Chương 246: Gã đàn ông tóc hồng

----

Thần Nữ Điện.

Trăng sáng sao thưa, những hàng cây phượng đỏ tỏa hương thơm ngát, khẽ đung đưa theo làn gió, khiến cho cả đình viện trước sau đều ngập tràn một mùi hương khoan khoái.

Mồ hôi lấm tấm trên trán Mạc Phàm, hắn vừa xoa lưng cho tiểu Hy, ánh mắt vừa chăm chú ngắm nhìn hai dung nhan tuyệt thế đang say ngủ bên cạnh.

“Ta phản đối! Ta kháng cáo!” Mạc Phàm khóc không ra nước mắt.

Hắn thực sự không cam lòng.

Đổi lại hình phạt khác, thà rằng cứ lấy thanh Cực Trần Băng Kiếm đâm xuyên tim hắn còn nhẹ nhõm hơn.

Chuyện là Diệp Tâm Hạ cùng Mục Ninh Tuyết cũng không tra tấn hay hành hình gì Mạc Phàm, chỉ đơn giản là quăng cho hắn một bản án cấm túc hai, ba tháng. Hắn sẽ phải tự mình chăm sóc tiểu Thiên Hy, đồng thời dập tắt mọi hy vọng bước chân ra khỏi thành Athens nửa bước.

Đó là một kết cục buồn.

Nhưng chưa hết, giam lỏng thôi chưa đủ. Đỉnh điểm của thống khổ chính là, được ở cùng hai cô vợ cực phẩm trong thiên hạ, một nữ hoàng băng giá cao ngạo tuyệt sắc Mục Ninh Tuyết, một Thần Nữ Diệp Tâm Hạ thánh khiết thoát tục, ngủ chung một chăn ấm nệm êm… còn gì thống khổ hơn cảnh chỉ được nhìn mà không được ăn.

Cả hai nàng đều đang ở độ tuổi thanh xuân đẹp nhất, điểm này ai cũng biết, nhưng ngược lại còn có thêm một chút quyến rũ trưởng thành, một chút mặn mà của thời gian, càng chạm đến ngưỡng đỉnh cao của nhan sắc.

Một người đàn ông tràn trề sinh lực như hắn, trong tầm mắt là tâm hồn rộng mở, cũng trong tầm mắt là thân thể trắng nõn mềm mại… thế nhưng không được ăn, đây mới là kết cục khốn đốn nhất.

Bất quá, hắn cũng là người có ý chí cầu tiến, tranh thủ dùng thời gian này học thêm kỹ năng chăm con.

Mà gà trống nuôi con, xưa nay vẫn là một câu chuyện bi kịch.

Mấy ngày qua, Mạc Phàm thực sự sống trong chuỗi ngày địa ngục cực kỳ uể oải, đến thời gian tu luyện ma pháp cũng chẳng có bao nhiêu.

Sáng sớm đã phải dỗ dành tiểu Thiên Hy, vội vàng lau người, thay tã, rồi lại phải ngồi im trong điện chơi đùa với nàng; đến chiều thì lẽo đẽo cùng hai bà mẹ trẻ đi dạo quanh hoa viên phía sau Thần Nữ Điện, ngắm cảnh ở suối Ayr Sơn. Trời tối, mái ấm nhỏ lại lung linh ánh đèn, bốn trái tim cùng chung nhịp đập, khi thì bình lặng tâm sự, lúc lại vang lên tiếng khóc hờn của trẻ thơ.

Khủng khiếp hơn chính là, tiểu Thiên Hy trời sinh đã có sở thích hành hạ ba mình.

Nàng yêu thích mái tóc của mẹ Mục Ninh Tuyết thì không nói, nhưng đối với mái tóc cùng màu của Mạc Phàm, nàng lại kiên quyết vỗ vỗ tay đòi hắn phải thay đổi; tóc bạc của mẹ là độc quyền, không ai được phép giống.

Phải nhìn sắc mặt của cô con gái rượu mà sống, Mạc Phàm khóc ròng hỏi Diệp Tâm Hạ. Nàng dùng Tâm Linh Thuật cho hắn biết Thiên Hy rất thích màu hồng nhạt, thế nên Mạc Phàm đành miễn cưỡng dùng Tà Nhãn để biến tóc mình thành màu hồng nhạt, lại còn là màu hồng nhạt nữ tính đến kỳ quái.

“Anh lừa con bé à?” Mục Ninh Tuyết không vui nói.

“Đây là năng lực của em mà, sao gọi là lừa gạt được?” Mạc Phàm gãi đầu, không ngờ còn bị dồn vào đường cùng hơn nữa.

“Không được, nhuộm là phải nhuộm thật, anh đang dạy hư Thiên Hy thói lừa gạt!” Mục Ninh Tuyết trừng mắt nhìn hắn.

Mạc Phàm nhìn vào ánh mắt nàng, toàn thân run lên như bị điện giật!

Hắn chết lặng hơn nửa ngày, đầu óc trống rỗng.

Cuối cùng, vẫn là bộ mặt cam chịu, miễn cưỡng đi nhuộm mái tóc thành màu hồng phấn…

Đệt…

Tà Thần tóc hồng lừng lẫy, từ xưa đến nay chưa từng nghĩ sẽ có ngày bị tiểu quỷ này làm nhục.

“Đại ma vương lừng lẫy ngày nào, không ngờ nhuộm tóc hồng lại càng thêm tuấn tú nha, ta thấy màu này còn có vẻ phi giới tính đấy!” Tương Thiểu Nhứ bồi thêm một câu trêu chọc.

“Ta nhớ ra rồi, ta nhớ ra rồi!"

Đúng lúc này, Triệu Mãn Duyên vừa đi dạo ở ngoại ô trở về Thần Nữ Điện, đột nhiên vội vã nói.

Đám người Mục Bạch, Tương Thiểu Nhứ, lẫn Mục Ninh Tuyết và Mạc Phàm ở bên cạnh đều không hiểu chuyện gì, vẻ mặt đầy thắc mắc.

Triệu Mãn Duyên trước tiên bế lấy tiểu Thiên Hy từ tay Mục Bạch mà cưng nựng, vừa hay nhìn thấy mái tóc mới của Mạc Phàm, miệng lưỡi không quên lanh lảnh: “Mạc Phàm, màu hồng sen nữ tính này hợp với ngươi thật đấy, có cần ta gọi Bee qua ‘chăm sóc’ ngươi không?”

“Ngươi có gì nói mau, trả Thiên Hy đây!” Mạc Phàm bực dọc, rất không vui nói.

“Lần trước ta xuống núi, các ngươi có nhớ ta gặp một gã bên quân đội không?” Triệu Mãn Duyên không để ý đến Mạc Phàm đang đòi lại con gái, tiếp tục nói.

“Có nhớ, lúc đó ta còn thắc mắc từ khi nào Triệu Thị lại thân thiết với quân đội như vậy?” Tương Thiểu Nhứ nói.

“À, chúng ta là trung gian bán ma cụ vũ trang từ liên minh Âu Châu cho quân đội. Mà tạm thời không nhắc đến chuyện đó, gã trong quân đội này nói với ta một vài chuyện về tình hình ở Ma Đô.” Triệu Mãn Duyên nói.

“Ma Đô có vấn đề gì sao? Ta nghe mấy lão già trong Cấm Chú Hội bảo quân đội sắp sửa triển khai chiến dịch từng bước giải vây, bắt đầu từ cuối tháng này ở Đĩnh Thành!” Mạc Phàm chú ý lắng nghe.

“Phải! Cái ta nghe được là hải yêu vậy mà đã rút lui toàn bộ, rút ngay trước khi chiến dịch bắt đầu!” Triệu Mãn Duyên nói.

Lời hắn vừa thốt ra, tất cả mọi người đều chết lặng, đứng hình tại chỗ.

Hải yêu rút đi, chẳng phải là không đánh mà cũng đòi lại được Ma Đô sao?

Nhưng câu hỏi thứ hai là, vì sao hải yêu lại rút lui toàn bộ? Chẳng lẽ ngoài đại dương bao la kia vừa xuất hiện một vị Ma Thần khủng bố nào đó, thậm chí còn mạnh hơn cả Lãnh Nguyệt Yêu Mâu Thần?

“Tin tức của ngươi có xác thực không?” Mục Bạch nhíu mày, cũng có chút hoài nghi hỏi lại như Mạc Phàm.

“Tuyệt đối đáng tin cậy. Rất nhanh thôi Nghị Trưởng sẽ sớm thông báo chiến dịch thành công mỹ mãn, hoặc nói là đang cố gắng rà soát thật kỹ, cẩn thận xem xét đây có phải là bẫy của hải yêu hay không.” Triệu Mãn Duyên vuốt vuốt mũi, ra vẻ ta đây thông thái.

“Có vấn đề, nhất định có vấn đề!” Mục Bạch tiếp tục hoài nghi.

“Là bẫy sao?” Tương Thiểu Nhứ hỏi.

“Giả dụ đây là thủ đoạn dụ quân đội vào bẫy, đó sẽ là trường hợp đầu tiên quân đội tính đến. Nhưng bằng các biện pháp nghiệp vụ, rõ ràng việc hải yêu rút lui không mang lại lợi thế gì cho chúng. Ngược lại, nếu để quân đội tràn vào, thiết lập một phòng tuyến ổn định trước sau, càng có thể khẳng định đây không phải là mưu lược của hải yêu." Mục Ninh Tuyết phán đoán.

Ở bên cạnh lắng nghe, Mạc Phàm cũng tin rằng chuyện này chắc chắn không liên quan đến âm mưu gì cả.

Ma Đô nếu được trả lại không công, trước hết cứ chờ quân đội cùng các hiệp hội lớn nhỏ của Hoa Hạ kiểm tra một phen rồi tính tiếp.

……………………….

Một phương diện khác, Diệp Tâm Hạ đã hạ lệnh cho người phát ngôn không tiết lộ hình ảnh của tiểu Thiên Hy ra ngoài. Điều này khiến cho công chúng có phần hụt hẫng, bọn họ chỉ biết tiểu thần nữ đã ra đời, đang khỏe mạnh và phát triển ổn định.

Thần Nữ không muốn lộ hình ảnh Thiên Hy, hình ảnh của Mạc Phàm cũng được giữ kín hoàn toàn, đến mức rất ít hiền giả cao cấp mới có thể nhận ra hắn.

Sau đợt tái thiết Parthenon, mầm mống quang minh một lần nữa được gieo trồng, cơ cấu nhân sự các bộ phận bên dưới cũng có sự thay đổi không nhỏ.

Bọn họ vừa triển khai một chương trình hợp tác liên kết giữa các học phủ với nhau.

Tháng này, một đoàn giáo sư từ Học phủ Châu Âu đến thần miếu để công tác và trao đổi kinh nghiệm.

Học phủ Châu Âu thuộc top những học viện hàng đầu trong liên minh quốc tế, bên trong tuyệt đối quy tụ toàn bộ học viên ưu tú nhất châu Âu. Tương tự, đội ngũ giáo sư, mỗi một vị được cấp huy chương đi dạy về cơ bản cũng đều là thiên tài trong quá khứ, hoặc có vị trí lớn trong các đại gia tộc ở châu Âu.

Bọn họ giảng dạy trong khuôn viên, nhưng luôn cảm thấy chướng mắt một gã đàn ông tóc hồng hay lượn lờ qua lại. Trước ngực gã đeo một cái địu trẻ em, trong đó là một bé gái kháu khỉnh đang mút tay.

Cũng không phải bọn họ không biết tin về con gái của Thần Nữ, nhưng nơi này người người đông đúc, tín đồ và nữ hầu bên dưới cũng không có lệnh cấm sinh con, chẳng ai nghĩ tới chuyện điện hạ lại hồ đồ đến mức giao thiên kim tiểu thư cho một gã tầm thường như vậy.

Nên nhớ tòa thành này vẫn tồn tại vô số quy chế không thể thay đổi trong một sớm một chiều, dù thân phận có đặc biệt đến đâu cũng không dám làm càn. Thế mà kẻ này lại có thể ung dung ở thần điện ngắm hoa, bắt bướm với con mình, sau đó tự mình đi bộ đến sân thực hành ma pháp của đoàn giáo sư Học phủ Châu Âu, kéo một cái ghế, ngồi uống cà phê, ăn hoa quả, thản nhiên như chốn không người, cứ như hắn mới là người lãnh đạo tòa thần miếu thánh khiết này vậy.

Một tên phàm nhân người hầu, dựa vào cái gì có thể nhàn nhã uống cà phê, ngồi tại chỗ vừa chóp chép nhai trái cây vừa xem người khác biểu diễn?

Còn nữa, ăn xong không dọn ghế, đồ ăn rơi vãi cũng không thèm dọn.

Coi Thần Miếu này là cái gì rồi!

Thánh địa nghỉ dưỡng à!?

Mà kể cả không coi Thần Miếu ra gì, sao trong mắt cũng không có các bậc tông sư ma pháp chí cao này?

Trên có giáo quy, dưới có gia tộc lớn chống lưng, mấy vị tôn giả này đều là Siêu Giai pháp sư, giả dụ muốn dạy dỗ tên người hầu chướng mắt kia cũng chẳng cần phải xin ý kiến cấp trên.

. . . . ...

Đề xuất Tiên Hiệp: Vu Sư Chi Lữ
BÌNH LUẬN