Chương 21: Đế vương vong linh báo thù!

Bầu trời vốn quang đãng, nhưng nhìn xuống Thánh Thành đã chẳng còn mấy tòa nhà nguyên vẹn. Toàn cảnh chỉ còn lại bụi mờ và hoang tàn, một khung cảnh điêu linh đến cùng cực, dù có biện hộ rằng đây chỉ là một không gian hư ảo cũng không thể che giấu được sự chống trả khổ sở của Thánh Thành.

Mà hai chiến tuyến Minh giới vừa bùng nổ, mỗi một đại đạo dường như có thể đâm thủng cả tòa thành thị, gieo rắc một mùi tử vong nồng nặc.

Trên người Mạc Phàm, tinh ấn đỏ rực đã cháy thành vết sẹo đen. Cả người hắn đang bị treo lơ lửng giữa một vùng phế tích rộng lớn trên không trung, từ trong Nhất Thu Hồn Cách không ngừng tuôn ra một luồng sương máu màu xanh nhạt, kéo theo cả hồn khí của chính hắn.

Trên thực tế, Mạc Phàm vẫn chưa bị cô lập hoàn toàn hay bất lực chờ chết như khi bị Thần Ngữ Lời Thề trói buộc. Hiện tại hắn hoàn toàn có thể thi triển ma pháp cường đại để thoát khỏi mạng lưới này, chỉ là trong tình huống không thực sự trọng yếu, việc đó trái lại còn gây thêm nhiều nội thương, đẩy nhanh quá trình hồn khí bị rút cạn.

Rõ ràng, cục diện đã có bên thứ ba xen vào, dù là địch hay bạn, chắc hẳn cũng sẽ mang lại chút thời gian để xoay chuyển càn khôn.

Hắn nhìn về phía hai đại quân Minh giới, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi nghi hoặc.

Tại sao vong linh Hoa Hạ và vong linh Ai Cập lại đồng thời xuất hiện?

Cổ Lão Vương đã không còn nữa, ngoài hắn ra còn kẻ nào có bản lĩnh thần thông hiệu triệu hàng vạn vong linh đại quân Cố Đô như thế, lại còn có cả một tầng Kim Tự Tháp huyết sắc từ Ai Cập.

Tiểu Hầu không có khả năng này. Mặc dù hắn cũng là đệ tử đắc ý của Trảm Không lão đại như mình, nhưng hắn không ngu xuẩn đến mức nối gót Trảm Không tự biến mình thành một cái xác di động. Mà cho dù hắn bất chấp làm vậy, cũng sẽ không có ai đồng ý, bởi Cửu U Hậu chọn người nối nghiệp Cổ Lão Vương không phải là hắn.

"Chẳng lẽ Khufu đã chiếm được Bạch Sắc Mộ Cung rồi sao?" Mạc Phàm lẩm bẩm.

Rõ ràng chỉ có Khufu là Minh vương mạnh mẽ nhất còn lại. Hẳn là trong khoảng thời gian từ sau đại chiến Ma Đô, hắn đã củng cố lực lượng để tái tiến công Bạch Sắc Mộ Cung.

Sát Uyên là kiệt tác độc nhất của Cổ Lão Vương, nó tựa như một cánh cổng không gian có thể đi đến bất cứ nơi nào. Cứ dẫn dắt loại địa ngục tử vong này là có thể thôn tính một nửa thế giới, chưa kể Minh giới đại quân của hắn vốn cần Minh huy chiếu rọi mới có thể hành động, nay lại có thể tùy ý xuất hiện ở bất cứ nơi nào hắn muốn!

Kẻ mang Kim Tự Tháp và Sát Uyên đến nhất định là hắn, nhưng Mạc Phàm vẫn không hiểu vì sao hắn lại đột ngột xuất hiện.

Nhìn thái độ của Michael, rõ ràng hắn cũng không biết Khufu sẽ mang cả Minh giới quốc gia đến Thánh Thành.

Minh thần Khufu đến cứu mình?

Tuyệt đối không thể nào. Lần trước chính mình đã chặt đứt một chân của Sphinx, khiến nó không khác gì một con chó què chạy về cầu cứu chủ nhân. Apase cùng Bát phương vong quân cũng đã đánh bại đại quân của Ưng Thần Nữ Vương và Bò Cạp Nữ Vương, hai người chị của nàng, đẩy lùi đợt tiến công của lãnh thổ Minh huy.

Khufu không đích thân dẫn đại quân đến hưng binh vấn tội mình thì thôi, làm sao có thể từ Ai Cập chạy đến đây giúp mình được?

“Khốn kiếp!!! Khốn kiếp!!!!!”

Bỗng nhiên, một tiếng thét gào kinh thiên động địa vang lên giữa bình nguyên dị khí đen kịt. Chấn động này chắc chắn bắt nguồn từ phạm vi mấy mươi cây số quanh trung ương Thánh Đình.

Vong khí cuồn cuộn quanh mấy tầng Kim Tự Tháp đột nhiên trở nên sắc bén, chúng hóa thành từng đạo, từng đạo ánh sáng phản chiếu, trong khoảnh khắc lướt qua bình nguyên càn quét mọi thứ, biến vùng đất của người sống thành bình địa, càng biến vùng đất đã là bình địa, tro tàn trở thành vùng đất khô cằn của tử vong.

Kim Tự Tháp Ai Cập tỏa ra hào quang nhàn nhạt, có vạn quân kim thuyền, lại tồn tại không ít sinh vật vô cùng cường đại. Nhưng nổi bật nhất, hẳn là một vị Pharaoh cổ đại khoác vương bào, đứng ở nơi cao nhất trên đỉnh tháp. U lam minh quang quanh thân không ngừng lấp lánh, trên tay hắn cầm một cây quyền trượng sa mạc, xa xa nhìn tới không khác nào một vị Thánh Nhân đắc đạo giáng lâm, siêu phàm thoát tục.

Có thể dùng âm thanh vang vọng khắp tòa thành, có thể lấy ánh sáng Minh huy thần tốc tái hiện cảnh giới Kim Tự Tháp màu đen, có thể hiệu lệnh Minh giới đại quân.

Chắc chắn là hắn, kẻ thống trị vong linh Ai Cập, Minh thần Khufu!

Những ngọn Minh Huy Chi Mâu này chuẩn xác không sai một ly, rơi xuống đúng vị trí Mạc Phàm và Michael đang đứng.

Bọn họ quả thực không cần thiết phải ngăn cản, bởi những ngọn Minh Huy Chi Mâu có thể bay xa mấy mươi cây số mà uy lực không hề suy giảm này rõ ràng chỉ là màn dạo đầu cho thứ sẽ xuất hiện ngay sau đó.

“Minh giới các ngươi đặc biệt yêu thích Thánh Thành như vậy sao? Dám mang đám rác rưởi vong linh đến mảnh đất thần linh này! Ngươi có phải cảm thấy thế giới này quá nhàm chán, cuộc sống bất tử này quá vô vị, nên cũng muốn ta tiễn ngươi đến một thế giới khác cùng tên Minh vương Trung Quốc kia không?” Michael hướng về phía Khufu nói, giọng điệu không có nửa điểm giễu cợt.

Minh thần Khufu trông có vẻ trấn định, hắn không tỏ ra xem nhẹ lời của Michael, nhưng từ vẻ mặt lạnh lùng của hắn có một chút xao động. Cục diện ở Thánh Thành hiện tại dường như nằm ngoài tính toán của hắn.

"Đây là Thánh Thành sao?" Đột nhiên Khufu mở miệng.

"Đây không phải Thánh Thành, chẳng lẽ là lăng mộ ở quốc gia của ngươi?" Michael đáp.

"Nơi ta cần đến không phải nơi này. Sphinx, rốt cuộc là có chuyện gì?" Khufu quay sang chất vấn Sphinx ở bên cạnh.

Nhân sư Sphinx!!!

Nhìn thấy cái sinh vật sa mạc to lớn với dáng vẻ hèn mọn, tiểu nhân quen thuộc, Mạc Phàm suýt nữa bật cười thành tiếng với sự vô sỉ này.

Đại khái trong mấy năm dài đằng đẵng qua, thực lực của bản thân nó nhất định không giậm chân tại chỗ, đã có thể cố gắng tiến đến một đại cảnh giới gần với Đế vương.

"Thưa bệ hạ... thần cũng không rõ tình huống thế nào. Rõ ràng Sát Uyên dịch chuyển phải về lãnh thổ Ai Cập của chúng ta, nhưng tọa độ lại nhất thời sai lệch nghiêm trọng. Không rõ là do cấm chế có vấn đề, hay là có kẻ nào đó cố tình phá hoại chúng ta." Sphinx mặt mày có chút tái đi, nó rõ ràng là e sợ Minh thần nổi giận.

Dưới lớp minh huy cổ bào của Khufu, tựa như có ngàn sợi tơ vong hồn đang giận dữ gào thét. Ánh mắt hắn kinh khủng, giận dữ quát lớn:

“Bạch Sắc Mộ Cung, chúng ta hoàn toàn bị lừa rồi! Cái thứ nguyên tam giác trong Bạch Sắc Mộ Cung không hề đơn giản, ắt hẳn việc này nằm trong tính toán của hắn. Bọn chúng đã giả vờ thất bại, tranh đấu một thời gian dài như vậy, chỉ để chờ đợi một cơ hội duy nhất hôm nay.”

“Cổ Lão Vương, Cổ Lão Vương, Cổ Lão Vương, cái lão khốn kiếp này!!!!!!!!!!!”

Những tiếng gào thét liên tục tràn ngập sức mạnh từ nơi Khufu đứng truyền ra, mấy ngọn núi gần đó cũng phá đất mà lên, rồi sụp đổ thành bùn đất.

Xác thực,

Tất cả những gì diễn ra hôm nay cho thấy, cuộc chiến Minh giới chưa bao giờ chấm dứt. Cổ Lão Vương Trảm Không khi đó đã tự đặt cho mình một cái kết như thế này.

Hắn chọn cái chết, chọn cách buông xuôi với thế giới này, nhưng không có nghĩa là chọn từ bỏ trách nhiệm của mình.

Đúng là Khufu đã dùng chút thủ đoạn, mang đến cho Thánh Thành tin tức đắt giá, nhưng hắn nằm mơ cũng không ngờ rằng, cái chết của Trảm Không cũng chính là hồi chuông báo tử cho chính hắn.

Là Trảm Không cao tay hơn, biết được Khufu nhất định sẽ nhân cái chết của mình mà nảy sinh ý đồ, để xâm lấn Bạch Sắc Mộ Cung, thâu tóm Sát Uyên.

Sau khi Mạc Phàm rời khỏi Minh giới về Kim Tự Tháp Ai Cập, Sát Uyên cũng trở thành cánh cổng kết nối với phiến Minh giới đó, nghĩa là Minh giới cũng có thể xông vào trong Sát Uyên.

Nhưng Trảm Không đã tái hiện kiệt tác của Cổ Lão Vương một cách chân thực nhất, tự mình điều chỉnh thứ nguyên tam giác bên trong Bạch Sắc Mộ Cung. Lấy Sát Uyên Hoa Hạ làm gốc, một phương ngang chính là giao điểm với Kim Tự Tháp Ai Cập, một phương dọc còn lại chiếu về phía Bắc Âu lạnh giá.

Trương Tiểu Hầu được Cửu U Hậu giao lại mảnh tọa kính cuối cùng, bay đến Thánh Thành hôm nay, chính là điểm phản chiếu tọa độ.

Đại đạo thứ nhất phản chiếu chính là Sát Uyên xuất hiện ở Thánh Thành.

Đại đạo thứ hai, thông qua cầu nối Sát Uyên, Kim Tự Tháp cũng được tái hiện qua lăng kính.

Thời điểm Khufu chiếm đoạt được Bạch Sắc Mộ Cung, hắn nhất định sẽ thử nghiệm đem Sát Uyên về Ai Cập trước tiên, và đó cũng là lúc hắn tự sa vào bẫy.

Bát phương vong quân kiên cường phòng thủ địa đạo cuối cùng của Bạch Sắc Mộ Cung, cốt yếu là để đợi đến ngày hôm nay.

Ngày mà cả thế giới cùng hướng về Thánh Thành, họ sẽ buông xuôi, để đem tất cả căm hận tích tụ trút lên thứ ánh sáng quang minh này, và cũng sẽ đẩy cuộc chiến Minh giới lên đối đầu với thần uy cao nhất của nhân loại.

...

Mạc Phàm ngộ ra rồi!!

“Trận chiến này thuộc về ta!”

Câu nói mà Trảm Không căn dặn hắn khi xưa, đến hôm nay Mạc Phàm mới thấu tỏ.

Trận chiến khi đó thuộc về Trảm Không, vậy thì trận chiến tương lai sau này, chính Mạc Phàm phải là người kết thúc nó.

Món quà đại lễ này, chính là Trảm Không chuẩn bị để Mạc Phàm thay mình trao lại cho Thánh Thành, cho những kẻ tự cho mình quyền quyết định hành vi của nhân loại.

Là Khufu cùng Thánh Thành cấu kết đẩy hắn khỏi thế gian này!

Vậy thì hôm nay, Khufu và Thánh Thành sẽ rơi vào tình huống đồng quy vu tận.

Đây mới chính là sự báo thù của vong linh!!!

"Đây là tình huống gì, vì sao vong linh lại đột nhiên xuất hiện nhiều như vậy?"

"Cứu mạng, ta còn chưa muốn chết, cũng không muốn biến thành vong linh a!"

"Vì sao Đại thiên sứ Michael còn chưa động thủ? Hắn định để vong linh nuốt chửng hết chúng ta hay sao?"

Bên dưới Thánh Thành, đường phố dần dần rơi vào hỗn loạn, người người bắt đầu bàn tán xôn xao.

Loại dư luận này, Thánh Thành không thể kiểm soát nổi, bởi toàn bộ bộ máy còn đang bận tâm đối phó với quá nhiều mặt trận.

Một Tà thần Mạc Phàm.

Một Băng Cơ Ma Nữ Mục Ninh Tuyết.

Một đội quân của Thần nữ Parthenon Diệp Tâm Hạ.

Còn có một Hắc Ám Tử Thần diện kiến.

Cuối cùng, đến cả Minh vương vong linh Khufu cũng gia nhập cùng mấy triệu đại quân vong linh.

Michael nhíu mày. Hắn dĩ nhiên biết Khufu không phải là một tên Đế vương không có đầu óc, ngược lại còn vô cùng cẩn thận, nếu không chắc chắn hoặc vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không tùy tiện gây chiến với Thánh Thành.

Nhưng Khufu và đại quân của hắn đã xuất hiện ở đây, trước mặt toàn bộ người dân Thánh Thành. Nếu để hắn bình an vô sự rời đi, há chẳng phải nói với thế nhân rằng Thánh Thành cấu kết cùng hắc ám hay sao?

Hơn nữa, bản thân loại hơi thở hắc ám này cũng khiến Michael căm ghét tột cùng!!

"Hôm nay ta không đến để gây chiến với Thánh Thành, chúng ta trước nay nước sông không phạm nước giếng..." Khufu nói.

"Thánh Thành không phải nơi ngươi muốn đến là đến, muốn đi thì đi. Nếu đã đến tận đây rồi, thì phải để ta tiễn ngươi một đoạn mới phải." Michael cười gằn, dường như cũng muốn nhân hôm nay triệt để đặt một cột mốc đánh dấu sức mạnh của nơi quang minh thần thánh này...

Đề xuất Voz: Truyện ma Trò Chơi Ác Nghiệt
BÌNH LUẬN