Chương 247: Đời không thiếu loại ngu ngốc này

----

Vào những ngày cuối đông, thành Athens đặc biệt giá lạnh hơn so với các khu vực lân cận.

Trang viên Thần Sơn nằm trên một gò đất lạnh lẽo, mặt đất vốn dĩ rất dễ cằn cỗi. Vì vậy, các chuyên gia địa chất sinh thái đã đề xuất trồng những loài thực vật chịu rét. Trải qua mấy trăm năm, nơi đây đã phát triển thành một ốc đảo xanh tươi. Hoa nở rộ đủ mọi màu sắc, dù không hấp thu được nhiều ánh nắng mặt trời, sắc hoa vẫn tươi đẹp vô ngần.

Bị cấm túc, không được ra ngoài đường phố náo nhiệt, Mạc Phàm chỉ có thể ngồi trong mộc đình của trang viên. Hắn tựa người trên chiếc ghế gỗ phủ lớp nhung mềm mại, đặt Tiểu Thiên Hy nằm trên ngực mình, một tay thỉnh thoảng lại chọc chọc vào bụng cô bé để trêu ghẹo, coi như thú vui giải sầu.

Ngược lại, cô con gái rượu của hắn đa phần đều tỏ ra khó chịu khi bị chọc lét, nhưng hễ hắn dừng tay, cô bé lại oà lên khóc lóc vô cớ.

Nàng cũng rất thích gối đầu lên lồng ngực của ba mình, dường như cảm giác ấm áp và nhịp đập quen thuộc này khiến nàng đặc biệt dễ chịu.

Học phủ Âu Châu đang tổ chức buổi giảng dạy thực tập ma pháp cho các học viên tại Thần Miếu Parthenon. Các học viên thường xuyên bị xao nhãng bởi cảnh Mạc Phàm đùa giỡn với Thiên Hy trong mộc đình. Một vị lão sư mặt nhọn tên Chury cuối cùng không nhịn được nữa, cảm thấy tiếng cười nói của Mạc Phàm cực kỳ chướng tai gai mắt, tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Men theo đại lộ thứ hai tiến về khu thứ nhất, lão sư Chury của học phủ Âu Châu bước tới, đứng trước mặt Mạc Phàm và Tiểu Thiên Hy đang gà gật ngủ.

Lão sư Chury quan sát tỉ mỉ, cuối cùng lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó cao giọng nói: “Tên người hầu mặt hoa da phấn kia, ngươi và đứa nhỏ ồn ào này từ đâu tới, tại sao nhiều ngày qua cứ ở Mộc Đình này làm phiền chúng ta giảng dạy?”

Mạc Phàm sờ lên mặt mình, kiểm tra xem có phải đã vô tình dùng Lừa Gạt Chi Nhãn biến thành bộ dạng xấu xí nào không. Sau khi xác nhận là không, hắn mới mở miệng: “Lão già, ngươi đang nói chuyện với ta?”

Lão già???

Khóe miệng Chury co giật vì khó chịu.

Đây là nhân viên được Thần Miếu Parthenon dạy dỗ lễ nghi giáo dưỡng đấy ư?

“Khốn kiếp, khốn kiếp, rốt cuộc là bộ phận nào của Parthenon đã ngủ gật khi tuyển người thế, lại để một tên người hầu ẻo lả vô lễ với trưởng bối như vậy?” Lão sư Chury mặt nhọn cực kỳ hung tợn nói.

“Làm trưởng bối của ta, ngươi chưa đủ tư cách đâu.” Mạc Phàm nhàn nhạt đáp một câu, rồi không thèm để ý đến lão nữa.

“Được, được lắm, một tên người hầu ẻo lả mà ngay cả lão sư của học phủ Âu Châu cũng không coi ra gì, tên của ta là…”

Đúng lúc Chury định nói ra tên mình, Mạc Phàm giơ một tay lên ngăn lại.

“Ực… ực…!”

“Ồ, hóa ra là mấy lão già thực tập sinh.” Mạc Phàm tiện tay vớ lấy ly cà phê đá trên bàn, uống một ngụm lớn, sau đó lại ngả người ra sau ghế, nói tiếp: “Ta ở Thần Miếu Parthenon này đi đi lại lại lâu như vậy, cũng chưa có ai chạy tới chất vấn ta như ngươi, cũng thú vị đấy. Ta đang chán đây, có chuyện gì thì nói tiếp đi, còn tên của ngươi thì không cần nói, việc đó không quan trọng bằng những gì ngươi sắp nói.”

Nghe lời lẽ của tên tóc hồng mặt hoa da phấn, nhìn thái độ không biết trên dưới của hắn, Chury tức đến run người, ánh mắt tràn ngập địch ý.

Ngông cuồng!

Quá ngông cuồng!!!

Sống hơn 50 năm trên đời, đây là lần đầu tiên Chury gặp một kẻ trẻ tuổi không biết điều đến vậy, thật khiến người ta muốn phát tiết ngay tại chỗ.

“Thời ta còn trẻ, dù có háo thắng cũng không kiêu ngạo, không biết tự lượng sức mình như ngươi. Ngươi không thật sự coi nơi này là nhà mình, muốn nói gì thì nói mà không sợ bị khiển trách đấy chứ?” Lão sư Chury tiếp tục cao giọng.

“Thật ra ngươi nói cũng không sai, ta cũng chẳng ngại cho ngươi biết, Thần Miếu này là nhà của ta, vợ ta chính là chủ nhân của nơi này.” Mạc Phàm đặt ly cà phê lại lên bàn, rồi véo má cô bé con một cái.

“Ha ha ha ha, một tên người hầu mà còn vọng tưởng cao sang! Chủ nhân của Thần Miếu là Thần Nữ, ngươi mà làm phu quân của nàng được sao? Ta còn tưởng ngươi có át chủ bài gì để chối tội, được, được, vậy là rõ rồi, ta muốn dạy dỗ hành vi của ngươi, tin rằng cũng sẽ không có ai dị nghị!” Lão sư Chury cười lớn, trong lòng không còn chút nghi ngờ nào nữa.

Mạc Phàm thấy bộ dạng cuồng vọng của lão, không khỏi nở một nụ cười khổ trên môi.

Rốt cuộc thì gương mặt này của mình tuấn mỹ đến mức nào, mà bao nhiêu năm qua, không ít kẻ cứ nhìn thấy là muốn gây sự cho bõ ghét?

Ngạch, thôi bỏ đi.

Trên đời này vốn không thiếu loại ngu ngốc như vậy.

Tâm tịnh, tâm tịnh, tâm không muốn đánh người…

“Gặp phải ta, là vận rủi của ngươi bắt đầu rồi!” Ánh mắt lão sư Chury đã thay đổi.

Khí tức rét lạnh thấu xương ập tới, trong nháy mắt càn quét toàn bộ khu trang viên này.

Xung quanh tức thì chìm vào hầm băng buốt giá, tách cà phê trên bàn Mạc Phàm cũng đông thành đá trong tích tắc. Khí tràng mạnh mẽ ép tới mức khiến nhiều học viên của Parthenon cảm thấy khó thở, da thịt lạnh buốt.

Một Tinh Cung khổng lồ hiện ra, lơ lửng quanh người lão sư Chury. Lão ta chính là một pháp sư Băng hệ Siêu giai cấp 2, mạnh hơn phần lớn pháp sư khác, khiến đám học viên còn chưa tu luyện tới Cao giai được một phen mở rộng tầm mắt.

“Quả nhiên là thực lực của lão sư, đây chính là ma pháp Siêu giai!”

“Ma pháp Siêu giai mạnh đến vậy sao, ta cũng muốn mau chóng tu luyện đến trình độ này!”

“Lúc này ta mới để ý, vị người hầu tóc hồng kia trông quen mắt thật, hình như đã thấy hắn ở đâu rồi thì phải…”

Mấy học viên của Thần Miếu Parthenon ở xa thốt lên. Họ đang được các lão sư khác không tham gia vào màn dạy dỗ của Chury bảo vệ khỏi luồng băng khí.

Khi Chury vận dụng ma pháp, Mạc Phàm vẫn ngồi yên ở đó, vẫn ôm Tiểu Thiên Hy đùa giỡn, không hề lấy ra bất kỳ ma cụ hay ma khí hộ mệnh nào.

Thế nhưng, băng khí lạnh lẽo lại không cách nào tác động được đến cơ thể hai cha con dù chỉ một chút.

“Vụt! Vụt! Vụt!”

Sương mù bỗng tỏa ra quanh người Chury, và rồi lão ta thoáng thấy một đôi đồng tử màu vàng phấn lóe lên trong làn sương.

Băng khí vẫn còn đó, vẫn lạnh lẽo như cũ, nhưng dường như tất cả đã ngưng đọng, lơ lửng giữa không trung như những tảng đá treo.

Con đường nơi đây, một đường thẳng tắp trong phạm vi 100 mét không một hạt bụi, cây cỏ hoa lá vẫn xanh mướt, được cắt tỉa gọn gàng, tựa như một trang viên quý tộc cổ xưa đậm chất Hy Lạp. Từng tòa nhà trong trang viên phát ra hào quang lộng lẫy, khác biệt hoàn toàn với khu vực bên ngoài.

Toàn bộ lặng im…

Cả một đường thẳng kéo dài 100 mét, tất cả đều lặng im…

Nhưng trên thực tế, trong mắt những lão sư và học viên khác không bị ánh mắt kia ảnh hưởng, cảnh tượng không phải là thời gian ngưng đọng.

Đơn giản là, tất cả mọi thứ đều đã hóa đá, cứng như nham thạch, sừng sững như tượng.

Hoa đá, lá đá, gạch đá, nguyên tố băng hóa đá, và cả lão sư Chury cũng hóa thành một pho tượng không hơn không kém.

Lão sư Chury, hai mắt lão cũng trợn trừng, tràn đầy vẻ sợ hãi. Cho đến lúc này, lão vẫn nghĩ Mạc Phàm chỉ là kẻ phô trương thanh thế, một tên người hầu quèn, nhưng khi cảm nhận được ánh mắt kia xuất hiện, lão mới hoàn toàn tỉnh ngộ, đối phương còn có một trợ thủ…

Một nữ ma đầu giáng thế…

Hình bóng nàng rất mờ nhạt, nhưng có thể thấy nàng ăn vận như một thiếu nữ kiều diễm đến châu Âu du lịch. Người ngoài không thể nhìn thấy nàng, cũng không biết nàng là một ma thần tồn tại bên trong làn sương mù của người thanh niên này.

Chỉ là… quá muộn rồi.

Đôi đồng tử màu vàng phấn khép lại, người phụ nữ mờ ảo cũng theo làn sương tan biến, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Cùng lúc đó, từ một hướng khác, một đội ba người bay tới. Họ mặc đồng phục bào xám trắng của học viện Âu Châu, dẫn đầu là một gã đàn ông râu tóc xồm xoàm.

Hắn đáp xuống trước mặt Mạc Phàm, liếc nhìn những thứ bị hóa đá, bao gồm cả lão sư Chury.

“Vị tôn giả ma pháp sư ẩn mình này, xin hãy thả Chury ra, lão ta và ngài không có thù oán gì, cớ sao lại ra tay nặng như vậy?” Nam tử mặc bào xám trắng nói.

“Ngươi cũng là người của học phủ Âu Châu?” Mạc Phàm tựa lưng vào ghế, hỏi.

“Phải, chúng tôi đều đến từ…” Nam tử mặc bào xám trắng vẫn giữ thái độ hòa nhã.

“Cút về học phủ Âu Châu, gọi viện trưởng của các ngươi đến đây mà xin tha cho hắn.” Mạc Phàm nói.

Nam tử mặc bào xám trắng ngây cả người.

Đây là cái thái độ phách lối tự đại gì vậy?

Viện trưởng của học phủ Âu Châu, cho dù là chủ nhân của Thần Miếu này cũng phải nể mặt vài phần.

Đừng tưởng rằng không ai ở đây trị được ngươi?

“Khốn nạn, ngươi không thả người, ta sẽ bắt cả con yêu nữ trên tay ngươi làm vật thí nghiệm!” Một nữ lão sư khác hung hăng hét lớn.

Vị lão sư này sở hữu sức mạnh Huyền Âm hệ Siêu giai, nên giọng nói càng thêm phần uy lực.

Tiếng hét không chỉ chói tai Mạc Phàm, mà còn ảnh hưởng đến Tiểu Thiên Hy.

“Oa oa oa oa oa ~~~~~”

Tiểu Thiên Hy đang buồn ngủ, lập tức bị sóng âm đột ngột vang lên bên tai làm cho giật mình hoảng sợ, khóc thét lên.

—[ Cộng đồng dịch VN Vozer ]—

Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Chức Kiếm Tu [Dịch]
BÌNH LUẬN