Chương 224: Kẻ Gác Cổng Quỷ Môn, Hắc Ám Hoàng Tuyền
----
Một kiếm khuấy động phong vân, đạp nát một Quân Chủ vừa tiếp cận, cảnh tượng này có lẽ dù cho đầu thai chuyển thế cũng không dám tin là thật.
Cách Đông quan hơn trăm cây số, vùng băng nguyên rộng lớn đã hóa thành đất cháy, đất cháy lại vỡ vụn thành vô số mảnh đá lởm chởm. Thấp thoáng vẫn có thể thấy những tia điện hai màu yếu ớt đang lẹt xẹt lướt qua.
Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân bị đánh văng đến tận nơi này. Cả long dực bên trái lẫn lớp khải băng trắng muốt quanh thân đều vỡ nát một mảng lớn, nó đau đớn gầm lên không dứt. Thế nhưng nó vẫn không cam lòng chịu thua, ánh mắt vừa uất hận nhìn về phía Mạc Phàm, vừa kinh hãi liếc sang vị lãnh chúa đang lơ lửng trên tòa hoàng cung bằng cát khổng lồ, chấn động cả Thánh Sơn Côn Lôn.
Vĩ Linh Hoàng cũng lườm nó một cái, định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi dồn ánh mắt sắc bén của mình sang quan sát Mạc Phàm.
Chẳng rõ vì sao, Mạc Phàm chỉ đứng yên tại đó, mà khí áp xung quanh đã trở nên vô cùng khác thường.
Phía sau lưng hắn, trên bầu trời, xuất hiện một đoàn sương mù hắc ám quỷ dị. Những đám sương này di chuyển khá chậm chạp, thậm chí có phần nặng nề, một vài khối quá tải đột ngột rơi thẳng từ không trung xuống, đổ ập ào ào như một dòng sông tuôn chảy.
“Hắc Ám Trường Hà!”
Một dòng sông đen ngòm cuồn cuộn thành hình ngay trên đầu Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân. Mạc Phàm chỉ đơn giản lướt hai ngón tay qua nhau, vậy mà lại có thể mở ra một thế giới hắc ám thu nhỏ ngay trong thế giới quang minh, tựa như một con sông đang gào thét chảy xiết ngay trước mắt.
Trong dòng sông ấy, vật chất hắc ám đặc quánh như thác lũ cuồn cuộn, uy thế kinh người, sâu không thấy đáy, chấn động đến mức vạn vật xung quanh đều phải run rẩy!
“Cạch cạch cạch cạch cạch ~~~~~~~~!”
Dòng sông đổ ập xuống, nhưng lại hoàn toàn tĩnh lặng.
Ban đầu, Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân còn tưởng dòng Hắc Ám Trường Hà này chỉ là một loại ảo thuật Hỗn Độn mà pháp sư nhân loại hay sử dụng, chỉ cần tĩnh tâm ngưng thần là có thể dễ dàng phá giải.
Thế nhưng khi nó ngẩng đầu quan sát, nó càng lúc càng hoài nghi, cảnh tượng do tên nhân loại này tạo ra sao có thể sống động đến mức này!?
Có mùi của vật chất hắc ám, có hơi thở loạn lưu của Hắc Ám Vị Diện…
Không ổn!
Dòng sông này chính là cánh cổng triệu hồi sinh linh hắc ám, với sức xung kích lớn đến thế này, e rằng đủ để nuốt chửng và san bằng một nửa Đông quan.
Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân kinh hãi tột độ, nó gắng gượng bò dậy dù thân đầy vết thương do lôi điện, vận dụng thân pháp cực nhanh của mình. Dù đã mất một bên long dực, tốc độ của nó vẫn nhanh hơn nhiều sinh vật cấp Đế Vương khác, trong cả Yêu Tộc Côn Lôn, về phương diện này có lẽ chỉ Vĩ Linh Hoàng mới so bì được. Vừa mới đây còn trong bộ dạng đau đớn, thoáng chốc nó đã hóa thành một tia chớp trắng xóa xuyên qua vô số đồi núi, bất tri bất giác vẽ thành một đường thẳng lao về phía Mộc Cách Sơn.
Thế nhưng, Hắc Ám Trường Hà còn bành trướng nhanh hơn. Nó muốn tránh đi cú va chạm trực diện, nhưng bên trong dòng sông lại có một bàn tay khổng lồ màu đen thò ra, tựa như bàn tay của một vị thần sứ canh giữ cánh cổng này, tuân theo lệnh của Tà Thần mà bắt giữ kẻ địch.
Uy lực của bàn tay hắc ám này còn mạnh hơn dòng nước gấp trăm lần. Nó từ trong sông vươn ra, băng sơn, hỏa sơn đều ầm ầm sụp đổ, dòng sông nhấn chìm tất cả, những nơi hắc ám đi qua đều xuất hiện những khe nứt kinh hoàng.
“Ngoa ~~~~~~!”
Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân quay đầu lại, gầm lên một tiếng rồi nhảy vọt lên. Móng vuốt của nó quét ngang mặt đất, lập tức những luồng băng quang sắc lẻm như thoi đưa bay về phía bàn tay khổng lồ kia. Băng trảo sắc bén như gió, xuyên thẳng vào không gian, xé nát bàn tay đáng sợ trong Hắc Ám Trường Hà thành từng mảnh vụn.
Hắc Ám Trường Hà bị đánh tan.
“Hắc Ám Hoàng Tuyền!”
Mạc Phàm lạnh lùng thốt lên bốn chữ này. Hắn vẫn cầm chặt Hồng Ma Hữu Kiếm, mặt đối mặt với Vĩ Linh Hoàng, nhưng toàn bộ ý niệm lại đặt cả lên người Dị Thú Chi Vương. Thái độ của hắn đã quá rõ ràng, rằng không một ai được phép cứu con yêu thú đáng thương đó.
Chưa kịp để Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân lộ ra vẻ đắc ý, mặt đất dưới chân nó chẳng biết từ lúc nào đã biến thành một vực sâu khổng lồ.
Vực sâu đen ngòm, không thấy đáy. Càng đáng sợ hơn, trong vực sâu dường như có dòng nước đen, và bên dưới dòng nước ấy lại là bàn tay của gã khổng lồ đói khát lúc nãy, đang nóng lòng muốn tóm lấy nó kéo xuống, nhấn chìm rồi ăn tươi nuốt sống.
Vĩ Linh Hoàng vốn không định ra tay cứu Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân vì huyền thuật của mình còn chưa kết thúc. Y nhìn về phía Mạc Phàm, kinh ngạc khi thấy gã này chẳng biết từ lúc nào đã trở thành chúa tể của vị diện hắc ám, thứ hắn đang nắm giữ chính là một cánh Quỷ Môn khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy da đầu tê dại.
Kẻ gác cổng Quỷ Môn chính là Lam Hồn trong Tà Miếu, mà Tô Lộc chính là Lam Hồn đó, cũng là thần cách đã sớm thức tỉnh của Mạc Phàm.
Khi còn sống, Tô Lộc chính là một pháp sư Cấm Chú đỉnh phong chuyên về nguyền rủa và vô số cấm thuật tàn ác trên thế giới này. Khi các hệ hắc ám của Mạc Phàm thức tỉnh rồi lại bị tước đoạt, chính năng lực thôn phệ do Tô Lộc đánh thức đã góp công lớn, sau đó trở thành thần cách Lam Hồn hoàn mỹ và cực kỳ mạnh mẽ.
Hắc Ám Trường Hà được cường hóa thành Hắc Ám Hoàng Tuyền, hoàn toàn nằm trong sự chưởng khống của Mạc Phàm!
Hắc Ám Hoàng Tuyền không giống với Ma Đàm Lĩnh Vực, cấm thuật hệ Ám Ảnh chuyên về khống chế và làm suy yếu toàn trường. Hắc Ám Hoàng Tuyền mang trong mình sức mạnh nguyền rủa đậm đặc hơn, có thể ném cả linh hồn lẫn thể xác của mục tiêu vào một khu vực riêng của cổng địa ngục.
Thậm chí, dù có mang Vực Sâu của Mục Bạch đến đây, Hắc Ám Hoàng Tuyền cũng có thể rót đầy vào bên trong, chôn vùi tất cả không sai một ly.
Thân hình Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân to lớn ngang một tòa băng sơn, vậy mà bàn tay của Tô Lộc vừa vặn có thể bóp gọn nó kéo xuống, để cho vị thần thú này nhận ra đâu mới là đại ngục Quỷ Môn chân chính, và bản thân nó thực ra đã bước một chân vào trong đó rồi!
“Ầm ầm ầm ~~~~~!”
Bầu trời đen kịt đang cuộn trào, tựa như một đại dương đen ngòm nặng trăm triệu tấn đang sụp đổ. Dòng nước đen ở đây không tuân theo bất kỳ định luật vật lý nào, nó chỉ đơn giản chìm xuống, lại còn đầy rẫy những tia sét ác liệt màu đỏ sẫm, mỗi một tia sét tựa như một con huyết long đang giương nanh múa vuốt.
Lôi thuật của Tô Lộc có lẽ không bằng Mạc Phàm, nhưng nó là Cấm Chú!!!
Dùng nó để đánh một Đế Vương đang bị thương nặng, tinh thần hoảng loạn thì không có gì là miễn cưỡng.
Sét đánh trúng vết thương trên cánh, Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân đau đớn tột cùng. Nó càng lúc càng kinh hãi, điên cuồng vung băng trảo, muốn đập nát cánh Quỷ Môn kia.
Thế nhưng, bao nhiêu vệt băng tùy ý quét qua địa ngục Quỷ Môn, bao nhiêu cơn bão gào thét cũng không có lấy một tiếng vọng. Kể cả Thuấn Tức Di Động, không gian cũng chỉ có một màu đen kịt, đen đến tuyệt vọng, biết phải làm sao bây giờ?
Cánh cổng Quỷ Môn dường như càng lúc càng cao, tựa như nó đang rơi xuống từ trên mây. Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân nhìn lại dưới chân mình, phát hiện bản thân đã chìm sâu trong dòng nước đen của Hoàng Tuyền.
Nó đang chìm xuống rất nhanh.
Trong quá trình chìm xuống, cùng với những tia sét đánh liên hồi, kể cả là Đế Vương, nó cũng dần cảm thấy hô hấp khó khăn, toàn thân như bị đeo thêm ngàn vạn lớp chì sắt, cơ thể cứng đờ khó mà cử động.
“Đến ta còn không dám chống lại ngài, huống chi là một nghiệt súc như ngươi?” Thân ảnh hư ảo của Tô Lộc hiện ra, mờ nhạt như hòa vào trời đất hắc ám. Hắn tựa như một Diêm Vương khổng lồ, nắm giữ mọi quyền sinh sát trong tay.
Yêu Vương đã bị Thuấn Tức Ma Lôi và Hồng Ma Hữu Kiếm đả thương quá nặng, thực lực suy yếu hơn rất nhiều so với lúc đại chiến cùng Đại Thiên Sứ Azazel. Bằng không, cho dù Hắc Ám Hoàng Tuyền có mạnh hơn nữa, cho dù Tô Lộc có đột phá thêm một cảnh giới, cũng đừng hòng giam cầm được nó.
Chỉ là, chuyện đời vốn dĩ còn không tuân theo ý người, huống chi là nghiệt súc!
Bị dòng nước đen của Hoàng Tuyền siết chặt, trong thế giới vực sâu mịt mùng này, Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân có chút bất lực, để mặc cho bàn tay to lớn của Tô Lộc nhấn đầu mình xuống. Vừa nhục nhã, vừa phẫn nộ, nhưng phẫn nộ mà vẫn bất lực.
Thảm hại đến nhường nào!
Lúc này, nó chỉ còn biết trông cậy vào vị lãnh chúa đại nhân của mình mà thôi…
✿ Vozer ✿ Truyện dịch VN
Đề xuất Voz: Đôi Mắt Bồ Câu