bạch Đằng Sơn chính là nơi lạnh lẽo thứ ba trên toàn bộ vị diện này.

Băng sơn không dễ đi. Chỉ riêng sự xâm thực của khí lạnh thôi đã đủ khiến pháp sư cường giả ngàn năm qua không ai dám đặt chân tới. Tuyệt đại đa số yêu tộc cũng gặp trở ngại khi di chuyển trên ngọn núi lăng mộ truyền thuyết này, thậm chí một vài sinh vật cấp bậc Đế Vương cũng không dám tùy tiện bước vào.

Thế nhưng giờ phút này, một nhóm bốn người lại đang tiến đến nơi đó.

“Đường mỗi lúc một dốc, càng lên cao càng lạnh giá. Cứ tiếp tục thế này, e rằng Tích Dịch Vu Thổ sẽ không chịu đựng nổi…” Lão sư Trần Khương đột nhiên lên tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

“Bao lâu nữa thì tới Bạch Đằng Sơn?” Thánh ảnh Tadan hỏi, sắc mặt có chút không tốt.

“Còn 3841 dặm nữa sẽ đến mục tiêu. Nếu giữ nguyên tốc độ này, chúng ta sẽ đến nơi trong vòng ba ngày tới, nhưng khả năng cao là tất cả đều sẽ chết cóng trước lúc đó.” Bee thản nhiên đáp, hắn nhẩm tính lộ trình rồi đưa ra một con số chính xác.

Nghe hắn nói xong, dù là hai vị Thánh ảnh giả hay lão sư Trần Khương, tất cả đều cảm thấy đầu óc trống rỗng, như người mất hồn.

Nghĩ lại, tại sao bọn họ lại có thể tin tưởng một kẻ trông thông minh tuyệt thế, nhưng cuối cùng lại chẳng khác gì một tên điên, lập ra một kế hoạch tự tìm đường chết thế này.

“Ngươi nói đùa sao? Tuyến đường là do ngươi chọn, nói vậy khác nào ngươi muốn toàn quân hy sinh vô ích? Ngươi là khôi lỗi của Vĩ Linh Hoàng à?” Thánh ảnh Sudan không nhịn được nữa, hắn dừng bước, trừng mắt nhìn Bee.

“Tuyến đường là do ta chọn, kế hoạch là của ta, việc này ta không phủ nhận. Nhưng ta chưa bao giờ bảo các ngươi đi thẳng một mạch đến Bạch Đằng Sơn. Là do các ngươi tự dẫn đoàn đi về phía trước, còn ta chỉ lẳng lặng theo sau mà chưa lên tiếng thôi.” Bee nói với thái độ hiển nhiên.

Phải rồi,

Lời này quả thực có lý, không thể cãi được. Ánh mắt của Thánh ảnh Sudan lập tức quét sang tìm người dẫn đầu, rồi dừng lại trên người lão sư Trần Khương.

“Đừng hiểu lầm, ta chỉ đơn giản là thuận theo chút hiểu biết của mình mà đi trước, rõ ràng các ngươi cũng không từ chối đi theo sau.” Lão sư Trần Khương giải thích, ánh mắt có chút thiếu tự tin.

“Trần Khương lão sư, ta kính ngài là trưởng bối của Farl đại nhân, nhưng điều đó không có nghĩa là ngài có thể tự ý phá vỡ kế hoạch.” Thánh ảnh Sudan nhíu mày nói.

Hắn và Tadan chỉ nhận lệnh duy nhất từ Hình thiên sứ Farl. Ngay từ lúc xuất phát, Farl đã dặn dò họ phải tuân thủ vô điều kiện mọi kế hoạch của Bee và Mạc Phàm.

“Các ngươi đang lên án ta xử sự không đúng, hay là đang hoài nghi ta?” Lão sư Trần Khương giật mạnh dây cương, con Tích Dịch Vu Thổ khổng lồ dài mấy chục mét lập tức quay đầu lại, đối diện với đám người.

“Sudan, ngươi cũng không cần đa nghi quá. Tốt nhất chúng ta nên bình tĩnh bẩm báo lại cho Farl đại nhân. Côn Lôn vẫn là yêu quốc vạn thú, ngay cả Cấm Chú Sư ở đây cũng khó bảo toàn tính mạng, huống chi lão sư Trần Khương chỉ mới là siêu giai hạ phẩm, rất dễ mất bình tĩnh mà cứ thế đi thẳng về phía trước.” Thánh ảnh Tadan tỏ ra lý trí hơn, hắn tin rằng hành động của Trần Khương chỉ là vô thức.

Hoặc ở một khía cạnh nào đó, Tadan hiểu rõ danh tiếng quốc tế của Trần Khương. Có thể trở thành người kế thừa một trong những học thuyết của giáo sư Stein, vị này chắc chắn có chỗ hơn người. Nếu Trần Khương muốn đi về phía trước, hẳn phải có lý do của ông ta, dù sao đến giờ mọi người vẫn chưa gặp vấn đề gì.

“Tadan, ngươi không nghe quy…”, Thánh ảnh Sudan vừa định phản bác, Bee đã giơ tay lên chặn lại.

“Vậy sao, nói ta nghe xem, vì sao ngài vừa được dịch chuyển không gian đến đây, chưa đầy một phút đã vội vàng thúc Tích Dịch Vu Thổ đi nhanh như vậy?” Bee hỏi.

"Phía trước chính là Bạch Đằng Sơn, một băng sơn tồn tại mấy trăm ngàn năm. Ta vừa nhìn thấy đã bị kích thích bởi tâm hồn của một nhà nghiên cứu, thứ hai là không ngờ kế hoạch của ngươi lại là không tiếp tục tiến sâu lên Bạch Đằng Sơn." Trần Khương ngập ngừng một lúc rồi đáp, vừa nói vừa chỉ tay về phía ngọn tuyết đăng băng giá chọc trời phía xa. "Hơn nữa, ta nghĩ nếu ta làm sai, ngươi sẽ lập tức bảo ta dừng lại, chứ không đợi chúng ta đi một quãng đường xa như vậy mới lên tiếng.”

"Thế à, vậy ra ngài đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng để có thể thử phương pháp này một lần." Bee cười khẩy.

“Ý ngươi là gì?” Thánh ảnh Tadan vẫn một mực bảo vệ lão sư Trần Khương.

"Chúng ta đâu phải người mù, Bạch Đằng Sơn cao như vậy, đứng ở nhánh thác Lưu Viên cũng có thể thấy rõ. Ngài cũng không phải trẻ con, lại càng là một học giả danh tiếng, sao có thể đưa ra cái lý do ‘bị thu hút’ được?" Bee bắt đầu phủ định lời của Trần Khương.

“Ta cũng chưa từng nói sẽ không tiến vào hay sẽ đứng yên tại Bạch Đằng Sơn. Ngài bảo không nghĩ ta sẽ đứng im, vậy chẳng khác nào ngay từ đầu ngài đã không thèm lắng nghe kế hoạch của ta. Hay nói cách khác, ngài vốn đã muốn bắt đầu kế hoạch của riêng mình ngay từ lúc ma pháp không gian dịch chuyển chúng ta đến đây.” Bee tiếp tục chất vấn.

Từng câu từng chữ của hắn, sắc bén như dao, khiến hai vị Thánh ảnh giả cảm nhận được một phong thái thẩm vấn kinh hoàng, quen thuộc của những vị chủ tọa Tòa án Tối cao Thánh Thành.

Lý lẽ chặt chẽ đến mức Tadan cũng dần chuyển sang hoài nghi hành động của lão sư Trần Khương.

“Cuối cùng, tốc độ của Tích Dịch Vu Thổ trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt thế này là cực tốt, đổi lại một vài Cấm Chú Pháp Sư bị khí lạnh xâm thực cũng chưa chắc nhanh bằng. Ngay thời điểm ngài thúc nó đi nhanh như vậy, hai vị Thánh ảnh giả đây rất dễ bị cuốn theo phản ứng tự nhiên mà di chuyển theo, không kịp suy nghĩ kỹ càng.” Bee chốt hạ toàn bộ những lời phản bác.

Sắc mặt của Trần Khương lúc này trông không giống một người sẽ tiếp tục biện minh cho mình nữa.

Hắn nheo mắt lại, quầng mắt có một vành tím nhạt, để lộ vẻ mặt không thể tin nổi trước trình độ tư duy của người đối diện.

“Ngươi để ta đi xa như vậy, cũng là một phần kế hoạch, phải không?” Lão sư Trần Khương hỏi.

“Nếu thả xích quá sớm, e rằng chính ta sẽ bị hai vị Thánh ảnh ở đây thiếu đi sự tin tưởng. Dù sao thì cái danh xưng đại đệ tử của giáo sư Stein vẫn có sức ảnh hưởng rất lớn. Chờ đến lúc ngài không thể chối cãi được nữa sẽ tốt hơn là để ta phải đối đầu với cả ba người cùng lúc.” Bee thở dài một hơi, giọng nói nhàn nhạt.

Tuyết càng lúc càng rơi dày, toàn bộ vùng Lưu Viên Tuyền dần dần hóa thành một màu trắng xóa. Từ bầu trời xanh thẳm màu bảo thạch ban đầu, giờ chỉ còn thấy hoa tuyết đầy trời rơi xuống vội vã. Ngay cả ngọn băng sơn xa xa lạnh lẽo cũng biến mất, bị tuyết trắng che lấp.

Chỉ trong vài phút, mặt đất dốc cao hay mặt hồ trong suốt đều đã được bao phủ bởi một lớp tuyết xốp mềm. Kẻ nào giẫm lên, ắt hẳn sẽ nghe thấy những âm thanh êm tai.

Thế giới tựa như một khối thủy tinh trắng khi tuyết lớn bắt đầu rơi.

“Vậy ngươi cho rằng, nếu có thêm hai người nữa giúp sức, kết quả sẽ khác sao?” Lão sư Trần Khương đứng giữa thế giới trắng xóa, tuyết rơi đã che khuất dung mạo của hắn.

Hai vị Thánh ảnh giả đã sớm lùi lại, đến giờ phút này họ cũng đã ý thức được tình huống.

Trần Khương này là giả mạo!!!

"Ồ, ngươi hiểu sai ý ta rồi. Ta đơn giản chỉ muốn tận dụng cái này hơn một chút… Còn giả như cả ba người các ngươi cùng xông lên, ta cũng rất sẵn lòng.” Bee chỉ tay vào đầu mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

Đó là một nụ cười không chút hơi ấm, lạnh lẽo như tuyết trắng ngoài kia.

» Vozer — Truyện dịch VN chất lượng «

Đề xuất Linh Dị: Quỷ Xá (Quỷ Khóc)
BÌNH LUẬN