Chương 24: Ma pháp mỗi người học mỗi cách
…
…
Thánh Thành trên không trung đang dần bị cuốn vào vết rách nơi đáy vực. Toàn bộ đất đai, địa mạch, thành trì lẫn bình nguyên sông núi đều bắt đầu dịch chuyển về phía trung tâm thôn phệ.
Quá trình này ban đầu có phần trì trệ, nhưng một khi đã vào guồng, nó sẽ giống như cả một bầu trời rộng hàng trăm, hàng ngàn cây số đổ ập xuống lãnh thổ Thụy Sĩ từ độ cao hàng chục dặm.
Tựa như một miệng cống bị niêm phong chặt chẽ dưới hàng triệu tấn nước, việc mở nắp ban đầu vô cùng khó khăn, nhưng một khi đã bật tung thành công, áp lực tuôn xuống sẽ kinh khủng gấp bội.
Thảm họa mà Khufu đang gây ra chắc chắn có khả năng đẩy cả lục địa châu Âu trở về thời kỳ nguyên thủy nhất.
…
Tại trung tâm vực xoáy nơi Khufu đang đứng, bão tố cuồn cuộn cuốn phăng tất cả cồn cát, phù sa tầng tầng lớp lớp bay lên. Tốc độ biến thiên này nhanh đến mức mắt thường không tài nào hình dung nổi.
“Đông! Đông! Đông!!!!!!!!!!”
Từ tâm bão, một luồng sức mạnh màu bích nhạt không rõ từ đâu đột ngột lóe lên, nhanh chóng bao trùm phạm vi hàng chục cây số.
Những cồn cát, đất đai trong quỹ đạo bão táp bỗng chốc dần trở nên rõ ràng hơn, chuyển động đều đặn và chậm rãi hơn...
Phù sa, bụi mịn cũng từ từ lắng lại…
Hàng vạn vong linh đang gào thét cuộn trào bên trong cũng như một thước phim quay chậm…
Chậm lại…
Tiếp tục chậm lại…
Vô hạn chậm lại…
Đột nhiên, tất cả mọi thứ trước mắt như ngưng đọng. Cơn bão tử thần vốn đang gào thét với tốc độ kinh hoàng, giờ đây trong tầm mắt của Khufu lại trở nên chậm chạp đến lạ thường. Trận cuồng phong màu nâu giờ chỉ như một luồng khí hỗn loạn, dễ dàng nhìn thấy từng hạt cát đang lơ lửng giữa không trung.
Ngay cả vị đế vương vong linh cũng nhất thời bị áp chế, cử động trở nên trì trệ, mất đi sự thanh thoát vốn có.
“Trật tự thời gian!!!”
Michael dĩ nhiên cũng nằm trong vùng bị khống chế, hắn ngay lập tức nhận ra một ma pháp chí cao của Hỗn Độn Hệ vừa giáng lâm.
Nhưng có gì đó thật quỷ dị, nó không giống cấm chú Hỗn Độn Hệ chút nào!
Về quy tắc ma pháp, thế gian này không ai hiểu rõ hơn Michael. Hắn là một truyền thuyết ở cảnh giới thiên thần, có thể dựa vào sự khống chế của đối phương để truy ngược lại nguồn sức mạnh đang thao túng.
Mà ý niệm của Michael rất rõ ràng, trật tự thời gian trước mắt không phải đến từ sức mạnh nơi bỉ ngạn của Hỗn Độn Hệ. Thậm chí, nó còn mang đậm khí tức của Không Gian ma pháp, đan xen một cách nhuần nhuyễn, với một tỷ lệ tuyệt đối có chủ đích.
“Ngươi có thể thoải mái thừa nhận mình đang sử dụng tà thuật rồi đấy. Lại còn có thể tái tạo một cách hoang đường cấm chú tối cường khi bản thân chưa đủ cấp bậc, đúng là dị đoan yêu pháp! Có điều, với thân phận của ngươi thì ta chẳng có gì bất ngờ cả!” Michael nhấn mạnh lời khẳng định thay vì đặt câu hỏi, hắn không cần quay đầu lại cũng đoán được bóng đen đang tiến đến sau lưng mình là ai.
“Ngươi bị não tàn à? Ma pháp chính thống được khai sinh dựa vào việc tinh tử nối thành mạch. Ta không đi theo bản nguyên đó, làm sao ngươi biết ta dùng ma pháp cấp bậc nào?” Mạc Phàm lộ vẻ khinh thường, thực sự chẳng buồn kiên nhẫn nói với Michael những lời vô nghĩa này.
Thứ ta tu luyện là ma pháp của nhân loại, từ ngày thức tỉnh đã có Tinh Trần, có Tinh Tử, linh hồn của ta cũng nhờ sự trưởng thành của các loại ma pháp tinh hệ mà lớn mạnh.
Dị đoan tà thuật thì cần gì phải tuân theo bản nguyên tinh tử? Sức mạnh của họ vốn không bắt nguồn từ hệ thống pháp thuật này, làm sao Michael có thể dò ra được cảnh giới Hỗn Độn Hệ của ta?
“Bản nguyên chính thống, ta chưa bao giờ từ bỏ. Nhưng thế gian này rộng lớn như vậy, thiên tài nhiều vô số kể, ma pháp mỗi người học mỗi cách. Tái tạo cấm chú, liền có quy tắc nào bắt buộc phải khơi nguồn sức mạnh từ bỉ ngạn hay sao?” Mạc Phàm tiếp tục đối chất với Michael.
Lập trường Hỗn Độn này thay đổi trật tự chính là dựa vào trọng lực, phương vị và không gian, tái tạo lại một đường hầm kết cấu ba chiều chân chính.
Tuyến thời gian chính là chiều thứ tư, là đơn vị cuối cùng phụ thuộc vào quy chiếu của đường hầm không gian đó.
Mạc Phàm chính là một thiên tài giác ngộ. Hắn dung hợp Không Gian và Hỗn Độn để mô phỏng lại quá trình đảo ngược đường hầm, thay đổi quy chiếu không-thời gian của một khu vực này áp lên một khu vực khác.
Ví dụ, không gian xung quanh cơn bão của Khufu bị Mạc Phàm thay đổi quy chiếu so với nơi Sơn Phong Chi Thi đang đứng, khiến vận tốc thời gian ở hai nơi này nảy sinh chênh lệch.
Nhưng mấu chốt vấn đề là, bên ngoài lãnh địa trên không trung, ví như vùng đất quang minh bên dưới, mọi thứ vẫn diễn ra như cũ, đều đặn, tuần hoàn.
Cho nên, dù chưa đạt đến cảnh giới cấm chú của Hỗn Độn Hệ và Không Gian Hệ, Mạc Phàm vẫn tùy ý tái tạo nên một Thời Gian Chi Biến hoàn mỹ, thậm chí hắn còn hiểu rõ những gì mình đang làm hơn bất kỳ cấm chú pháp sư nào trên thế giới này.
Sắc mặt Michael có chút vội vàng, hắn không nói gì thêm, vẫn đang cố gắng phá vỡ xiềng xích của trật tự thời gian mà Mạc Phàm tạo ra. Quy chiếu thời gian ảnh hưởng lên người hắn không chỉ làm chậm chuyển động cơ thể, mà còn tác động đến cả việc vận hành ma pháp. Quá trình kết nối tinh tử, vốn là nền tảng của mọi pháp thuật, giờ đây bị đè nén trong một trật tự chậm vô hạn, khiến việc thi triển ma pháp trở nên lâu hơn rất nhiều, cho dù hắn có là Sí Thiên Sứ mười sáu cánh với thần thông quảng đại đi nữa.
…
Vận hành cấm chú vốn đã vô cùng khó khăn, không ít cấm chú pháp sư trên thế giới này dù tu luyện cả đời cũng chẳng thể độc lập triển khai, đặc biệt là Hỗn Độn Hệ.
Thời Gian Tinh Biến đòi hỏi cực kỳ gắt gao về cảnh giới tinh thần, cảm nhận về không gian tuyến, và ý chí đủ mạnh để vẽ ra trật tự cho riêng mình.
Sắc mặt Mạc Phàm cũng vô cùng khó coi. Hiển nhiên, việc thay đổi trật tự thời gian này không phải là năng lực thuần túy của hắn. Hắn chỉ đang cố gắng mô phỏng để tái tạo lại nó, đừng nói đến việc không thể sánh bằng cảnh giới tối cường, bản thân hắn cũng phải lao lực gấp bội, khiến cả thể xác và tinh thần bị xung kích đến mức muốn vỡ tung. Lại thêm hồn ảnh của Nhất Thu đang sắp đến giới hạn bào mòn, hắn có thể gục ngã bất cứ lúc nào.
Mạc Phàm xòe rộng ngón giữa và ngón cái của bàn tay phải, không gian ở giữa hai ngón tay đột nhiên xuất hiện những tia điện màu đen lít nha lít nhít đang lan tỏa.
Ánh mắt hắn tiếp tục dán chặt vào Michael, dùng giọng điệu thẳng thắn nhất tuyên bố.
“Bây giờ mới là cấm thuật ta dành riêng cho ngươi. Nếu đã căm thù hắc ám đến vậy, thì hãy cùng ta đích thân viếng thăm địa ngục vị diện một chuyến.”
“Tách!”
Hai ngón tay đang mở rộng ban nãy búng vào nhau, tạo thành một hố xoáy cuồn cuộn.
Hố xoáy đó khiến những tia điện màu đen không ngừng khuếch trương, trong khoảnh khắc xé toạc ra một “Hắc Ám Trường Hà”, thôn phệ toàn bộ không gian đã bị Mạc Phàm niêm phong trật tự trước đó.
Loại sức mạnh này của Mạc Phàm rõ ràng đến từ cấm thuật mà Tô Lộc năm xưa đã dùng để biến Dubai thành vùng đất chết, không còn một bóng sinh vật tồn tại.
Tô Lộc là một trong tám hồn cách của Tà Thần, nên Mạc Phàm hiện tại có thể tùy ý thao túng loại sức mạnh bàng bạc này.
Nước sông của Hắc Ám Trường Hà quỷ dị tới cực điểm, hoàn toàn không có bất kỳ kẽ hở nào để né tránh, chỉ có thể mặc cho dòng nước đen kịt này không ngừng xung kích.
Trước đây, bản thân Tô Lộc rõ ràng không thể điều khiển được sự giãn nở này, chính hắn cũng bị nuốt chửng, nhưng cảnh giới hắc ám ma pháp của Mạc Phàm đã ở một tầm khác.
Hắc Ám Trường Hà này hoàn toàn nằm trong sự điều khiển của hắn, tùy ý chưởng khống.
Vị diện u ám này, hắn muốn ai đi vào, kẻ đó sẽ không có cơ hội trốn thoát!!!
Vốn dĩ Mạc Phàm cũng không cần đến ma pháp Hỗn Độn Chi Biến trước đó, một chiêu Hắc Ám Trường Hà này cũng đủ để cuốn đi toàn bộ sự phá hoại của Khufu.
Chỉ là, chính hắn cũng muốn tự mình tiến vào Hắc Ám Chi Địa này một lần nữa.
Mà Mạc Phàm hiểu rõ, Saga đã từng nói với hắn, trong một vị diện, thời gian trôi qua với tốc độ đồng đều, vì lẽ đó thời gian trong vị diện đó là cố định, tương đương với bất biến. Nếu muốn xuyên qua các vị diện, mà ở vị diện kia, thời gian lại trôi qua với một tốc độ khác, chắc chắn sẽ có chênh lệch.
Nếu mình ở trong đó một thời gian, bên ngoài sẽ xảy ra chuyện gì, cuộc chiến sẽ diễn biến ra sao, hắn không thể chắc chắn được…
Một năm, hai năm, cũng có thể là nhiều năm trôi qua, liệu Mục Ninh Tuyết, Diệp Tâm Hạ và đám Triệu Mãn Duyên có còn sống sót hay không?
Chi bằng tự mình quyết định kết cục, tự mình làm quy chiếu thời gian, tự mình phá vỡ quy tắc này.
Hắn dựng lên một trật tự thời gian chậm vô hạn tại vết rách không gian trên Thánh Thành, để cho thời gian chảy qua người mình, chấp nhận gồng gánh thêm áp lực của không gian bốn chiều đè lên linh hồn. Chỉ có như vậy, hắn mới có thể có một cơ hội viếng thăm vị diện bóng tối kia, mà vẫn đảm bảo rằng khi mình quay trở ra, thế giới bên ngoài chưa trôi qua mấy năm ròng.
…
…
Dòng sông màu đen này không phải là chất lỏng thực sự, càng không có bất kỳ lực phá hoại nào, nó chỉ đơn thuần kéo mọi vật thể trên đường đi vào một thực tại khác.
Hàng ngàn, hàng vạn vong linh, đất đá, phù sa trong phạm vi trật tự thời gian cũng vì vậy mà không thể thoát khỏi, cảm giác như cả một không gian rộng lớn đột nhiên biến mất. Ngay cả khi nó cuốn qua thân Khufu và Michael, cũng không có ngoại lệ. Cả hai lập tức bị hút vào bên trong, dòng chảy xiết màu đen gắt gao trói buộc hai kẻ sở hữu sức mạnh vô song này, khiến họ cũng không cách nào tránh thoát.
Đây căn bản không biết là ma pháp gì, hoàn toàn không có cách nào chống đỡ. Một khi bị cuốn vào, tất cả sẽ bị dòng sông đen kịt này cuốn đi, như thể bị một dòng chảy thần bí quái lạ ném vào một thế giới khác. Một cánh cửa đen thùi, tỏa ra huyết quang, đang chậm rãi mở ra trước vô số sinh linh bên trong dòng hắc ám!
Mà Minh Thần Khufu, Tà Thần Mạc Phàm hay Đại Thiên Sứ Trưởng Michael đều nhận ra rất rõ cánh cổng trước mắt…
Hắc Ám Vị Diện!!!
-----------
-----------
Trên vai Sơn Phong Chi Thi, Cửu U Hậu vẫn đứng đó. Nàng nhìn chằm chằm vào mảng không gian đen kịt đang thôn phệ mọi thứ trước mắt, rồi dần dần khép lại…
…Biến mất rồi…
Tâm trạng của nàng lúc này, có đôi chút tự hào, có đôi chút hãnh diện.
Người học trò của Cổ Lão Vương, đã thực sự trưởng thành rồi!!!
Nàng mang trên mình kỳ vọng từ lời hứa vô tình đã trao cho Mạc Phàm.
…
…
“Bát phương vong quân, càn quét!!!”
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Nhân Biến Mất Về Sau