Chương 223: Ma Lôi Chớp Nhoáng
----
Vĩ Linh Hoàng một thân hồng y lăng lệ chẳng biết từ lúc nào đã phiêu đãng trên đầu thân thể khổng lồ tựa băng sơn của Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân. Ánh bình minh rực rỡ chiếu rọi từ sau lưng nàng, những tia sáng mờ ảo xuyên qua lớp y phục mềm mại, khẽ lướt trên mái tóc buông xõa ngang vai, khiến cho tuyệt tác nghệ thuật này, bất luận là khí chất hay dung mạo, đều tựa như một vị thần nữ toàn năng.
Mái tóc xanh trắng không gió mà bay, bàn tay nàng khẽ lướt, chẳng biết từ lúc nào đã vào tư thế thi triển huyền thuật. Có thể thấy quanh thân Vĩ Linh Hoàng hiện lên quang ảnh của một con Bạch Ma Bát Vĩ Hồ, quấn quanh thân hình thướt tha nổi bật của nàng.
Azazel thấy đối phương đã xuất thủ, cũng không do dự nữa.
Mười sáu đôi cánh màu tím khẽ vỗ, nương theo Thánh Quang Song Chùy cuồn cuộn phá không, một tiếng rít chói tai lập tức vang lên. Chỉ thấy một luồng khí quang màu tím ngưng tụ thành thần uy kinh thiên, hòng đánh bay nữ nhân trước mắt.
Vĩ Linh Hoàng vẫn đứng yên tại chỗ, khẽ cất tiếng:
"Tiểu Bạch!"
“Ngoa hống ~~~~~~~~!”
Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân ngửa cổ rống lên một tiếng, một tường gió vững như thành đồng hiện ra trước mặt nàng. Trước bức tường ấy, thần uy từ cặp song chùy vừa ập tới đã không thể tiến thêm, ngược lại còn bị đánh văng ra hai bên sơn cốc, khiến đồi núi vỡ nát.
Azazel công kích thất bại, nhưng không hề gì.
“Thuấn Tức Ma Lôi!”
Một Lôi Môn tựa đường hầm bằng ngân quang loé lên ngay dưới chân Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân, đây chính là kế hoạch mà Mạc Phàm đã chuẩn bị sẵn cùng Azazel.
Dung hợp pháp môn, Cấm Chú Không Gian, Cấm Chú Lôi Hệ.
Lôi Môn mở ra, những luồng lôi điện ngân quang vừa trong suốt vừa chói mắt, dày đặc tựa tảo biển trong đại dương, không ngừng đâm thẳng lên trời, xuyên vào da thịt của tòa thân xác khổng lồ mang tên Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân.
“Ầm ầm ầm ~~~~~~~~~!”
Dưới ánh bình minh hồng nhạt, ngân lôi trắng xóa từ địa ngục bắn vọt lên trời cao, lại giống như một tia tử quang thần cực bùng nổ xé toạc tinh vân, đánh tan thiên quyển, tựa như một chùm tia la-de điện quang cường hãn và thô bạo không gì sánh được đang trỗi dậy.
“Gào gào…….. Grừ ~~~~!”
Thiểm điện ghim vào lớp da thịt cứng hơn cả kim cương ngọc thạch của Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân, tuy không xuyên qua được lớp lân phiến, nhưng lôi của Mạc Phàm được sinh ra từ Hắc Ma Lôi Hoàng, sở hữu điện thế và điện áp đã chạm đến cực hạn của thế giới này; bất kể phòng ngự hay kháng cự thế nào, nó vẫn mang đến một đợt sét giật cao thế tiếp cận một tỷ vôn.
Sấm sét cao thế làm cho nhiệt độ trong chớp mắt này đã sánh ngang với Mặt Trời rực lửa, những tầng băng cốc sâu dưới mấy lớp nền sơn mạch, dù kiên cố không biết bao nhiêu vạn năm, cũng lập tức tan chảy. Tương tự, nội tạng và các cơ quan bên trong của Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân đều rơi vào trạng thái trì trệ đau đớn.
Không thể đâm xuyên tâm, vậy thì trói lại.
Ngân lôi từ dưới đất đâm lên, lại từ trên cao quay ngược xuống như đảo chiều từ trường, quấn chặt lấy toàn thân Thần Thú.
Những xiềng xích trắng tinh này phảng phất hấp thu Lôi nguyên tố từ Lôi Uyên cách trăm nghìn cây số trên bầu trời. Có thể thấy mỗi khi vài tia hào quang xẹt qua, một chùm sét kịch liệt lại nổ ra, không chỉ siết chặt khiến Dị Thú Chi Vương thống khổ, mà còn vung vẩy ra xung quanh, quất thẳng vào người Vĩ Linh Hoàng.
Vô số tia điện ngân quang trong suốt chói mắt quấn quanh thân thể Vĩ Linh Hoàng, xé rách không ít lớp lông hồ ly trắng trên người nàng, để lại những vệt máu hồng tuôn chảy, cắt qua cả y phục ở vùng eo và đùi. Gương mặt nàng cũng bị điện giật đến mức khóe miệng trào ra máu tươi.
Vĩ Linh Hoàng đứng trong cơn Lôi kiếp cuồng nộ đó một hồi lâu, ánh mắt vẫn gắt gao nhìn Mạc Phàm. Dưới ánh ngân quang thiểm điện dần mờ nhạt rồi tắt hẳn, nàng càng thêm thần thánh uy nghiêm, mang đến một cỗ khí tức vương giả khiến người khác có cảm giác thấp kém và sợ hãi đến mức muốn phủ phục trên mặt đất.
Gió nhẹ nổi lên.
Từng sợi, từng sợi gió đan xen, lướt ngang qua má Mạc Phàm và Azazel.
Cuối cùng, chúng cuộn tròn thành một cơn bão táp vũ bão quanh thân Vĩ Linh Hoàng.
“Nguy rồi, nàng cố tình chịu thương để lập trận!” Azazel lúc này mới nhận ra.
Gió tạo thành tường chắn, cuốn phăng đi những tia ngân lôi còn sót lại trên người Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân. Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân tuy thống khổ, đau đớn, nhưng nó cũng là một Phong Quyển Chi Vương, gặp cuồng phong, chính như thả cá về hồ.
Có Dị Thú Chi Vương làm đồng bọn ở bên xây dựng yêu pháp huyền thuật, Vĩ Linh Hoàng thuận thế mượn lực, vẻn vẹn một cái lắc tay, quang ảnh Bạch Ma Bát Vĩ Hồ sau lưng liền nhảy vọt lên cao, tám chiếc đuôi quang ảnh ầm ầm hóa thành những lốc xoáy thần thánh cuồn cuộn!
Thần Phong trỗi dậy!
"Vù vù vù vù ~~~~~~~~~~~~ "
Không trung cũng như mặt đất trải dài mấy trăm cây số về phía trước lập tức chìm vào những luồng khí hỗn loạn, sự xáo động khiến người ta có cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
Thần Phong cuồng bạo tàn phá ập đến, tràn ngập đất trời, thế giới rộng lớn trong thời gian cực ngắn đã bị lấp đầy. Thân ảnh của cơn bão vũ vậy mà cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, tựa hồ một thanh Lưỡi Hái Tàn Phong, đang cố ý cắt xé vị diện này!
Nhìn thấy luồng Tàn Phong đánh tới, Mạc Phàm bình tĩnh thử dung hợp Không Gian và Hắc Ma Lôi Hoàng để âm thầm phá tan Phong Kiếp Bát Giới này. Nhưng mà, ngay cả tia điện trắng xóa rung động thiên địa như vậy vừa xuất ra, lưỡi hái Thần Phong đã trực tiếp chém xuống, đánh gãy cả lực lượng ma pháp.
Mạc Phàm nhíu mày, ánh mắt có chút kiêng kỵ!
Lưỡi Hái Tàn Phong quả thật uy lực vô cùng, dù là Sí Thiên Sứ tối cao trong truyền thuyết, hay ác ma trời sinh mang bản năng hủy diệt cũng không dám dễ dàng bước vào khu vực mà thần phong bạo liệt cắt ra bát giới. Trong Phong Kiếp Bát Giới này, tất cả sinh vật, nguyên tố, vật chất đều sẽ bị những lưỡi dao gió đáng sợ nhất cắt xé, hơn nữa là liên tục nhiều lần.
“Đồng thời chưởng khống hai nguồn nguyên tố phong, Côn Lôn Thánh Sơn chính là tâm bão, hai đỉnh cao của nguyên tố phong đồng thời bộc phát có thể được gọi là ngọn hải đăng của nguyên tố phong trên thế giới này, đủ sức so sánh với Nam Cực Đế Vương chưởng khống băng nguyên tố.” Azazel dùng âm hệ truyền tần số vừa đủ cho Mạc Phàm nghe thấy.
“Có ý tưởng gì không?” Mạc Phàm vừa duy trì khoảng cách an toàn với Phong Kiếp Bát Giới, vừa đáp lời.
“Thả ta vào trong đó!” Azazel nói.
“Ngươi nói giỡn à?” Mạc Phàm hỏi.
“Phong kiếp chỉ là mở màn, càng kéo dài không chỉ càng mở rộng, mà còn gia tăng cường độ đến mức không thể phá vỡ, rất có thể còn kết hợp với Băng kiếp. Đến lúc đó, e rằng cả hai chúng ta đều vô lực chống đỡ. Tâm bão chính là nơi an toàn nhất, cũng là nơi để phá giải cơn bão. Thời điểm này cơ thể ta vẫn chịu được. Không Gian Chi Nhãn của ngươi có thể xác định tâm bão để đưa ta vào không?” Azazel phân tích tình thế và nhanh chóng đưa ra quyết định.
“Được, trông cậy vào ngươi!” Mạc Phàm đáp.
Một tia ngân quang bàng bạc đột ngột phát sáng tại chỗ hai người, lập tức một đường hầm không gian cuốn lấy thân thể Nhật Nguyệt Thiên Sứ Azazel rồi biến mất.
Dĩ nhiên, điểm đến ở đầu kia đường hầm chính là hạch tâm Phong Kiếp của Vĩ Linh Hoàng và Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân.
..........................
“Tê tê tê tê ~~~~~~~~~!”
Ánh mắt Mạc Phàm vẫn bị thu hút bởi thân ảnh Vĩ Linh Hoàng phía trước, nàng vẫn đang vận pháp, không hề di chuyển.
Mà đúng lúc hắn không để ý, một tòa băng sơn lướt đến cực nhanh như đạn pháo. Luồng hàn phong mang khí tức hủy diệt đó khiến người ta lạnh thấu xương, còn về tốc độ, con người tuyệt đối không thể nào so bì.
Cùng lúc đó, bàn tay Mạc Phàm kích hoạt ấn ký Hắc Ma Lôi Hoàng tầng thứ hai.
Hồng Ma Hữu Kiếm tỏa ra hắc quang và hồng quang rực rỡ đến cực điểm.
Biết rõ sau lưng có sát ý, Mạc Phàm lại không quay người, chỉ lạnh lùng gằn một tiếng:
“Cút!!!”
Không phải kiếm sĩ, không biết gì về đấu kiếm, Mạc Phàm căn bản chỉ tập trung toàn bộ thần lực ác ma vào mũi Hồng Ma Hữu Kiếm, gọn gàng nhanh chóng chém ngang một đường. Nhất thời, vô số xiềng xích thiểm điện lít nha lít nhít bện thành một tấm màn trời khổng lồ được dệt nên từ những tia sét đỏ đen, thể hiện ra sức mạnh sấm sét vô cùng vô tận.
Sức mạnh sấm sét vô tận vẽ nên một đường mực máu, đường mực máu ngưng tụ thành một Ma Lôi Thánh Sơn, khí thế kinh hoàng!
Mà một kiếm chém ngang thuần túy này của Mạc Phàm vừa vung ra, liền thấy trên mặt đất, một Ma Lôi Thánh Sơn chân chính đầy ắp thánh văn sấm sét quét tới.
Ma Lôi Thánh Sơn thẳng tắp và nhanh như chớp, vừa vặn lướt qua thân thể trắng toát của kẻ đánh lén. Nó phảng phất bị dãy Lôi Sơn hất văng sang một bên, đột ngột rơi xuống mặt đất cách đó mấy trăm cây số.
Kẻ bị đánh văng chính là Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân.
Một kiếm chém vào thân thể tựa băng sơn của Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân đang đánh lén, không chỉ khiến một bên long dực của nó trực tiếp nổ tung, mà trên thân thể, rất nhiều lân phiến còn lại cũng bị xiềng xích thiểm điện bao phủ, một lần nữa bị giật đến toàn thân bỏng rát, thối rữa.
Mấy vị thành viên Cấm Chú Hội từ xa nhìn thấy cảnh này, nội tâm thật lâu không thể bình tĩnh. Bọn họ có thể cảm nhận được uy lực của một kiếm kia, thế mà một đạo thiểm điện to như núi cao lại nhanh đến mức không tạo ra một gợn gió...
Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Thế Võ Thần