Chương 242: Hai Người Mẹ
----
Hôm nay, hai bên đường dẫn vào Parthenon Thần Miếu tấp nập vô số tín nam tín nữ, mỗi người đều thành kính múc nước từ giếng trời trong Thần Nữ Điện, cẩn thận hứng trọn dòng nước thiêng trong hai lòng bàn tay, sau đó chậm rãi tưới xuống vườn hoa bao quanh chân đền.
Nghi thức tín ngưỡng long trọng này dường như đã bớt đi những quy củ phiền phức so với trước đây. Mọi người chỉ cần không quá khích hay lớn tiếng thì đều có thể mỉm cười trò chuyện, chia sẻ những tâm tình bình dị, khiến cho không khí nơi đây càng thêm tràn trề sức sống.
Rõ ràng, kể từ khi tân Thần Nữ đăng vị, Parthenon Thần Miếu đã nhanh chóng quay trở lại thời kỳ huy hoàng thịnh vượng nhất. Sự phồn thịnh và niềm hân hoan, hai trạng thái tưởng chừng khác biệt, đã rất lâu rồi mới lại cùng nhau tái hiện trên mảnh đất thánh linh sử thi này.
Thời gian gần đây, không kể các gia tộc chi nhánh và những tín đồ trung thành rải rác khắp thế giới, thành Athens đã quy tụ đông đủ các vị đại hiền giả cùng những nhân viên nội bộ cấp cao, từ Lam Tinh Kỵ Sĩ Đoàn, Ngân Nguyệt Kỵ Sĩ Đoàn, Kim Diệu Kỵ Sĩ Đoàn cho đến mười vị Phong Hào Kỵ Sĩ, bao gồm cả Điện chủ Hải Long cũng hiện diện.
Phải nói rằng, Điện chủ Hải Long hiện là người nắm toàn quyền phụ trách mọi việc phía sau Thần Nữ Diệp Tâm Hạ. Vì vậy, việc ông trực tiếp tham gia đón tiếp phái đoàn cao quý từ Hoa Hạ đã lập tức khiến ánh mắt mọi người không khỏi đổ dồn về, vừa kinh ngạc vừa dè chừng, lại xen lẫn tò mò.
Thực ra, không phải họ không nhận ra ai trong phái đoàn kia, ngược lại, chỉ cần liếc mắt là họ nhận ra ngay một nhân vật vô cùng nổi danh trên trường quốc tế suốt mấy năm qua.
Lãnh tụ của Liên Minh Thương Hội, gia chủ Triệu thị uy danh lừng lẫy, Triệu Mãn Duyên!
Thế nhưng, một Triệu Mãn Duyên thôi thì chưa đủ, đây cũng chẳng phải Đại Thiên Sứ của Thánh Thành giá lâm, chưa đến mức phải để chính Điện chủ của Parthenon phải thân chinh ra nghênh đón như vậy.
Lẽ nào trong phái đoàn đó còn ẩn thân một vị siêu cường giả pháp sư nào khác, hay là một vị thiên sứ tuần du giấu mặt sắp sửa lộ diện?
Tất nhiên, rất nhiều người cũng nghĩ đến Mạc Phàm, hoặc ít nhất cũng từng nghe danh hắn như một người quan trọng không thể thiếu của Thần Nữ.
Dù vậy, ngoại trừ những Phong Hào Kỵ Sĩ như Normand, Wallis, Ares từng có mặt trong trận chiến ở Thánh Thành lần trước, tuyệt đối không ai có thể nhận ra Mạc Phàm.
Về phần Điện chủ Hải Long, ông đối với Mạc Phàm lại kính sợ vô cùng. Đừng nói đến việc phụng sự Thần Nữ là mệnh lệnh tối cao, chỉ riêng cảnh giới thực lực ma pháp chí cường mà Mạc Phàm thể hiện đã không thua kém bất kỳ vị Sí Thiên Sứ mười sáu cánh nào trên thế giới này. Toàn bộ Parthenon có lẽ cũng chỉ có người ở cấp bậc điện chủ như ông mới đủ tư cách tiếp đón. Vạn nhất để hắn tự do đi lại tọc mạch khắp nơi, khả năng cao sẽ gây ra sóng gió cho cả tòa thành.
“Hôm nay có lễ hội gì sao? Ta thấy từ vườn hoa cho đến ánh mắt của mọi người đều có phần khoa trương hơn trước.” Mạc Phàm tiến sâu vào trong Thần Nữ Điện, tò mò hỏi.
Quả thật rất kỳ lạ, hoa cỏ ở thành Athens dường như đã phủ kín mọi ngóc ngách.
Cả một tòa thành tựa như một hoa viên hoàn mỹ. Những tòa nhà cao tầng góc cạnh cũng phảng phất được phủ lên bởi những cành hoa mỹ lệ. Rõ ràng đang đi trong một thành phố lớn hiện đại, nhưng lại có cảm giác như xuyên không đến một quốc gia thần thoại cổ xưa, nơi người ta lấy nhánh hoa làm tường, lấy cánh hoa lót đường.
Hải Long nhìn Mạc Phàm, thoáng lộ vẻ lúng túng không biết nên xưng hô thế nào, cuối cùng đành miễn cưỡng thở dài: “Theo lý mà nói, ngài và Điện hạ vẫn chưa có quan hệ chính thức, nhưng thực tế thì... nói thẳng ra có phần đường đột...”
“He he, cứ xưng hô bình thường là được, một năm chúng ta cũng chẳng gặp nhau mấy lần, cứ như cũ cho tiện!” Mạc Phàm nói.
“Được!” Điện chủ Hải Long cảm thấy ý kiến này là hợp tình hợp lý nhất, xem như cũng đã xong phần thủ tục ngại ngùng. Ông tiếp lời: “Mạc Phàm, Thần Nữ chân hồn thiên sinh vừa ra đời. Chuyện này trong suốt lịch sử Parthenon gần như chưa từng có tiền lệ. Đối với trên dưới Thần Miếu mà nói, đây là lần đầu tiên, cũng là thời khắc mà toàn dân thành tâm cầu nguyện, chúc phúc.”
Từng lời của Hải Long vừa dứt, không chỉ Mạc Phàm, mà cả đám người Mục Bạch, Tương Thiểu Nhứ, và Triệu Mãn Duyên đều đồng loạt mắt chữ O, mồm chữ A, kinh ngạc tột độ.
Thần Nữ chân hồn thiên sinh?
Thần hồn rõ ràng đang ở trong người Diệp Tâm Hạ, vậy “thiên sinh” này chẳng lẽ là cốt nhục của nàng chứ không phải của Mục Ninh Tuyết?
Mà trước đó Mạc Phàm chỉ một mực nhắc đến đứa con của Mục Ninh Tuyết, từ khi nào Diệp Tâm Hạ lại là người mang thai?
“Mạc Phàm, đến cả con mình là do ai sinh ra mà ngươi cũng nhầm được à?” Mục Bạch là người đầu tiên không nhịn được hỏi.
“Đùa gì vậy, ta với nàng ấy làm sao có thể...” Mạc Phàm chỉ muốn vò đầu bứt tai, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Ai nói là của ngươi và nàng ấy?” Hải Long vẫn giữ ánh mắt vô cùng chân thành.
“?????”
Nụ cười tự nhiên trên khuôn mặt còn đang ngơ ngác của Mạc Phàm bỗng trở nên gượng gạo.
Hắn có cảm giác dường như thế gian này vẫn tồn tại vô số chuyện khó tin, những chuyện khiến người ta chỉ muốn nổi điên mà đập phá cho tan nát.
Chết tiệt…
Cả cái Parthenon này hôm nay đúng là muốn chết mà…
Triệu Mãn Duyên cũng thật sự bị dọa cho xanh cả mặt.
Chuyện này so với mấy lần hắn vô tình chọc giận Mạc Phàm trước đây rõ ràng không cùng một khái niệm, nó đã vượt xa mọi cảnh giới rồi.
“Cốt nhục là của Mục Ninh Tuyết, nhưng ở giai đoạn cuối cùng, đặc biệt là trong vòng một tháng trở lại đây, nàng gần như rơi vào trạng thái băng thể hỗn loạn, thai nhi trong bụng có dấu hiệu bị áp chế đến mức sinh mệnh dần khô héo. Chứng kiến cảnh tượng đau đớn của hai người, chúng tôi lại không thể làm gì để giúp nàng, kể cả thần quang ma pháp của Điện hạ.” Hải Long thở dài một hơi, kể lại tình cảnh của Mục Ninh Tuyết và đứa bé.
Sau đó, không đợi Mạc Phàm hỏi thêm, ông nói tiếp: “Cuối cùng, Điện hạ đã quyết định ban xuống thần hồn thiên sinh, truyền một phần sinh mệnh Thần Nữ của mình vào đứa bé. Chính người đã dung hợp linh hồn với Mục Ninh Tuyết. Mục Ninh Tuyết sinh nở trong nỗi thống khổ về thể xác, còn Điện hạ thì đồng hành cùng nàng trong nỗi thống khổ về tinh thần và linh hồn. Nói cách khác, tiểu nữ nhi nhà ngươi, danh chính ngôn thuận mang huyết mạch của cả Mục Ninh Tuyết lẫn Điện hạ, thậm chí còn mang cả bản nguyên thần hồn sinh mệnh!”
Nghe đến đây, bàn tay Mạc Phàm vô thức siết chặt. Từ nội tâm cho đến mọi giác quan của hắn, cảm xúc dâng trào đến cực hạn, một sự rung động lớn hơn bất cứ điều gì hắn từng trải qua.
Nỗi thống khổ của Mục Ninh Tuyết khiến hắn toàn thân bức rứt không yên.
Nỗi đau của Diệp Tâm Hạ cũng tương tự khiến tinh thần hắn không còn tỉnh táo.
Nhưng rồi, Mạc Phàm cuối cùng cũng cảm nhận được. Từ xa xa, một âm thanh huyền diệu truyền đến, đó là tiếng khóc của con gái hắn, tiếng khóc của một sinh linh bé bỏng.
Trái tim hắn như đại dương, cuộn trào rồi tan chảy…
Tiểu nữ nhi!
Tiểu nữ nhi!
Một nhà ba người, nhưng con gái lại mang huyết mạch của cả ba, đây là chuyện hắn nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Mạc Phàm nhiều lúc cũng cảm thấy chuyện sinh nở này đối với một đời Thần Nữ thực sự có chút bất tiện, hắn quả thực đã rất đau đầu!
Nhưng tiểu nữ nhi ra đời thế này, lại là hoàn mỹ bẩm sinh, hoàn mỹ vô đối.
* * *
Ánh bình minh rạng rỡ, giữa muôn vàn tín đồ đang chắp tay cầu nguyện, ánh dương quang cuồn cuộn tựa vô số trường mâu từ thiên giới đâm xuống, xuyên qua cả tòa Thần Nữ Phong của Parthenon Thần Miếu, biến nơi đây thành một tòa tiên cung thần thánh!
Chúc Phúc Hệ!
Lực lượng Chúc Phúc chí cao vô thượng!
Hoa tươi dưới thần quang kết thành những tấm thảm lộng lẫy, mùi hương ngát đặc trưng tỏa ra thấm đẫm vào từng kiến trúc đền thờ. Mỗi một cột mốc, mỗi một ngọn đèn đường đều treo ít nhất ba chuỗi hoa, chưa kể những vòng nguyệt quế đẹp đến nao lòng mọc xung quanh.
Những cành nguyệt quế này vươn ra xum xuê, bò khắp các lối đi, che phủ phần lớn những cột đá và đền đài trong hoa viên, khiến người ta có cảm giác như vô tình lạc vào một khu vườn trong thần thoại Hy Lạp.
Phòng của Thần Nữ, tuy nhỏ bé nhưng chan hòa tình yêu thương...
Một linh hồn bé bỏng, hai trái tim người mẹ…
Đề xuất Linh Dị: Đạo Mộ Bút Ký: Trùng Khởi 2